Array
(
[text] =>
Toru ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa chỉ hận không thể đá thằng nhãi con Sano Manjirou cuốn xéo ra khỏi nhà mình. Cô cắt máu thề độc.
Có. Chết. Cô. Cũng. Ứ. Cho. Manjirou. Bước. Chân. Vào. Nhà. Mình. Lần. Nữa!!!
Già rồi nhưng Toru vẫn như một tấm chiếu mới chưa trải, bỡ ngỡ và ngây thơ. Chính vì ngây thơ nên mới mủi lòng ngỏ lời mới tên oắt Sano Manjirou về nhà để rồi hối hận không kịp.
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ đáng lí Toru phải nhớ Manjirou là một thằng oắt khó chiều, trẻ con và tinh quái tới mức nào. Đáng lí là thế, nhưng cuối cùng cô lại bị cái khịt mũi đáng thương của nó làm mủi lòng. Bà cô già Toru than trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay.
_
Manjirou thực ra chưa lên nhà Toru bao giờ. Nó biết nhà cô đấy, cũng đã vô số lần chở Toru về nhà. Nhưng chưa lần nào Toru chủ động mời nó về nhà như hôm nay mà nó cũng chưa bao giờ chủ động muốn lên nhà Toru. Cũng gần ba năm kể từ khi Manjirou biết Toru, dù lượng thông tin nó biết về cô cũng dần nhiều lên nhưng cuối cùng vẫn tựa muối bỏ biển. Toru vẫn như cuốn sách dày mà Manjirou chẳng cách nào đọc hết được. Nó đợi, như nắng đợi gió, đất đợi mưa. Lẳng lặng chờ đợi lúc mà ổ khóa treo trên cánh cửa của Toru vỡ ra để nó đường hoàng mà bước vào. Một kẻ ngạo mạn, tâm cao khí ngạo, mũi hếch lên trời. Trước tầm mắt của kẻ luôn đứng trên người khác, mọi vật đều nhỏ bé, đôi bàn tay dâng lên cống vật cho gã ta, chẳng cần bận tâm khi bao bảo vật đều lần lượt bày trước mặt. Manjirou cũng thế, nó cao ngạo, nó không chủ động tìm, nó chờ, chờ cái ngày cống phẩm được dâng lên. Nhưng đồng thời cũng chẳng khác nào một kẻ tự ti, tựa Be li cốp, ôm mình trong cái bao tối của bản thân. Sợ hãi thế giới, sợ hãi tương lai. Nó chờ đôi bàn tay ai kéo nó ra khỏi bóng tối, cởi dây thừng ba kết miệng bao, đưa nó khỏi gông tù của riêng mình.
Mà cuối cùng nó cũng chờ được đến ngày Toru mở miệng. Trong lòng Manjirou phấn khởi, tựa cái cách mà cánh ve sầu vỗ râm ram trong cái ngày hè oi ả. Như kẻ khát lai lãng trên sa mạc đơn độc nhìn thấy ốc đảo xa xa, chỉ nguyện cầu đừng phải hoa mắt mà ảo tưởng. Góc áo Toru bị nó nắm thật chặt, chất vải cotton cọ lên da, cọ lên cả tâm can. Khóe môi Manjirou hơi kéo lên, không ngăn được gò má ửng lên một tầng nhàn nhạt màu hoa anh đào đầu xuân.
Nó bước theo Toru tiến vào đại sảnh chung cư, ánh đèn ngả vàng cam treo trên trần nhà phủ xuống thân mình, phủ lên mái tóc nhuộm của cô ánh cái màu nhàn nhạt xinh đẹp. Tiếng thang máy thanh thanh như tiếng chuông gió treo ngoài hiên cửa, Manjirou chẳng biết là nó đang lâng lâng hay thang máy đang nâng hai bọn họ lên nữa. Như thể mỗi bước chân đều đệm mây mà đi, cả người nhẹ hẫng, đáy mắt Manjirou cũng thoáng sáng hơn. Nó theo Toru vào nhà, bước chân lên sàn gỗ lành lạnh. Căn hộ lớn, phủ màu kem sữa trăng trắng, ít đồ nên cảm như có phần trống rỗng. Manjirou nhìn quanh, trong nhà không có gương cũng không có tấm ảnh nào, thật sự trống trải đến kì lạ. Manjirou tự nhiên như ruồi, vừa vào nhà là ngồi phịch xuống ghế sofa ngửa đầu ra sau nhìn Toru mở cửa đi vào phòng mình.
