Array
(
[text] =>
Gió thổi lất phất gò má của tôi, điều chỉnh tư thế ngồi một hồi, xiềng xích trên chân vang tiếng theo dẫn tới chủ nhân lông chim là Kagura. Tôi bất đắc dĩ xoay mặt nhìn Naraku ngồi trên Cự Mãng. Hắn ngồi xếp bằng thanh sắc lạnh lùng, gió thổi mái tóc hắn lất phất, xem ra còn có màu sắc. Chỉ tiếc cơ thể này lại không phải là của hắn.
“Ngươi giống như không có làm tù binh giác ngộ.” Naraku cũng không nhìn tôi, xem thường nói ra vài chữ. Tôi nhún vai không quan tâm. Đúng vậy rất bất hạnh, vừa ở trong chiến đấu, bởi vì sai lầm tôi lại làm con tin lần thứ hai. Kỳ thực sai lầm như vậy đến về phần tùy hứng của tôi. Nghĩ vừa từ trong thân thể của Naraku phân liệt ra tới yêu quái, tôi không khỏi bắt đầu lo lắng vẫn chiến đấu cùng Sesshomaru.
“Nếu lo lắng, tại sao…” Kagura mới mở miệng, âm thanh lại cấp tốc biến mất. Tôi thay đổi ánh mắt nhìn Naraku, quả nhiên hắn đang nhìn chằm chằm chúng tôi, trong ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu.
“Tuy ta đã là yêu quái, thế nhưng về phương diện khác trái tim của ta vẫn là con người.” Tôi có ý riêng nhìn Naraku cười nói, “Mặc dù Kikyo là nữ pháp sư, nhưng đầu tiên cô ấy là một cô gái loài người.”
Sắc mặt Naraku lập tức chìm xuống, một loại không khí sốt sắng lan tràn ra, Kagura ở phía sau tựa hồ cũng bắt đầu run. Thân thể của chúng tôi ở dưới lông chim cũng bắt đầu run rẩy. Tôi liếc nhìn độ cao hiện nay, thông minh câm miệng. Chết có các loại phương pháp, tôi không muốn dùng phương pháp thảm nhất.
“Ta sẽ chứng minh lời ngươi nói hoàn toàn sai.” Naraku không đầu không đuôi nói.
Tôi chớp mắt, cẩn thận phân biệt một hồi phương hướng chạy hiện nay, lại là đi về thôn của bà Kaede. Tôi nhíu chặt lông mày, nhìn chằm chằm Naraku lạnh nhạt nói:
“Tốt nhất là không được đả thương người vô tội, Naraku.”
Naraku xoay mặt quay về tôi nở nụ cười, “Thật sao? Vậy ta nhất định sẽ không manh động.”
“Ngươi đều có thể lấy thử một chút xem Naraku.” Tôi cười lạnh quay đầu, tiếp tục điều chỉnh tư thế không để ý tới Naraku. Cảm thấy ánh mắt kỳ lạ của hắn, nhưng tôi bỏ mặc. Nếu như hắn dám làm tổn thương gia tộc Higurashi, ta tuyệt đối sẽ làm cho hắn hối hận khi đã làm chuyện đó.
Gió tiếp tục thổi lất phất gò má, không lý do bắt đầu hoài niệm lên lúc cùng Sesshomaru, tôi nhíu mày bắt đầu nghĩ có vẻ như lần này mình hơi quá đáng.
Tốc độ phi hành so với tôi tưởng tượng nhanh hơn rất nhiều, chúng tôi đáp xuống khu vực khoảng cách thôn xóm không xa. Tôi căng thẳng nhìn Naraku, trong lòng tính toán đánh đổ hoặc kiềm chế hắn độ khả thi. Nơi này thuộc về thôn làng của bộ tộc Higurashi, tôi sẽ không để hắn hại bất cứ người nào trong thị tộc Higurashi.
