[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 87 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 87

Array
(
[text] =>

Nữ yêu tên là Không Dấu Vết tiếp tục khóc sướt mướt, nhưng Vô Ảnh tỏ ra thái độ thờ ơ, chỉ là Inuyasha mất kiên nhẫn. Cậu ấy một bước xa xông lên trước đẩy Vô Ảnh ra quay về quát to lên,

“Này! Xú nữ nhân, không muốn nhiều lời nữa. Có chuyện gì thì cứ từ từ nói. Bây giờ nói cho ta biết, làm sao mới có thể ra ngoài. Ta không có thời gian ở đây đợi các ngươi nói chuyện.”

Không Dấu Vết ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng liếc Vô Ảnh một chút, khoé miệng nở ra độ cong, cô ấy quay về Inuyasha mỉm cười,

“Ngươi lại dám đụng tới anh ấy!” Nói xong, Không Dấu Vết đã không thấy đâu, kể cả mùi của cô ấy cũng biến mất. Tôi chớp mắt, không thể tin được có thể đi vào dễ dàng như vậy. Hiển nhiên, Vô Ảnh cũng rất bất ngờ, cậu ấy giương lông mày lên không thể tin nhìn về phía tôi. Tôi quay đầu nhìn về phía Sesshomaru, đã thấy anh ấy cau mày mấy phần.

“Mấy người còn chờ gì nữa, còn không mau đi vào?” Inuyasha quay đầu lại trừng chúng tôi một chút, nhưng dưới chân không có chút do dự nào, bước chân nhảy vào ngưỡng cửa. Tôi nhìn chằm chằm lan can cửa bỗng nhiên ý thức được có gì đó không đúng. Trước mắt tôi kiến trúc không phải của Nhật Bản, nó chưa có hành lang trở về, càng không có cánh cửa. Đi cửa gỗ ngược chiều vắt ngang ngưỡng cửa ở nơi đó có tiêu chuẩn kiến trúc Trung Quốc. Tôi chần chờ tau lần thứ hai bị dắt, Sesshomaru nắm chặt tay của tôi đi về phía cái đen thui kia.

Mấy người chúng tôi vừa mới tiến vào, cửa gỗ ở phía sau phát ra tiếng cọt kẹt rồi đóng lại, trong phòng một vùng tăm tối. Cũng may bây giờ tôi có năng lực nhìn ban đêm. Trong nhà trống rỗng, bên trong chỉ có bốn cái hình trụ liên xà nhà. Tầm mắt của tôi quét quá phòng lương, nỗ lực tìm kiếm mỗi một không gian có khả năng ẩn thân, nhưng không thu hoạch được gì. Nơi này không có dấu hiệu có sinh mệnh tồn tại. Tôi ngửi một cái, trong không khí bay lên một mùi thơm của hoa lan. Tôi khép hờ mắt, tiếp tục tìm kiếm, rốt cuộc trên nóc nhà không đáng chú ý phát hiện một ô cửa sổ ở mái nhà. Thông qua cửa sổ ở mái nhà này, có thể thấy bầu trời lại là ánh sao đêm tối. Thật bất khả tư nghị.

“Cô ấy quả nhiên học xong sao?” Sesshomaru bỗng nhiên mở miệng nói chuyện, âm thanh rất bình tĩnh, trên mặt trong ánh mắt không có bất kì tâm tình gì. Chỉ là từ “Cô ấy” ở trong miệng anh tôi mơ hồ có chút chú ý.

Inuyasha ngồi ở dưới đất ngửi một lúc, không ngờ quay đầu lại liếc tôi một chút, đứng lên chậm rãi đi tới trước mặt Sesshomaru, hỏi:

“Này. Ngươi nói là cô ấy, không phải là một trong những nữ nhân của ngươi sao?”