Cô gần như cũng chẳng quan tâm việc trong nhà có thêm một người nữa như nó.
Tiếng cửa phòng đóng lại cũng là lúc Manjirou rục rịch. Đảo mắt, nó đứng dậy bắt đầu lượn xung quanh nhà Toru. Tay thám hiểm (tự phong) đưa đôi mắt nó nhìn ngắm xung quanh, tìm tòi vùng đất mới, một nơi xa lạ kích thích cái trí tò mò của kẻ đưa chân. Ngó nhìn từng ngóc ngách trong căn hộ rộng sơn màu sữa trắng. Nhìn kệ tủ gỗ mở ra chỉ có vài ba bộ chén bát bằng sứ lại nhìn ra ngoài ban công để độc một khay gạt tàn thủy tinh còn chưa đổ đi điếu thuốc tàn. Căn hộ rộng, tính cả phòng của Toru thì có ba phòng. Một phòng sách, nói là phòng sách nhưng cũng chỉ có đôi ba quyển nằm gục trên kệ như gã say rượu ngất bên đường. Trong phòng chẳng có gì ngoài một tủ sách với vài ba cuốn sách tâm lý và bàn làm việc trống trơn, tiếng thở dài khe khẽ khi mọi thứ chẳng kích thích như mong đợi của tay thám hiểm ấy. Nó trông chờ thứ gì đó khác lạ hơn, một thứ gì đó có thể thỏa mãn trí tò mò của nó về người con gái đã quen biết nó ba năm trời. Manjirou bước ra ngoài, lần này mục tiêu chuyển qua “vùng đất” cuối. Nơi căn phòng còn lại, cửa đóng nhưng không khóa, vặn tay nắm là dễ dàng mở ra.
Là phòng ngủ, chăn gối xếp gọn gàng dường như rất lâu rồi không có người sử dụng. Manjirou nhìn quanh, cả căn phòng độc một chiếc giường đơn và một chiếc tủ gỗ xếp góc phòng.
“Manjirou, làm gì đấy?”
Manjirou giật mình quay lại, như gã trộm bị bắt quả tang mà ánh mắt lúng túng dời xuống sàn nhà gỗ láng bóng. Toru đã thay quần áo ở nhà xong, đứng ở ngoài cửa phòng nhìn nó đấy khó hiểu.
Và xen lẫn chút déja vu.
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ cứ cảm thấy vụ lục nhà này quen quen sao ấy nhỉ?
“Thôi, ra ăn cơm.” Toru nói, đưa tay kéo nó ra khỏi căn phòng ngủ.
Căn phòng mà Izana từng ở.
Manjirou ngoái đầu nhìn căn phòng còn đang hé mở, ánh mắt cứ lắng lại rất sâu không biết là đang nghĩ gì. Toru thì kéo nó ra phòng khác, cũng tự biết nó nhất định không giúp được gì nên tự mình đi vào bếp. Manjirou ngồi xuống bàn ăn, vẫn không quên ngó nghiêng lia mắt khắp căn hộ.
Đúng thật là chẳng có gì, thậm chí so với người bình thường lại càng trống trải hơn.
Toru tắt bếp, đặt xuống đĩa tempura lên bàn cũng dọn xong bát đũa ngồi xuống.
“Ăn nhanh rồi còn về, muộn rồi.” Toru nói, bắt đầu xới cơm.
“Ai bảo tôi sẽ về?” Manjirou quay phắt lại, híp mắt nói.
Toru khựng người, khóe miệng co quắp.
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ thế mi định ăn bám đến khi nào?
“Tôi sẽ ngủ lại nhà chị. Chẳng mấy khi có dịp.”
Không, không bạn. Không dịp diếc gì cả. Ăn xong cuốn gói về nhà ngay! Ông Sano sẽ lo lắng, Ema cũng sẽ lo lắng!
Nhưng biết đấy, dù trong lòng gào thét. Toru vẫn chẳng có cách nào ngoài việc thỏa hiệp với nó. Còn phải mở điện thoại lên nhắn tin cho Ema vì vị tổng trưởng quý hóa ra ngoài mà không sạc điện thoại nên điện thoại nó đã oanh oanh liệt liệt sập nguồn. Mà Ema thì hay tin xong cũng có chút lo lắng, Manjirou đi mà chẳng nói tiếng nào, nó cũng không cầm theo chiếc chăn cũ thì làm sao mà ngủ.