Bỗng nhiên một mùi hương quen thuộc phả vào mặt, tôi khẽ mỉm cười dừng bước. Không bao lâu Sesshomaru ngồi trên A- uh xuất hiện ở trước mặt chúng tôi, anh nhàn nhạt quét tôi một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm xiềng xích trên chân của tôi, theo lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nắm lấy tôi ngồi trên A- uh. Trong nháy mắt A- uh bay lên. Đồng thời xiềng xích trên chân của tôi đã biến mất không còn tăm hơi. Tôi điều chỉnh tư thêa ngồi, lần này đến cùng không có kích động.
Việc tôi lường trước không giống, A- uh không mang theo tôi trở lại pháo đài mà là đi đến Vân Lai sơn. Quỷ nương cười hì hì nhìn tôi, trên mặt lộ ra vẻ mặt ám muội. Tôi hướng về phía bà phất phất tay xem như là chào hỏi. Nhìn bốn phía, nơi này chỉ có một mình bà.
“Không sai, ở đây tạm thời chỉ có một mình tôi.” Quỷ nương cười càng quỷ dị hơn, “Kagome, cô thật là có đại bản lĩnh.”
Tôi lúng túng cười, nửa tháng nay tựa hồ tôi đã nhiều lần làm chuyện khác người. Đối diện với “Sự khích lệ” của bà ấy như vậy tôi chỉ có thể cười khúc khích.
Theo quỷ nương đi vào trong phòng, bữa tối đã chuẩn bị xong. Nhìn trên bàn ăn món ăn mới phong phú tôi có chút kinh ngạc, trong ký ức quỷ nương tuyệt đối không có tài nấu nướng như thế.
“Là đầu bếp ở pháo đài hai người. Đây là một trong những điều kiện mà tôi trao đổi với Sesshomaru. Kagome, cô nên cẩn thận, lần này Sesshomaru xem ra thực sự rất tức giận.”
“Ha ha.” Tôi cười ngốc muốn kết thúc đề tài này. Tôi không biết muốn như thế nào cùng yêu quái tiếp tục sống như thế này nên chỉ có con người mới để ý đến cảm nhận.
“Ha ha, cô thật sự là một cô bé trẻ tuổi.” Quỷ nương tựa hồ nhìn thấu ý đồ của tôi không quan tâm cười ha hả. Tôi bĩu môi không có thời gian để ý, chỉ là bắt đầu ăn đồ ăn của mình.
Dùng hết món ăn rồi đi tắm rửa sạch sẽ, tôi mặc áo tắm đứng ở trước cửa cảm nhận buổi tối ở vùng núi. Gió nhẹ từ từ, ánh sao lập loè truyền đến tiếng côn trùng kêu vang nơi này còn có mùi gió khác.
“Em ngược lại là rất có hứng thú.” Âm thanh lạnh lùng của Sesshomaru vang lên, tôi nhắm mắt lại triển khai tứ chi hoàn toàn không để ý tới anh. Mùi của anh vẫn như vậy, không có mùi máu tanh. Xem ra anh vẫn an toàn, tốt rồi.
Sesshomaru đi tới trước mặt của tôi, tôi ngẩng đầu đối mặt với con mắt bình tĩnh của anh. Chúng tôi chỉ nhìn lẫn nhau, không ai tiếp tục nói gì. Hay là bây giờ nói gì đều dư thừa.
“Ôi trời, người trẻ tuổi đứng ở chỗ này từ nhiên đờ ra làm gì?” Totosai nhạo báng nói, tôi hợp mắt nhìn lại lão già quay về tôi ám muội chớp mắt. Hắn đi theo phía sau nhóm Inuyasha.
Ánh mắt Inuyasha đảo qua mặt tôi khinh rên một tiếng chuyển hướng một bên, tay cậu ấy nắm tay Kikyo dường như lại muốn tuyên chiến với tôi. Kikyo quay về tôi xin lỗi cười cợt, trong ánh mắt loé hào quang. Tôi quay đầu nhìn về phía Miroku, anh ấy ôm chặt vai của Sango. Sango nhắm mắt lông mày cau lại, cả người kề bên Miroku.
“Sango sao vậy?” Tôi nhíu mày mở miệng hỏi dò.
