Array
(
[text] =>
Sắc trời đã đen kịt, tôi khép hờ mắt phảng phất thấy được một chút ánh nến. Thử giật giật tay chân, tôi nhớ lại mình đã khôi phục hình người. Nhắm mắt lại nhíu chặt mày, trong đầu để lại một số hình ảnh. Đây là lần biến thành yêu quái tốt nhất của tôi sao? Có điều tôi đã từng tên yêu quái quỷ mị kia.
“Ngươi tỉnh rồi sao? Ta không nghĩ tới dòng máu yêu quái và sức mạnh đã từng la con người lại có thể thay đổi to lớn đến như vậy.”
Là âm thanh của một người đàn ông, tôi hít mũi khoé miệng không khỏi vung lên mỉm cười. Đúng vậy, tất cả như tôi dự đoán. Naraku làm sao có khả năng không đến xem thành quả của hắn. Tôi triển khai tứ chi, chậm tãi mở mắt ra. Đánh giá bốn phía, không thể không nói Naraku đối với bày trí trong căn phòng tựa hồ yêu cầu rất cao. Nơi này tôi đã từng chờ lãnh chúa của cung điện hầu như không sai.
“Ngươi lại đánh thua à?” Tôi nghiêng đầu nhìn chằm chằm Naraku hắn xem ra vô cùng chật vật, tóc tai rối bời tay phải bị cố định ở trước ngực. Tôi nghi hoặc nhìn tên yêu quái này, không khỏi nhìn ra ngoài rồi gật đầu, “Được rồi. Ta biết rồi, hôm nay là đêm trăng non.”
“Những gì ngươi biết đúng là không ít.”
Naraku đi tới trước mặt của tôi, hắn vừa đưa tay phải ra tôi đã đứng dậy né tránh. Mặc kệ hắn có mạnh tới cỡ nào, giờ khắc này dĩ nhiên không có cách nằm trong vòng chế phục của tôi. Ngôi sao may mắn cuối cùng lúc đối phó với Emma đã tiêu hao hết.
Tôi quay về Naraku vẫy tay, “Chỗ của ta không có thứ ngươi muốn. Xem ra ngươi muốn dùng ta làm điều kiện trao đổi cũng không có khả năng này.”
“Ngươi xem chính mình như vậy sao? Bọn họ sẽ không dùng mảnh ngọc tứ hồn đến trao đổi với ngươi?” Naraku mang theo mỉm cười nhìn tôi, cân nhắc nhìn tôi, “Ta so với ngươi càng có lòng tin có thể được không ít thứ ta muốn.”
“Nhưng ta xem ngươi tạm thời sẽ không mở kết giới ra đúng không. Bọn họ không có tung tích của ngươi, làm thế nào mà đến được đây?”
Tôi nhún vai chậm rãi đi tới trước cửa sổ. Đẩy cửa sổ ra, bên ngoài một mảnh âm u, bầu trời xám xịt tuy không có mặt trăng nhưng vẫn có sao lốm đốm đầy trời lập loè ánh sáng. Kèm theo hương hoa nhài, tâm tình tôi thật tốt.
“Ngươi không lo lắng sao?” Âm thanh không hiểu của Naraku truyền đến. Tôi lười phản ứng, chỉ nghe hắn còn nói, “Sau khi biến thành yêu quái, làm cho ngươi tràn ngập tự tin không e sợ đến cái chết sao?”
Tôi khẽ thở dài một cái chuyển qua nhìn chằm chằm mặt Naraku. Thành thật mà nói, kỳ thực lúc xem bộ Anime này gặp phải vô số người đàn ông phiền phức có mấy phần đồng tình. Hắn tuyệt đối là nhân vật quan trọng nhất trong bộ truyện mà không phải nhân vật phản diện.
