Array
(
[text] =>
“Toru chẳng cẩn thận chút nào nhỉ?” Wakasa, người đang vòng tay từ sau ôm chầm lấy Toru, bắt đầu trách cứ.
“A…ha, sao tôi biết được sẽ bị phục kích chứ? Chỉ là thợ làm bánh bé nhỏ…” Toru không phục, làu bàu bao biện.
Toru còn không biết, sau vụ việc lần này trong giới bất lương cô được đồn thổi thế nào. Một người được những huyền thoại sống của giới bất lương che chở, lại có một Mikey vô địch kề cạnh. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để làm người khác phải dè chừng. Đủ các loại tin đồn, bao câu chuyện vớ vẩn được thêu dệt lên, dù phi lý hết sức nhưng vẫn có kẻ ngu muội nguyện ý tin nó. Nhưng đến giờ, Toru vẫn nghĩ mình chỉ là một bà chủ tiệm bánh đáng thương dính vào bất lương bình thường hết sức thôi. Mà mãi về sau khi Toru biết được những lời đồn ấy, cô cũng chỉ có thể thở dài.
Ai bảo hồi đó cô không cách xa đám bất lương này năm trăm mét chứ?! Giờ hối cũng không kịp nữa, dây dưa đủ sâu, căn bản dứt không ra.
Wakasa ôm Toru, đánh mắt về phía Keizou. Trong lặng lẽ ra hiệu, ngấm ngầm hành động mà cô chẳng hay biết gì. Takeomi tiến tới, chiều cao 1m81 áp đảo Toru. Vươn tay lại làm rối cái mái tóc vốn đã chẳng gọn gàng gì của Toru. Mùi khói thuốc hăng hắc phả lên sống mũi, Toru nhăn mặt nghiêng đầu né đi. Mà Takeomi lại chẳng để tâm mấy, bàn tay lớn áp lên mái đầu rối, chất tóc xơ yếu như rơm rạ cọ lên lòng bàn tay anh. Xúc cảm khô rát ấy chẳng dễ chịu chút nào, nhưng ánh mắt Takeomi thì mềm mại. Mí mắt hơi hạ xuống, che đi tròng mắt đen không rõ là nghĩ gì chỉ là lòng bàn tay vẫn xoa xoa nhẹ mái tóc trắng ấy.
“…” ಠ▃ಠ trông tôi giống chó lắm à? Sao cứ xoa tới xoa lui vậy? Bạn tưởng bạn cao là bạn ngon à? Bạn hơn tôi có gần 15 centimet thôi nhé, tên khổng lồ này!
Keizou thấy thế, cũng tiến gần tới. Bốn người đứng dính vào nhau trong con ngõ nhỏ trở nên chật chội hẳn. Mà Toru như cái nhân thịt bị kẹp chặt mà khóc không ra nước mắt, chỉ có thể cắn răng lặng lẽ giơ ngón giữa hỏi thăm nồng thắm ông trời như mọi khi.
Takeomi cười, từ đâu lấy ra một bao thuốc lá đặt vào tay Toru. Cô lật xem, mừng rỡ reo lên:
“A, loại này! Tôi tìm mãi đấy.”
Nhãn hiệu thuốc lá này, vừa đắt lại vừa hot. Hầu như hiếm khi nào cô mua được, thế mà Takeomi thì lúc nào cũng có sẵn mấy bao trên người. Phú ông à, anh có cảm thấy mình đang thiếu một món đồ trang sức không? To-không có liêm sỉ-ru chớp chớp mắt vui vẻ nhận lấy bao thuốc lá. Chỉ một bao thuốc đã phủi bay đi cáu bẳn khi bị xoa rối tóc. Rất dễ dỗ, rất ngốc.
“Haha, Toru vẫn nhỏ con như thế nhỉ?” Keizou cười lớn, gã cũng học Takeomi đưa tay vỗ vỗ đầu Toru.