Miroku đối với tôi lắc đầu, còn chưa nói, chỉ nghe Sesshomaru nhẹ nói, “Ta muốn dẫn cô ấy rời đi mấy ngày. Sau ba ngày chúng ta tiếp tục xuất phát.”
Tôi nhẹ nhàng “A” một tiếng hai chân bay lên trời. Lần này Sesshomaru không có dùng A- uh mà trực tiếp ôm eo của tôi chạy như bay trên không trung. Dựa vào lồng ngực quen thuộc, ngửi mùi thuộc về anh, nguyên bản oán khí đột nhiên vô tồn. Sesshomaru chỉ là ôm chặt eo của tôi, không nói một lời.
Hai chân đặt xuống đất, xuất hiện ở trước mặt tôi cũng không phải là pháo đài của chúng tôi, mà là trụ sở của Naraku. Tôi nhìn Sesshomaru, âm thanh không tự chủ được nhẹ nhàng,
“Tại sao lại là nơi này?”
Sesshomaru cũng không nhìn tay rời khỏi eo của tôi trước tiên đi vào bên trong, tôi chớp mắt đi theo. Có thể xác định Sesshomaru tuyệt đối không bị Naraku thay đổi. Loại thuộc về cảm giác bầu bạn tuyệt đối không có khả năng phạm sai lầm.
“Ngươi rất thủ ước.” Naraku ngồi ở trên bậc thang, tôi quét bốn phía một vòng ở đây chỉ có một mình hắn. Hắn mặc bộ truyền thống màu tím, tóc sơ chỉnh tề. Xem ra càng giống một lãnh chúa, không có một chút dáng vẻ của yêu quái.
“Hỏi đi.” Sesshomaru chắn ở trước mặt tôi, ngăn cách khoảng cách giữa tôi và Naraku.
Naraku ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn chằm chằm Sesshomaru, tự lẩm bẩm: “Ta vẫn nhớ ngươi là một yêu quái vô tình, biến thành như bây giờ cũng chỉ vì tình yêu sao?”
“Không phải. Ngươi còn hai vấn đề.” Sesshomaru bình tĩnh trả lời, trong giọng nói không tồn tại tình cảm.
“Kagome, tình yêu của con người là thế nào?” Âm thanh của Naraku bay vào bên trong tai tôi, tôi không khỏi cảm thấy dưới chân mình như nhũn ra, nhìn chằm chằm Naraku. Hắn vẫn là Naraku sao? Một yêu quái mạnh mẽ không chỗ nào không sợ, muốn bỏ qua tất cả để có được sức mạnh to lớn hơn. Bây giờ hắn lại muốn biết chuyện liên quan đến tình cảm của con người.
“Trả lời hắn.” Sesshomaru không nhìn tôi, chỉ là mang theo khẩu vị không cho phép nghi ngờ ra lệnh.
“Tình cảm con người chính là giữa hai người không có quan hệ máu mủ ruột thịt, bởi vì xảy ra nhiều nguyên nhân khiến nảy sinh tình cảm. Sẽ nhớ nhung, ỷ lại, giữ lấy, sản sinh các loại thân mật.” Tôi nửa thật nửa giả đáp lại. Muốn biết, vấn đề này vốn là không có đáp án.
“Ồ… Sự thật là như vậy.” Naraku đăm chiêu gật đầu, trên mặt dần lộ ra vẻ mặt sáng tỏ, “Một vấn đề cuối cùng, cái tên hắc y nhân vừa mới xuất hiện hồi nãy là ai?”
Hắc y nhân? Tôi kinh ngạc nhìn về phía Sesshomaru, hắc y nhân lại xuất hiện sao?
“Không biết.” Sesshomaru nói ngắn gọn, theo xoay người đi tới trước mặt của tôi, “Vấn đề đã kết thúc, bây giờ là lúc chúng ta tính sổ với ngươi.”
Lời anh nói không giống nhau, không chờ Naraku hành động, cả người nhảy lên thật cao, rút ra Bạo Toái Nha bay về phía Naraku, tôi không muốn nghĩ nhiều lấy ra ám hình bóng đi theo. Thân hình của Naraku khẽ nhúc nhích, cánh cửa phía sau hắn bỗng nhiên mở ra, hắn lập tức ẩn nấp trong bóng tối, mùi của hắn hoàn toàn biến mất. Lần này lại để hắn tẩu thoát.
