[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 86 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 86

Array
(
[text] =>

Không đúng! Tôi bỗng nhiên nhớ lại đêm đó lúc tôi biến thành yêu quái, quỷ nương đã sớm tiến hoá ám hình bóng, Vô Ảnh và ám hình bóng đã không còn liên quan gì tới nhau. Là mê chướng! Sau khi biến thành yêu quái, tựa hồ tôi đã quá ỷ vào yêu lực của mình. Từ trong lồng ngực của mình tôi lấy ra Ngôi sao may mắn còn dư lại không nhiều, đã lâu không động tới không biết còn dùng được nữa không…

“Ha ha…” Tiếng cười của Vô Ảnh truyền đến. Ám hình bóng khôi phục hào quang, nhưng Vô Ảnh vẫn đứng trước mặt tôi, đáy mắt đều là tiếu ý.

“Thật là quá đáng tiếc, Kagome. Nếu như chúng ta chưa từng quen biết Sesshomaru thì thật tốt. Như vậy, cô sẽ là người của tôi. Bây giờ nói tất cả những thứ này đều đã quá muộn, linh hồn của cô và cái tên kia đã hoà vào làm một…”

Vô Ảnh thở dài thật sâu thân hình khẽ nhúc nhích. Đồng thời, thân thể của tôi đã chạy như bay về phía sau, ám hình bóng trong tay quấn lấy thủ đoạn của hắn, quả cầu lửa trong tay đã tụ tập.

“Kagome, cô thật sự muốn ra tay với tôi sao?”

Vô Ảnh dừng hành động lại thẳng tắp nhìn chằm chằm mắt tôi. Tôi nhìn lại Vô Ảnh, từng hình ảnh qua lại trước mắt cực nhanh. Bởi vì truy đuổi hắn, tôi đi tới thời chiến quốc. Bởi vì đi tới thời chiến quốc, tôi phát hiện ra mình có ký ức bị thất lạc. Bởi vì ký ức bị thất lạc, tôi đã nghĩ mình xuyên không đi vào bên trong thế giới Anime. Bây giờ… Phảng phất là sau khi gặp được Sesshomaru, tất cả bắt đầu hướng về phương hướng không bị khống chế mà phát triển.

Suy nghĩ miên man sức mạnh trên tay tôi vẫn chưa yếu bớt, người đàn ông trước mắt tôi không biết đó có phải là Vô Ảnh hay không. Tôi cau nhường mày, quả cầu lửa trong tay cháy hừng hực, nhưng vẫn không rời khỏi tay.

“Kagome, buông hắn ra đi. Hắn đúng là Vô Ảnh. Lúc hắn rời khỏi ám hình bóng, kỳ thực đã giải được lời nguyền cho gia tộc của họ. Hắn đã sớm khôi phục thực thể.”

Âm thanh Sesshomaru nhàn nhạt truyền đến từ phía sau lưng. Tôi run lên một hồi, thu hồi ám hình bóng, quả cầu lửa ở tay trái cũng biến mất theo. Tôi nheo mắt lại, dấu ấn trên mặt Sesshomaru đã khôi phục, mùi thuộc về anh nồng đậm. Chỉ là… Tôi nghĩ lại liếc Vô Ảnh một chút, quay đầu nhìn chằm chằm Sesshomaru chần chờ có cần tới bên cạnh anh hay không. Mặt Sesshomaru không hề cảm xúc đi về phía tôi, đáy mắt tựa hồ ẩn giấu một điều gì đó, anh đứng ở bên cạnh tôi, cúi người xuống khẽ nói một bên tai tôi, “Đợi mọi chuyện giải quyết, chúng ta có thế sống ở thế giới kia, quán trọ lần trước cũng không tệ lắm.”

Quán trọ? Chỉ chốc lát sau tôi lập tức hiểu ý của anh, đó là chuyện rất lâu lúc trước, cũng không ngờ anh vẫn còn nhớ tới. Nhìn anh không chút biểu tình nói ra khiến người ta đỏ mặt tim đập dồn dập, tôi đột nhiên có ý muốn đánh anh một trận. Bây giờ nghĩ lại, gần đây anh không lộ ra vẻ gì, không phải nói anh đã sáp nhập vào linh hồn của tôi, sẽ không xảy ra chuyện như vậy sao?