“Thu hồi ánh mắt đó của ngươi đi. Nếu như ngươi vẫn tiếp tục dùng ánh mắt như vậy nhìn ta, ta không dám đảm bảo không đem ngươi biến thành một phần thân thể của ta. Ta có thể không để ý nhiều một phần sức mạnh của ngươi.” Nụ cười ở trên mặt Naraku dần dần biến mất, hắn chậm rãi nói ra vài chữ, tràn đầy đe doạ.
Xì, tôi không khỏi bật cười, “Đừng có nói giỡn. Nếu như ngươi thực sự có thể đem ta hút vào bên trong cơ thể của ngươi, biến thành một phần của ngươi, ta không cho rằng mình còn có thể sống sót đến bây giờ. Đặc biệt là sau khi ta giết Emma, đúng không? Naraku?”
Mặt Naraku biến sắc một hồi, lập tức làm ra tiêu chuẩn dáng vẻ của Sesshomaru, “Ngươi biết rõ nhiều lắm, nữ sĩ.”
Tôi bất đắc dĩ nhún vai một cái, hỏi, “Nơi này không có gì ăn sao? Ý ta nói là đồ ăn bình thường.”
Naraku không để ý đến tôi, xoay người ra khỏi căn phòng. Cửa phòng cọt kẹt một tiếng. Tôi thở ra một hơi, gánh nặng rốt cuộc đã được thả xuống. Dùng hầu như hết tất cả các khí lực để giết chết Emma, bây giờ ta có muốn đánh với hắn cũng chỉ có chết. Có điều hiển nhiên tôi còn có phần giá trị lợi dụng. Bỗng nhiên, cửa lớn lại bị đẩy ra mấy người trang điểm giống người hầu gái đưa hộp cơm tới. Tôi nhẹ nhàng nở nụ cười, không nghĩ nhiều nhận lấy bữa tối của tôi. Không biết vì sao, bây giờ tôi lại có loại cảm giác rất kỳ diệu, trong mạch máu tràn ngập dòng máu hưng phấn. Những cảm xúc kia tựa hồ đã từng bị đè nén tùy theo tiết ra ngoài. Như vậy mới thật sự là chính tôi sao?
#
Chờ ở chỗ ở của Naraku, tôi một bên kiên trì dưỡng thương, một bên chờ đợi nhóm của Inuyasha xuất hiện. Tôi không chắc chắn mình có thể chạy khỏi nơi này, tuyệt đối sẽ không manh động. Tuy rằng Naraku hoặc là tôi có thể chống đỡ, thế nhưng hắn có thể biến ra vô số phân thân của mình. Tối nay, giữa bầu trời đêm đen kịt, mang theo một vầng trăng tròn. Tính ra cũng đã nửa tháng, vết thương của tôi hầu như cũng đã khỏi hẳn. Mặc kệ nội dung vở kịch như thế nào, nghĩ đến mấy ngày này Inuyasha không tới. Sesshomaru cũng nên xuất hiện. Tôi nheo mắt lại, nhớ tới ngày ấy Emma đã nói. Đối với Sesshomaru, tôi chưa bao giờ nghĩ tới anh ấy ngoài tôi ra sẽ có người bầu bạn khác ở bên ngoài xuất hiện. Tương lai không có khả năng này, quá khứ tôi càng không thể tin được. Đây không phải là một ngay cả tiếp hôn cũng không biết tên đó sao?
Nhưng… Ở trong mộng ma giấc mộng của tôi, Sesshomaru mái tóc đen kia động tác xem ra rất thành thạo… Bản thân yêu quái con người chỉ có bản chất khác biệt. Bầu bạn cũng nhau hay là căn bản không cần tới tình yêu là được rồi.
“Ngươi đang đợi Sesshomaru sao?” Một âm thanh rất nhỏ truyền đến, tôi quay đầu thấy Kanna ôm tấm gương xuất hiện ở trước mặt tôi. Cô ấy mới là thật sự không chút biểu tình.
“Kagura nói ngươi biến thành yêu quái thật sự.” Kanna ôm tấm gương, cùng tôi duy trì khoảng cách, “Sesshomaru cùng ngươi đi tới thần đàn, ngươi mới biến thành yêu quái sao?”