“Bây giờ chúng ta nên tính sổ.” Sesshomaru thu hồi Bạo Toái Nha, quang tiên quấn quanh ám hình bóng của tôi nhẹ nhàng kéo, tôi không hề phòng bị, ám hình bóng lập tức tuột khỏi tay. Anh từng bước đi về phía tôi lần thứ hai ôm lấy tôi chạy như bay. Thành thật mà nói bỗng nhiên lên xuống khiến đầu óc tôi choáng váng, lúc cưỡi A- uh còn thấy thoải mái hơn.
Trở lại pháo đài, Sesshomaru không nói một lời ném tôi vào đại sảnh của mình rồi quay người rời đi. Tôi mới chịu cất bước anh lại lập tức xuất hiện, lần này tay anh ôm chặt lấy tôi đi về phía căn phòng. Sống lưng không ngoài ý muốn tiếp xúc giường lớn mềm mại. Theo tôi cảm nhận được trọng lượng thuộc về anh. Bản năng tôi đưa tay ra tách ra khoảng cách giữa chúng tôi. Sesshomaru khép hờ mắt, ánh mắt lạnh lùng mấy phần. Tôi nhìn lại Sesshomaru, bỗng nhiên tất cả ngụy trang cường hãn trong nháy mắt tan rã, nước mắt không hăng hái từ mi tràn ra, tuy rằng tôi không biết tại sao lại khóc, gần đây cảm xúc của tôi có chút dị thường. Đây là duy chứng do yêu hoá của tôi về sau sao?
Môi băng lãnh kề sát ở con mắt của tôi, anh chậm rãi hôn tới nước mắt của tôi, theo đầu gối lên bả vai của tôi, hai tay ôm chặt lấy tôi. Cảm nhận được nhịp tim dị thường của anh, tôi không tự chủ được thả chống đỡ ở trước ngực anh hai tay ôm lấy anh. Anh vẫn không mở miệng nói gì, đêm đó chúng tôi chỉ chăm chú ôm ấp lấy nhau…
Sáng sớm, ở trong ánh nắng ấm áp tỉnh dậy, Sesshomaru vẫn không trả ám hình bóng. Tôi ngồi dậy xuống giường mới phát hiện trên người vẫn mặc áo tắm liền đổi thành bộ đồ tôi vẫn thường mặc ở nhà. Chạy xuống nhà cũng không nhìn thấy Sesshomaru, lẽ nào anh đã rời khỏi đây?
“Thiếu phu nhân Kagome, người tỉnh rồi.” Tôi quay đầu gặp được Jaken đang khúm núm, hắn hướng về tôi nịnh nọt cười, “Thiếu phu nhân Kagome, Jaken vẫn giúp người chuẩn bị bữa sáng. Đây là đại nhân Sesshomaru đặc biệt dặn dò.”
“Tôi không ngờ ông trực tiếp gọi tên tôi đấy.” Đối với cách xưng hô mới của hắn tôu đặc biệt không quen, nghe giống như sẽ tồn tại một phu nhân khác ấy.
“A! Cái này không thể được. Người là đại nhân Sesshomaru…” Jaken bỗng nhiên im miệng, hắn chớp đôi mắt to, cẩn thận từng li từng tí một nhìn chằm chằm tôi, dáng dấp chột dạ không ngớt.
Tôi bĩu môi không thèm để ý đến hắn, chỉ hỏi, “Sesshomaru đâu?”
“A, đại nhân Sesshomaru có chuyện quan trọng cần phải xử lí. Bảo Jaken ở lại đây chăm sóc cho thiếu phu nhân.” Jaken thông minh bỏ quên mất bộ phận tên của tôi.
Tôi hài lòng gật đầu, tiếp tục hỏi, “Có chuyện gì khẩn cấp vậy?”