“Kagome, tại sao cô lại vào được đây? Kikyo đâu? Kikyo đang ở đâu?” Âm thanh lười nhác của Inuyasha cắt đứt suy nghĩ lung tung của tôi. Tóc bạc của cậu ấy toả ra một đầu, lỗ tai nhọn nhọn lộ trên đỉnh đầu. Cậu ấy cầm Thiết Toái Nha tùy ý khiêng lên trên vai, lại mang dáng vẻ ngốc nghếch.

“Kagome, tôi đang nói chuyện với cô đấy. Kikyo đâu? Làm sao các cô có thể vào đây?” Inuyasha nhìn xung quanh tựa hồ đang tìm Kikyo.

Tôi khẽ thở dài một cái, bất đắc dĩ nói rằng, “Là Naraku đem tôi ném vào đây…”

“Cái gì! Cô lại để Kikyo và cái tên khốn khiếp ấy ở một mình với nhau! Kagome…” Nói Inuyasha giơ Thiết Toái Nha hướng về tôi vọt tới. Trong nháy mắt, Sesshomaru cuốn lại eo của tôi cấp tốc lùi về phía sau.

Thân hình Vô Ảnh khẽ nhúc nhích đã che ở trước người tôi, “Ngớ ngẩn! Cậu muốn bảo vệ Kikyo thì ra ngoài trước đi!”

“Khốn khiếp!” Inuyasha quay về bầu trời rống to, “Naraku, ngươi thật khốn khiếp!”

“Cậu có la rách cổ họng tên đó cũng không nghe thấy đâu!” Vô Ảnh triển khai tứ chi lười biếng nói. Cậu ấy khép hờ mắt nhìn lên trời, “Hay là chúng ta tìm Miroku và Sango trước đi. Nơi này chỉ để lại mùi của Naraku, cho nên chủ nhân kết giới chắc chắn là hắn.”

“Khốn khiếp! Kikyo, em phải chờ anh!” Inuyasha nghiến răng nghiến lợi, vài chữ từ trong miệng cậu ấy nói ra phảng phất là tự nói một mình. Xung quanh rất ôn hoà, không tìm ra kẽ hở liên quan đến kết giới.

“Đến rồi.” Sesshomaru bình tĩnh mà nói. Bầu trời trong nháy mắt đột biến, đám mây tà khí từ bốn phương tám hướng vọt tới tập kích ở trên đỉnh đầu chúng tôi. Tùy theo mà tới là một mùi quen thuộc, tôi nheo mắt cố nhớ lại, trong đầu không biết vì sao né qua hai chữ “Emma”. Trong giây lát tôi nhìn sang Sesshomaru, nhìn chằm chằm khuôn mặt của anh, anh chỉ bình tĩnh ngửa mặt nhìn bầu trời.

“Rầm” một tiếng, một tiếng sét cắt tầng mây ra, theo một cái Cự Mãng màu trắng xuất hiện giữa trời. Sesshomaru ôm tôi liên tục lùi về phía sau, Vô Ảnh bảo vệ ở bên cạnh tôi, chỉ có Inuyasha giơ Thiết Toái Nha thủ thế chờ đợi.

“Ha ha.” Một trận cười lạnh rốt cuộc tôi thấy rõ, đỉnh đầu Cự Mãng còn có một cô bé giơ tấm gương, bên cạnh cô ta còn có lông chim trôi nổi trên không, ngồi trên đó có một người phụ nữ xinh đẹp mặc bộ truyền thống. Kanna, Kagura!

“Đã lâu không gặp, đại gia.” Kagura nhẹ nhàng rơi xuống đất, ánh mắt của cô ta quét mọi người một vòng cuối cùng rơi trên người Sesshomaru.

Inuyasha ba chân bốn cẳng hai tay giơ Thiết Toái Nha nhắm ngay Kagura, nhưng Kagura không sợ hãi chút nào nở nụ cười, “Inuyasha, ta khuyên ngươi thu thanh kiếm lại đi. Ngươi giết ta, ai nói cho ngươi biết bí mật của kết giới này chứ.”

“Ta mới không cần ngươi nói cho ta biết bí mật gì!” Inuyasha lại đến gần Kagura mấy phần, “Nói cho ta biết, Naraku đang ở đâu?”

“Naraku sao?” Âm thanh Kagura dần dần bay xa, cô ta nhìn chăm chú vào một phương, khoé miệng nở ra một nụ cười xán lạn, “Hắn đang làm chuyện hắn nên làm.”