Nghe không ra trong âm thanh của Kanna có cảm xúc gì. Cô ấy mặc dù là phân thân đầu tiên của Naraku, gọi là chị của Kagura, nhưng khi nhìn lên chỉ là một cô bé. Tôi suy đoán thân phận của cô ấy, không biêta cô ấy bị Naraku nhét vào bên trong thân thể như thế nào.
“Kagura thực sự thích Sesshomaru.” Kanna tiếp tục dùng câu trần thuật. Tôi nhấc lông mày nhìn cô ấy, Kanna chậm rãi đi về phía tôi vài bước, tôi căng thẳng nhìn chằm chằm hành động của cô ấy, làm xong tư thế chuẩn bị bất cứ lúc nào xuất chiến. Kanna lắc đầu, ánh mắt nhìn tôi, “Ta sẽ không giết ngươi. Naraku đã nói không thể giết ngươi.”
“Các ngươi thật sự là nghe lời.” Tôi nhẫn không trụ cười rộ lên.
“Ngươi bị hắn khống chế qua tâm trạng sao? Ta đi tới thế giới này, ta không muốn chết.” Kanna tiếp tục nhỏ giọng trình bày, tôi bỗng nhiên nhớ lại, trái tim tất cả phân thân của Naraku đều bị khống chế.
“Nếu như ta có thể giúp người xin nhờ Naraku?” Tôi hỏi dò, một bên suy nghĩ các loại khả năng.
“Không, không ai có thể làm được. Tuy Naraku đồng ý với Kagura đem trái tim của em ấy trả cho em ấy, thế nhưng ta cảm thấy Naraku sẽ chỉ vô tình đem bọn ta giết chết. Giống như hắn đã từng đối xử với Nhên Quỷ.” Kanna nhẹ nhàng xoay người, chậm rãi đi ra ngoài cửa.
Nhện quỷ? Nhện quỷ! Cái tên bị Naraku đẩy ra ngoài? Quả nhiên hắn đã giết chết Nhện quỷ.
Nếu như Naraku là đại pháo hôi thì tên Nhện quỷ chính là pháo hôi bên trong đại pháo hôi. Bởi vì yêu mến Kikyo, vì muốn được ở bên cô ấy mà không tiếc đem linh hồn bán cho yêu quái. Hắn và Kanna không giống nhau, Naraku nóng lòng muốn bỏ qua bộ phận.
Đám yêu quái cũng có tứ hồn hoàn chỉnh, hạnh hồn vốn là đại biểu cho tình cảm, chỉ có tứ hồn mới lad mạnh mẽ nhất. Nhưng hay là do sinh mệnh của yêu quái quá dài, đối với việc tu luyện hạnh hồn chỉ có thể theo sinh mệnh mà yếu bớt. Cái này hay cũng là do Khuyển đại tướng là yêu quái như vậy nên sự mạnh mẽ đã có hạn.
“Tại sao? Rõ ràng ta đã bỏ qua cái tên rác rưởi kia nhưng vẫn không có cách nào xuống tay với cô ta?” Naraku tức đến nổ phổi vọt vào, hắn khoá chặt lông mày quay về tôi chất vấn.
Tôi buồn cười nhìn Naraku, cái tên này cũng có lúc tuyệt vọng sao? Vấn đề như vậy cư nhiên sẽ tới hỏi tôi.
“Trả lời ta! Không phải là không có cái gì là ngươi không biết sao?”
Sắc mặt của Naraku khó coi đến cực điểm, phảng phất đối với việc không cách nào ra tay với Kikyo đã canh cánh trong lòng.
Bất đắc dĩ, tôi không thể làm gì khác hơn ngoài việc mở miệng, “Naraku, bây giờ thân thể này cũng không phải thực sự là của ngươi. Nếu như ta nhớ không lầm đó là thuộc về thiếu lãnh chúa. Như vậy làm sao hủy bỏ được?”