Jaken đóng chặt miệng của hắn lại, khẽ lắc đầu một cái, quả đại viên trong mắt lộ ra vẻ điềm đạm oan ức đáng yêu. Tôi phất tay, vừa có ý định bảo hắn không cần trả lời, cái tên này bỗng nhiên vọt tới trước mặt của tôi, kêu la,
“Đại nhân Sesshomaru không muốn tôi nói, nhưng Jaken không thể không nói. Thiếu phu nhân, đại nhân Sesshomaru đi đối phó tộc mèo rừng.”
“Tộc mèo rừng?” Tôi nhìn chằm chằm Jaken nghi hoặc hỏi. Đây là bộ tộc mà tôi chưa từng nghe đến.
“Tộc mèo rừng ở Tây quốc, bọn họ không phải là bọn yêu mèo bình thường. 50 năm trước bọn họ thua thuộc hạ của đại nhân Sesshomaru, bây giờ muốn đi báo thù. Thiếu phu nhân, nhanh đi giúp đại nhân Sesshomaru đi.” Jaken la to, khiến tôi hầu như không nghe rõ hắn đang nói gì.
“Jaken, ông dẫn tôi đi, chờ tôi thay quần áo. Và ông phải nói với tôi rõ ràng chuyện 50 năm trước, tại sao họ lại muốn báo thù.” Nói xong tôi đã trở lại phòng ngủ đổi áo giáp, nhưng không nhìn thấy ám hình bóng ở vị trí cũ. Tôi chần chờ một chút, hầu như có thể kết luận là Sesshomaru cầm đi. Anh cố ý không muốn để tôi xuất hiện sao?
“Thiếu phu nhân, nhanh lên đi, nhanh lên đi!” Âm thanh của Jaken ở sau lưng tôi vang lên.
Tôi xoay người kéo tóc dài ra, “Jaken, ông nói rõ trước đi, tộc mèo rừng là gì?”
“Cái này nói ra thì rất dài dòng…” Jaken đối với ngón tay âm thanh trầm thấp xuống.
“Vậy thì nói tóm tắt đi!” Tôi không nghĩ nhiều gọi ra quả cầu lửa. Jaken hoảng sợ vung hai tay, “Mọi chuyện là từ lúc Khuyển đại tướng còn nắm quyền ở Tây quốc. Vào lúc ấy, Tây quốc có bộ tộc mèo rừng rất lợi hại, coa thể nói bọn họ là đám yêu quái thống trị Tây quốc. Vào lúc ấy chỉ có duy nhất một người dám đứng ra phản kháng là Khuyển đại tướng lão gia, ông ấy vì bảo vệ đám yêu quái ở Tây quốc mà dám đứng ra khiêu chiến với thủ lĩnh bộ tộc mèo rừng. Sau cùng thắng lợi đương nhiên là lão gia rồi, đám yêu quái ở Tây quốc rất cảm kích lão gia. Nhưng thủ lĩnh của bọn họ lại không chết, 50 năm trước bọn họ lại xuất hiện, hình như là vì muốn có ngọc tứ hồn để hồi sinh cho thủ lĩnh của họ…”
“Được rồi, tôi hiểu rồi, lần này ngọc tứ hồn lại xuất hiện. Cho nên mục đích của họ càng thêm rõ ràng. Nhân tiện còn muốn báo thù chuyện 50 năm trước bị Sesshomaru đánh bại.”
Tôi gật đầu nhận lấy câu chuyện của Jaken, lập tức hiểu ra ngọn nguồn của mọi chuyện.
“Đúng, đúng. Thiếu phu nhân, nhanh lên đi, nhanh lên đi.” Jaken thúc giục. Tôi gật đầu, vừa liếc nhìn cái giá để ám hình bóng, không khỏi lo lắng việc mình tùy tiện hành động có thể đánh tới phiền phức cho Sesshomaru hay không.
Mùi hương quen thuộc xuất hiện ở trong phòng, tôi mừng rỡ quay đầu, chỉ nghe Sesshomaru nâng Thiên Sinh Nha bổ về phía Jaken, “Ngươi quá lắm mồm.”
[text_hash] => 8929d9d9
)