Tôi giật giật khoé miệng, đối với việc Inuyasha miêu tả như vậy tôi cảm thấy bất mãn. Một trong những nữ nhân? Sesshomaru xem ra đã từng bầu bạn với nhiều người sao? Sẽ không đâu. Biết rằng lúc anh ấy và cái tên này không phải ngay cả tiếp hôn cũng sẽ không sao? Lẽ nào yêu quái là không cầu hôn môi sao? Tuy biết rõ thời cơ không đúng, nhưng tâm tư của tôi không bị khống chế hướng về một cực điểm khác phát triển.

“Inuyasha…” Âm thanh của Sesshomaru lạnh lùng vang lên, anh nắm tay của tôi bỏ thêm mấy phần sức mạnh, “Bây giờ Kikyo đang ở cùng với Naraku.”

Tôi kinh ngạc nhìn về phía Sesshomaru, không hiểu tại sao anh lại nói chuyện này. Nếu như là muốn nói sang chuyện khác, làm như vậy cũng quá vụng về.

“Khốn khiếp!” Inuyasha kích động chụp vào vạt áo trước của Sesshomaru, nhưng tay cậu ấy còn chưa đụng tới liền bị Sesshomaru đưa lên không trung. Sesshomaru cũng không có ý né tránh, trên mặt lại còn có mấy phần tiếu ý. Vào lúc này anh ấy lại còn cười được sao?

“Inuyasha, ngươi là bán yêu thật sao?” Giọng nữ êm tai từ trong góc phòng vang lên, “Được rồi, Không Dấu Vết, bây giờ ta đem hắn giao cho cô.”

Lời của cô ấy vừa nói ra, bên trong đột nhiên trở nên sáng ngời. Trong không gian to lớn dựa vách tường, một loạt ánh nến đồng thời sáng lên. Hai khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện ở trước mặt chúng tôi. Đứng bên cạnh Không Dấu Vết chính là nữ yêu mà tôi đã từng gặp. Tựa hồ Inuyasha đánh giá cô ấy rất cao, cô ấy hẳn là cùng với Naraku bất phân cao thấp. Chỉ là cô ấy không có mùi của Naraku, không giống như là một phần thân thể của Naraku, tôi nghĩ đã từng nhắc tới cô ấy lúc Naraku xem thường.

“Sesshomaru, anh vẫn còn nhớ tình cảnh lần đầu chúng ta gặp nhau không?” Emma chậm rãi đi về phía Sesshomaru, nụ cười mang trên mặt, khiến cô ấy càng thêm xinh đẹp. Tôi nhìn chằm chằm gương mặt đó, không rõ đây có phải là dáng vẻ vốn có của cô ấy mà Sesshomaru đề cập tới, cô ấy có thể biến thành các loại dáng vẻ.

“Emma, thả bọn ta ra ngoài đi, tất cả ta có thể không truy cứu.” Sesshomaru bình tĩnh nói, chỉ là việc bình tĩnh đó tôi còn cảm thấy không tầm thường. Cô ấy và Sesshomaru đến cùng đang nói chuyện gì? Tôi mãnh liệt cảm nhận được một loại cảm xúc đến từ Sesshomaru. Tựa hồ lần trước lúc cô ấy xuất hiện, Sesshomaru thoạt nhìn rất không tầm thường.

“Anh xem ra vẫn đáng yêu như vậy. Ha ha ha.” Emma không e dè cười ha hả. Cô ấy cách chúng tôi càng ngày càng gần, bỗng nhiên tiếng cười của cô ấy im bặt đi. Emma dùng một loạt vẻ mặt khó mà tin được nhìn chằm chằm tôi, mũi hơi giật. Theo đôi mắt đẹp đẽ kia phun ra ánh sáng lửa.

“Các ngươi… Sesshomaru, anh lại dẫn cô ta đi tới thần đàn. Cô ta đã biến thành yêu quái sao?”

“Ta đã sớm nói, cô ấy là người bầu bạn một kiếp duy nhất của ta.” Sesshomaru nói hời hợt, phảng phất hoàn toàn không để ý tới phản ứng của Emma.