Naraku trầm mặc không có phủ nhận.
“50 năm trước ngươi lừa linh hồn có thực thể của Nhện quỷ. Nhưng cái đó không phải là thực thể trọn vẹn. Ngươi vì cướp giật ngọc tứ hồn mà tạo ra mối hiểu lầm giữa Inuyasha và Kikyo, lại không nghĩ rằng chính 50 năm sau…”
“Kết luận! Ta mặc kệ tại sao ngươi lại biết được những chuyện này, bây giờ điều ta muốn chính là kết luận!”
Naraku cắt đứt thao thao bất tuyệt của tôi, trong âm thanh đầu không có gì là không mang theo cảnh cáo. Tôi nhìn Naraku, hắn xem ra đã khôi phục sự yên tĩnh. Chỉ là tôi có thể cảm nhận được hắn đang tức giận.
“Naraku, ngươi phải luôn biết đến. Ngẫm lại, chừng nào thì ngươi hiểu rõ Inuyasha và Kikyo việc tư bí mật đến như vậy. Ngươi rõ ràng có thể có lựa chọn khác, tại sao một mực phải là Nhện quỷ? Ngươi biết rõ yêu quái cũng có tứ hồn mà.”
Tôi nhẹ giọng trình bày, một bên quan sát biến hoá trên mặt Naraku. Đối với một đại yêu quái mà nói thẹn quá thành giận tuyệt đối không phải là một việc hay ho gì.
“Ha ha ha.” Naraku đột nhiên cười ha hả, “Ngươi muốn nói là, hồn của ta cũng là may mắn sao?”
“Ta không hề nói gì, Naraku. Ngươi nghe được những điều này từ trong miệng người khác thì khó mà tin được đúng không?”
Tôi một bên nói liên tục lùi về phía sau. Xem ra hắn thật sự tức giận rồi.
“Thật sao? Ta có thể không cho là như vậy.” Naraku lạnh lùng một chút tới gần về phía tôi.
“Nếu như ta nhớ không lầm, chỉ có tứ hồn các ngươi khi sức mạnh khổng lồ khởi nguồn. Naraku, không nghĩ tới ngươi đối với mình lại không có tin tức.” Tôi nhạo báng cấp tốc kéo ra khoảng cách của mình với Naraku, một bên tính toán xác xuất phần thắng. Bỗng nhiên, mùi thuộc về Sesshomaru nồng đậm lên. Tôi dừng bước lại, mỉm cười nhìn Naraku cười nói,
“Được rồi. Nếu ngươi muốn đáp án từ trong miệng người khác. Tốt nhất ta cũng không nên tiếp tục né tránh. Naraku, dấu ấn của ngươi là tri chu có đúng không? Đó là bản tôn của ngươi. Một con nhện đỏ yêu mến Kikyo nhiều năm. Ngươi lựa chọn Nhện quỷ là vì ngươi đố kỵ, ngươi đố kỵ tất cả con người ở bên Kikyo, thậm chí là yêu quái. Ngươi không thể chờ đợi được nên lừa gạt linh hồn của hắn, thu được thân thể của hắn, không cho Nhện quỷ cơ hội tiếp tục tiếp cận Kikyo. Ngươi nghe trộm được Kikyo đưa ngọc tứ hồn cho Inuyasha. Cho nên…”
Được rồi, tôi đã thành công làm cho Naraku tức giận, sau khói đen tôi thấy một con tri chu khổng lồ.
“Em đúng là sẽ chọc đến phiền toái.” Sau âm thanh quen thuộc tôi rơi vào ôm ấp ấm áp.
Tôi chỉ mỉm cười không quay đầu nhìn tên kia. Rất nhanh, Inuyasha giơ ra Thiết Toái Nha màu đỏ loạng choà loạng choạng xuất hiện ở trước mặt tôi. Theo là nhảy xuống Kirara là Miroku và Sango, chỉ có Kikyo là không thấy đâu.
[text_hash] => 464156b1
)