Toru cũng thắc mắc nhưng nhìn cái bộ mặt dán năm chữ: ‘Nhất định tôi không về’ của nó là biết không có cách nào lay chuyển được.
Manjirou đưa đũa, gắp một miếng tempura vào bát rồi bắt đầu ăn. Toru cũng nâng bát, cảm giác trong lòng có chút bồi hồi.
Dù sao thì, hai năm trước Izana cũng ngồi đối diện cô ăn cơm thế này. Sẽ không nói gì khi ăn, nhưng cảm giác có người bên cạnh lại giống một gia đình. Thế nhưng, Izana đã bỏ đi rồi. Chỗ ngồi đối diện hai năm rồi mới có người ngồi xuống. Tiếng ghế gỗ cọ lên sàn, một bàn cơm chuẩn bị hai suất dường như gợi lại trong cô chút hoài niệm.
Không biết hiện tại, Izana đang ở đâu?
Manjirou ngẩng đầu, nhìn Toru ngây người ra như phỗng. Đôi đũa đen trong tay siết lại, nó nuốt xuống miếng tempura trong miệng.
“Toru, làm bánh ngon mà nấu ăn thì dở ẹc.”
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ má cái thằng oắt con! Chê thì nhịn đi! Izana còn chưa mở miệng chê lần nào đâu.
“Phải phải, chỉ nấu được thế thôi. Ăn hay không thì tùy.” Toru đáp, ánh mắt cáu bẳn hẳn nhìn Manjirou rõ ràng chê đồ cô nấu nhưng tay vẫn gắp thức ăn lia lịa.
Toru nào còn tâm trí nghĩ linh tinh nữa, chỉ có thể tập trung ăn cho xong bữa cơm trước khi đống thức ăn cô làm trên bàn đều chui xuống bụng nó hết. Khóe môi kéo lên một đường kì quái, chẳng rõ vì sao cảm thấy vui.
Mà chuyện không chỉ dừng lại ở đó. Màn chê cơm chỉ như bước dạo đầu mấy anh nam chính ngôn tình nói với nữ chính là không đau đâu, thật ra tất cả chỉ là cú lừa. Toru trừng mắt nhìn tên nhóc rõ ràng là luôn bị Ema than vãn là lười biếng lại đang giúp cô rửa bát.
Ảo thật đấy.
Toru chớp mắt, nhưng cũng không nói gì nhiều. Tiếp theo thì đúng là phiền phức, Manjirou lười thì lười nhưng sạch sẽ một cách kì quặc. Nó nhất định, nhất quyết phải tắm mới đi ngủ.
щ(゜ロ゜щ) rồi mi mặc đồ ngủ của bà cô già này nhé?
Toru cảm thấy đã đến lúc đá đít thằng nhãi con Sano Manjirou cuốn xéo ra khỏi nhà mình. Nhưng không, Toru sức chiến đấu bằng không chắc chắn đạn không lại Manjirou sức chiến đấu chạm đến vô hạn.
Người ta là Mikey vô địch đấy! Nó không đánh cô nhưng chắc chắn là cô đánh không lại nó rồi.
Cuối cùng kết thúc bằng việc Toru nhăn nhó mở tủ phòng cũ của Izana quăng đồ gã từng mặc cho nó. May mắn là Izana đi không có cầm đồ, vẫn để lại đống đồ cá nhân của gã nếu không thì hôm nay Manjirou cứ xác định mặc đồ ngủ màu hường mà Toru bị mấy chị nhân viên bán hàng lừa mua đi.
Manjirou cầm quần áo, nhìn Toru rất lâu không nói gì. Đáy mắt nó xoáy lại, đen và tối, nhưng vẫn in lấy thân ảnh người trước mặt. Toru cũng bị ánh mắt của nó làm cho lúng túng, chỉ có thể rời mắt bỏ đi.
Nó còn chưa có hỏi, sao trong nhà Toru lại có quần áo cho nam.
Quần áo trên tay, chất vải mềm mịn. Manjirou cúi đầu nhìn, bàn tay vô thức nghiến lấy chiếc áo phông trắng.