“Không…” Theo Emma rít gào, tay của cô ấy đã hướng về phía cổ họng của tôi. Tôi lập tức lui về phía sau, ám hình bóng đồng thời ra tay, dư quang tôi phảng phất cảm nhận được đằng sau lưng có cái bóng. Theo bản năng tôi lập tức xoay người, một tay còn lại đã có quả cầu lửa quăng về phía cái bóng kia. Một tay cuốn lại eo của tôi, lưng của tôi dựa vào lồng ngực quen thuộc, mang theo mỉm cười tôi và Sesshomaru chậm rãi hạ xuống.

“Đừng bao giờ coi thường bất kì ai.” Tôi quay đầu lạnh lùng nhìn về phía Emma, “Ta quên không nói cho ngươi biết, nghề nghiệp của ta từng là nữ pháp sư hoặc nói là cùng pháp sư trừ yêu.”

Emma che ngực, oán hận trừng mắt tôi. Chỉ là cô ấy không cách nào ra tay lần thứ hai, tuy rằng năng lực của tôi hiện nay đối phó với cô ấy không có niềm tin tất thắng, thế nhưng cô ấy cần vì mình khinh địch mà phải thay đổi một số thứ.

“Nếu ngươi biết rõ thần đàn tồn tại, điều đó cũng có thể nói rõ ta là người bầu bạn duy nhất của anh ấy. Dù cho hôm nay ta biến mất, ngươi không có cách nào được ở bên anh ấy.”

Emma nhăn lại lông mày bỗng nhiên triển khai, khoé miệng của cô ấy dương lên độ cong, thân thể dần dần đứng thẳng,

“Kagome tiểu thư, chỉ sợ cô không biết thân phận thật sự của ta. Ta, Emma, bách biến nữ yêu, là người bầu bạn đầu tiên của Sesshomaru.”

Tâm bên trong của tôi run lên, nhưng trên mặt vẫn mang theo mỉm cười, không nói một lời đợi Emma tiếp tục nói. Sesshomaru ôm eo của tôi siết chặt mấy phần, anh không mở miệng phản bác. Giờ khắc này, tôi đã xác định lời mà Emma nói là thật. Có điều, lúc này không phải là thời cơ để Sesshomaru thanh toán.

Chốc lát cũng không nghe được Emma nói gì, tựa hồ cô ấy đang chờ tôi mở miệng trước. Thời khắc này cũng không phải là lúc tốn thời gian, tôi liền nói,

“Cho nên?”

“Ta sẽ giết ngươi!”

Emma nói thân hình lay động lần thứ hai ra tay, Sesshomaru che ở trước mặt của tôi, tôi chỉ là cười khẽ một hồi, đẩy anh ra tiếp nhận công kích của Emma. Không phải không thừa nhận, nhìn Emma là tôi đã thấy là một yêu quái lợi hại. Liên tục mấy chiêu tôi dần dần có chút lực bất tòng tâm, nụ cười của Emma càng quỷ dị hơn,

“Ta sẽ không bao giờ nhường anh ấy cho người khác.”

Tôi nghiêng người tránh thoát một chiêu, thừa dịp không chặn sau đó ném ra trong lòng Ngôi sao may mắn còn dư lại không nhiều, sắc mặt Emma phản ứng nhiệt hạch lập tức lui về phía sau. Tôi liếc mắt nhìn Vô Ảnh, cậu ấy gật đầu, lập tức đi tới bên cạnh Sesshomaru. Tôi mỉm cười quay đầu lại tiếp tục ứng phó Emma. Ngôi sao may mắn không có đụng tới Emma, rơi ở dưới đất hào quang rất yếu. Emma nhẹ nhàng nở nụ cười, trên mặt lộ ra nụ cười khinh bỉ. Tôi không để ý chút nào, ném ra một cái Ngôi sao may mắn cuối cùng. Lần này Emma cũng không lui lại miễn cưỡng tiếp nhận, chính là vào lúc này. Trong tay Emma Ngôi sao may mắn lập tức sinh ra ràng buộc vô hình cùng rơi xuống đất. Emma bị vây ở giữa, vung tứ chi không có cách nhúc nhích.