Nhưng cái bàn tay lớn kia chẳng nhẹ nhàng như cách Takeomi xoa đầu cô. Keizou chính xác là đang vỗ vỗ vào đầu Toru như cún.
щ(゜ロ゜щ) Mạ cha anh, Keizou Arashi, vỗ nữa tôi ngu đi thì sao?! Còn nữa anh thì vẫn to xác như ngày nào nhỉ Đại diện cho phần đông nhân loại cao từ 1m70 đổ xuống, tôi sẽ kiện anh vì tội trêu chọc người thấp. Cao thế để làm gì. Chặt một khúc đưa đây xem nào? Không khí bên trên loãng lắm đấy, biết không? Toru bắt đầu điên cuồng rủa thầm trong bụng.
“Như con khỉ đột.”
Đồng chí Wakasa, lại đây bắt tay cái nào. Toru hớn hở, vì tìm được đồng bọn cùng chung cảnh ngôn mà vui vẻ cười. Cảm thấy cuối cùng cũng tìm được một người đáng nương tựa giữa một đám người bất thường. À không, Wakasa cũng không phải người thường nhưng ít ra cả hai cao ngang ngang nhau.
“Mày muốn chết à, Waka?!” Keizou gầm lên, hiển nhiên không vui khi bị so sánh với tổ tiên loài người cho lắm.
Wakasa chẳng buồn bận tâm, gục đầu lên vai Toru mặc cho Keizou bị chọc điên gầm lên. Toru hai tay đưa lên ngăn cản, cười mà như khóc chắc mẩm lại đang chửi thầm trong bụng. Takeomi cười, cảm giác vẫn quen thuộc như thế. Cái không khí yên bình đơn giản nhẹ nhàng tới muốn ru sâu người ta vào giấc ngủ. Chỉ là, thiếu đi một người…
Ánh mắt đen trầm thoáng nhìn về phía người trước mặt, người kia thấp hơn, mái tóc trắng xơ xác và gò má hơi gầy. Gọng kính trong và lớp kính cận lát mỏng, phần mái che khuất đi đôi mắt cô nhưng Takeomi nghĩ mình cũng ngỡ ngợ thứ cảm xúc gì đang xâm chiếm đôi mắt ấy.
Là hoài niệm, là nhớ nhung.
Là trống, là rỗng. Là trắng, là một chấm đen nhẹ phất.
Lòng bàn tay dư lại chút hơi ấm nhàn nhạt. Takeomi vô thức nghiến thân thuốc ngậm trong miệng. Cái mùi đăng đắng rỏ vào trong khoang miệng, mùi hương thuốc đặc trưng nằng nặc xộc lên khoang mũi hơi cay nồng. Trong âm thầm, lòng bàn tay nắm lại hạ xuống.
“Thôi, đi ra khỏi đây nhanh lên.”
“Ừm.” Toru gật đầu, nặng nề kéo lê cái thân mình Wakasa phía sau cùng đi ra. Cô cảm giác như đang vác bịch gạo cũng không sai biệt lắm.
ಥ‿ಥ cột sống của ta à, mi còn sống chứ?
Keizou ở lại xử lý sự tình thêm một chốc, Takeomi và Wakasa đi ra theo Toru. Bên ngoài đường lớn ồn ào tấp nập, cứ vội vàng lướt qua nhau, nơi đất người lạnh lòng xa lạ. Tiếng xe cộ dồn vào nhau, tiếng bước chân và hàng tá những thứ tạp âm khác, một Tokyo phồn vinh vội vã. Một Tokyo lạnh lòng, dửng dưng. Toru dừng bước, chợt nhớ tới Manjirou.
Cô mà bị bắt, vậy đám người kia có gây khó dễ cho Manjirou không? Liệu có vì cô mà cốt truyện thay đổi không? Toru vội vàng lục túi xách, lấy điện thoại ra.