_
Toru nằm trên giường, vắt tay lên trán nhắm mắt thở dài. Manjirou đã được cô tống sang phòng ngủ còn lại, nó cũng không nói gì, ngoan ngoãn tới kì quái mà đi vào phòng. Có thể do đã quen với thói ngang ngược của Manjirou mà khi nó trở nên ngoan ngoãn Toru lại cảm thấy cấn cấn.
Nhưng tất nhiên là cô hoan nghênh sự tình này, chắp hai vái cúng cảm tạ ông bà tổ tiên luôn.
Toru đắp chăn, bắt đầu lim dim buồn ngủ. Cuộc sống của cô cứ có sự góp mặt của các đại ca giới bất lương khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn hết mức.
Và sự thật hiển nhiên, ông cha ta có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Làm gì có chuyện Manjirou chịu ngoan ngoãn nằm yên trong phòng. Nửa đêm canh ba nó vác cái mặt nó qua phá rối cô.
Đúng là thằng oắt con không có đạo đức!
Manjirou đi thẳng vào phòng Toru vào lúc nửa đêm, chẳng biết là mấy giờ vì trong nhà chỉ có duy nhất chiếc đồng hồ treo ở ngoài phòng khách. Nó đi vào còn không quên đóng cửa, rồi cứ thể tự nhiên như ruồi leo lên giường Toru.
“Chị chưa ngủ nữa à, Toru?” Manjirou dường như kinh ngạc lắm, nó thốt lên.
“…” щ(゜ロ゜щ) ý mi là mi định làm gì khi bà đây đang ngủ cơ?
“Tôi không ngủ được, không có chăn.” Manjirou nói, nó cứ đơn giản thuật lại cái lí do mà nó xâm nhập bất hợp pháp vào phòng cô lúc nửa đêm như thế này.
“Giờ chưa muộn nếu đi về nhà và ngủ đâu, Manjirou.” Toru trợn mắt, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Chị định để một người chưa vị thành niên đi ra đường lúc nửa đêm sao?”
Nghe nó lươn lẹo kìa, không phải lúc nào tổng trưởng đại nhân cũng họp bang đua xe tới tờ mờ sáng mới vác mặt về nhà à? Ngang ngược ít thôi, Manjirou!
Manjirou chẳng buồn quan tâm, đưa tay vòng qua ôm Toru. Rất vừa ý khi gần như áp sát vào người cô, Toru còn cảm thấy cả hơi thở âm ấm của nó phả vào hõm cổ mình.
“Toru, hát ru tôi đi.”
щ(゜ロ゜щ) sao mi không bao bà đây pha sữa rồi vỗ về mi luôn đi?
Toru mắt cá chết, gượng gạo đáp:
“Không biết hát ru.”
“Thế thì ngâm nga thôi cũng được.”
Giờ thì cô sắp thế chân Draken làm bảo mẫu của Manjirou rồi đấy. Toru thở dài, đưa tay vỗ vỗ lưng nó, cái cách mà mấy bà mẹ thường làm với đứa con nhỏ vài tháng tuổi mà cô thường thấy.
Biết làm sao đây, Toru chẳng có kinh nghiệm gì trong việc dỗ dành. Mà cũng không biết cái gì gọi là ru ngủ luôn. Tất cả những gì còn sót lại trong trí nhớ của Toru chỉ là một màn khói đen đặc quận gần như che phủ cả tầm mắt. Sắc đỏ cam rừng rực trước mặt và cả mồ hôi thấm ướt lưng áo.
Cô không nhớ được gì nhiều, từ khi nắm trong tay năng lực bất tử. Toru đã quên mất lần đầu tiên mình chết như thế nào. Nhưng vẫn còn lại chút ít trong cô, hình như là tấm biển trại mồ côi cũ nát và cả đám trẻ nắm tay nhau nô đùa trong sân. Chúng hình như cũng ca, dường như cũng hát.
Manjirou nhắm mắt, tay vẫn ôm chặt Toru không buông. Lẳng lặng nghe tiếng ngâm nga ngắc ngứ trong căn phòng tắt đèn cùng những cái vỗ nhẹ tuần tự trên lưng.
Mà lần đầu tiên nó ngủ mất, dù trong tay chẳng vân vê chất vải thô của tấm chăn cũ mèm.
_
щ(゜ロ゜щ) 39.2 độ rồi xuống 38.8, sáng hôm sau là 38.3, ngủ một giấc lại lên 39 độ. Ông trời nhất định là đang không muốn tôi chạy deadline
[text_hash] => 11fcc4c5
)