“Đồ giảo hoạt, mau thả ta ra!” Emma căm tức nhìn tôi, cũng đã không phát huy ra chút yêu khí nào, tôi lắc đầu một cái không có gì là tiếc nhìn chằm chằm Ngôi sao may mắn. Đây là vật dụng để tôi trừ yêu, nhất định phải bày ra trận pháp mới được. Nếu như không phải Emma lại một lần nữa khinh địch, chỉ sợ không có cách nào hình thành. Căn nhà từ từ biến mất, rốt cuộc tôi lại trở về bên ngoài. Mây đen trên đỉnh đầu đã không thấy đâu, khởi nguồn yêu khí bốn phía ngoại trừ chúng tôi ra, chỉ có Không Dấu Vết đang run lẩy bẩy. Vô Ảnh đã sớm chế phục cô ấy cái gọi là vị hôn thê.

Sesshomaru nhìn chằm chằm tôi chốc lát thân hình khẽ nhúc nhích, tôi lập tức ngăn cản, “Anh không nên tới đây. Trận pháp còn chưa hoàn thành, bây giờ trừ em ra, bất cứ yêu quái nào tiếp cận đều sẽ bị lôi vào.”

“Được! Chúng ta đi trước, Kagome em biết rõ nên gạt ta đánh đổi đi.” Sesshomaru nhìn chằm chằm trong ánh mắt của tôi tràn ngập cảnh cáo.

Tôi buồn cười nhìn Sesshomaru, chỉ bị dây dưa kéo Emma lại tỏ ra hiểu rõ. Lông mày của Sesshomaru giật giật, muốn nói gì nhưng từ đầu đến cuối không mở miệng. Anh xoay người, trước tiên đi xuống đường núi. Vô Ảnh và Inuyasha lập tức đi theo. Kết giới bao phủ vùng này đã không thấy đâu. Chỉ là tôi có chút kì quái, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy, Sango và Miroku lại chưa từng xuất hiện. Không phải bọn họ đã sớm tiến vào bên trong kết giới sao?

“Ngươi lại thả ta? Ngươi không biết hậu quả như vậy sao?” Giọng nghi ngờ của Emma từ phía sau lưng truyền đến.

Tôi nhìn bóng người biến mất không còn tăm hơi thở phào nhẹ nhõm, xoay người quay về cô ấy làm mặt cười quỷ nói,

“Tiểu thư xinh đẹp Emma, nếu như ta có vũ khí lợi hại như vậy làm sao có khả năng không lập tức sử dụng. Nếu nó quả thật lợi hại như vậy, ta hà tất tốn thời gian cùng với ngươi tranh đấu. Đây bất quá nhất thời là pháp trận chướng nhãn, tiêu hao pháp lực của ngươi, không cách nào tiếp tục chế tạo kết giới nữa mà thôi. Ta tin ngươi sẽ không có ý định giết chết ta trước mặt anh ấy.”

“Ngươi cố ý lừa anh ấy sao?” Emma chỉ tôi, mang trên mặt khiếp sợ.

Tôi cười hì hì, quay về cô ấy tiếp tục làm mặt quỷ, “Không thành thực tên đó muốn một điều là giáo huấn. Bây giờ chúng ta tiếp tục đi.”

“Ngươi là Phong Tử.” Emma kinh hô lên. Tôi sẽ không cho cô ấy có cơ hội tiếp tục phản kích, mỉm cười bắt đầu yêu hoá.

Kỳ thực tôi còn có bí mật không nói cho cô ấy biết, chỉ cần nơi này chỉ còn hai chúng tôi, Ngôi sao may mắn sẽ bày xuống kết giới. Chúng tôi có thể nhìn thấy thế giới ở bên ngoài, nhưng người bên ngoài sữ không nhìn thấy chúng tôi.

Sesshomaru lại lừa dối tôi. Nghĩ, yêu hoá hoàn toàn tôi đã nhào về phía Emma.

Thật không ngờ Emma lại là người bầu bạn đầu tiên của Sesshomaru mà Sesshomaru lại không nói cho Kagome biết. Liệu cô ấy có ra tay với Emma không đây?

[text_hash] => 721512aa
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.