Một hàng dài cuộc gọi nhỡ hiện lên trên màn hình điện tử. Mà chủ nhân cuộc gọi đi không cần nhìn Toru cũng biết là ai, cô bấm phím nhanh chóng gọi lại. Đầu dây bên kia vang lên tiếng tút dài, bắt máy lập tức.
“Alo, Manjirou.”
Giọng Manjirou từ đầu dây bên kia, chất lượng âm thanh từ chiếc điện thoại gập những năm 90 không thể sánh được với những hãng điện thoại cao cấp hiện đại. Âm thanh rè rè, đường truyền dường như cũng bất ổn nhưng Toru vẫn có thể nghe ra lo lắng và bất an bên trong. Thanh âm dồn dập, lần đầu cô nghe một Manjirou hốt hoảng như thế:
“Toru, chị ở đâu?!”
“Đừng lo lắng, Manjirou. Ban nãy có gặp chút rắc rối nhưng mọi thứ vẫn ổn.”
Đầu dây bên kia, thoáng truyền tới tiếng thở phào nhè nhẹ. Mà Toru cũng vô thức siết chặt điện thoại trong tay, lúng túng lòng bàn tay vì căng thẳng mà rỉ mồ hôi.
Cô phải… Phải cứu Pachin. Cô nên làm thế, đúng chứ?
“Toru-san như chị gái của tôi vậy.”
Người thiếu niên trẻ tuổi, lần đầu tiên giãi bày. Mà Toru cũng lần đầu tiên nghe được, một ai đó muốn, coi, xem cô như một người thân.
Là hơi ấm của một gia đình nhỏ. Có cha, có mẹ không giàu có nhưng thương yêu. Có anh, có chị hay một đứa em nhỏ, đùm bọc lẫn nhau trêu chọc nhau nhưng luôn dính lấy nhau không tách rời.
Thứ Toru chưa từng được cảm nhận ấy, rủ lên trái tim cô một tấm khăn mỏng.
Toru nuốt khan, cắn răng lên tiếng:
“Manjirou canh chừng Pa đừng để Pa đâm Osa-… MÀY LÀM CÁI GÌ VẬY?! PA! – …nai”
Toru nín thinh, đưa điện thoại ra trước mặt. Màn hình sáng lên, hiển thị vẫn đang kết nối cuộc gọi. Giọng Draken xen ngang, đầy kinh ngạc và giận dữ. Toru loáng thoáng nghe được tiếng còi cảnh sát, cùng với tiếng người xa lạ hỗn loạn dồn dập. Mà cô cũng như rơi thẳng xuống hầm băng, lạnh run từ tận xương tận tủy.
Cốt truyện đã đi trước một bước.
“Manj-…tút….tút….” Toru gấp gáp, toan dặn dò nhưng đã muộn. Tiếng bước chân dồn dập đổ vào loa điện thoại, cuộc gọi bị ngắt ngang chỉ để lại tiếng tút dài văng vẳng.
“Thế nào rồi?” Takeomi tinh ý, vừa nhìn là biết có chuyện liền hỏi.
Toru im lặng nhìn điện thoại mà ngây người một hồi lâu. Gương mặt cậu thiếu niên ngồi bên cạnh dưới mái hiên đền Musashi trong đêm tối mờ mờ hiện lại trước tầm mắt. Toru đưa tay chạm lên ngực, cảm thấy thăn thắt nhói lại mà không biết làm sao. Gió ở ngôi đền cổ thoáng lắm nhưng bỗng nhiên lại trở nên ngột ngạt, hoặc chính là trái tim đang bị một lực vô hình bóp lại khó khăn mà vận hành.
Pachin… Xin lỗi.
______
Ngoại hình Momonaka Toru: Tóc trắng mắt đen.
Sở thích: Hút thuốc lá.
Bản sketch ngu ngốc của Vĩ Vĩ
[text_hash] => 3f63c499
)