“Ngươi đang nói cái chuyện ma quỷ gì vậy?” Inuyasha nổi giận, lui về phía sau vài bước hô to phong thương một tiếng. Kiếm khí từ Thiết Toái Nha lao ra ép thẳng tới Kagura, cô ta không tránh né, chỉ là nhẹ nhàng mỉm cười. Trên Cự Mảng có một bóng người nhỏ nhảy xuống, giơ lên tấm gương nhắm ngay phong thương. Trong nháy mắt, kiếm khí thay đổi nhằm về phía Inuyasha. Inuyasha cấp tốc phi thân tránh thoát. Kiếm khí lạc ở sau lưng cậu ấy rơi vào tường vây, trong nháy mắt vách tường đổ nát.

“Lần này Naraku cũng không muốn lấy mạng của các ngươi.” Kagura nhẹ nhàng nói, ánh mắt trước sau như một rơi vào trên người Sesshomaru, “Có điều, các ngươi mỗi người phải chuẩn bị một lễ vật phong phú, các ngươi có thể rất hữu dụng.”

Nói xong cô ta rút lông chim trên búi tóc, trong nháy mắt lông chim lớn lên, cô ta nhảy lên lông chim, quay lại hướng về Sesshomaru nở nụ cười quỷ dị,

“Sesshomaru, Emma chờ ngươi rất lâu.”

Quả nhiên là cái người gọi là mã yêu nữ sao? Tôi quay đầu nhìn Sesshomaru, anh nhìn chằm chằm Kagura trên mặt không nhìn thấy vẻ gì, chỉ là trong ánh mắt của anh toát ra chút thần sắc cổ quái. Tại sao? Bỗng nhiên, mẹ của Sesshomaru đã từng nói, lập tức trở về một bên tai tôi.

“Không có yêu quái nào một đời chỉ có một người bầu bạn. Không phải tất cả những người bầu bạn đều là bọn họ lựa chọn đối tượng phù hợp.”

“Kagome, ngươi đoán xem Sesshomaru năm nay bao nhiêu tuổi?”

Không thể nào! Nhớ tới những người kia đã từng bỗng nhiên xuất hiện, có yêu nữ rất nhanh biến mất do tôi hoảng sợ. Lẽ nào, cô ấy là người mà Sesshomaru đã từng bầu bạn? Tôi trợn to hai mắt, không dám tưởng tượng khả năng này.

Kagura và Kanna đã biến mất, bầu trời phục hồi hào quang, nếu như không phải hai người họ để lại mùi, tôi thậm chí cảm thấy tất cả chỉ là ảo giác của tôi. Tôi nheo mắt lại, tiếp tục nhìn chằm chằm Sesshomaru, nhưng trên mặt anh không có chút vẻ mặt gì, ngay cả trong ánh mắt cũng không thừa bao nhiêu cảm xúc, ngoại trừ lạnh lùng vẫn là lạnh lùng. Có điều, ánh mắt tự nhiên như thế không phải nhằm vào tôi. Tôi cúi đầu kìm nén miệng, ngay ở trước mặt Inuyasha và Vô Ảnh nói rất nhiều tôi không có cách nào trả lời.

“Đi thôi.” Vô Ảnh triển khai bốn phía không tiếp tục để ý đến mọi người đi về phía trước, lúc đi ngang qua bên cạnh thoáng dừng lại một chút, một tay đưa đến trước mặt của tôi, “Không muốn đi sao?”

Tôi còn không kịp trả lời ngã vào ôm ấp quen thuộc, Sesshomaru ôm eo của tôi cấp tốc đi lên trước. Inuyasha theo thật sát chúng tôi ở phía sau. Một dãy núi uốn lượn không có cái gì cản trở, thuận lợi như vậy thật khiến lòng người sinh hoài nghi. Chỉ chốc lát chúng tôi đã đi tới đại trạch. Lưng tựa vách núi, một đầu khác là vách núi chót vót. Mùi ở nơi này phi thường phụ trách, ngoại trừ mùi ở ngoài của Emma, còn có một mùi giống như thế nữa. Nhưng tôi không thể nhớ ra được.

“Chính là chổ này. Naraku vì chúng ta mà ở đây chuẩn bị thịnh yến.” Sesshomaru nói nhếch miệng lên cười mấy phần, lộ ra hàm răng lại nở nụ cười. Giờ khắc này, trong hoàn cảnh như vậy, hiện ra vô cùng quỷ dị. Tôi không khỏi nghĩ tới câu nói của Jaken, “Đại nhân Sesshomaru cười rộ lên thật là đáng sợ.”

“Này, vẻ mặt này của ngươi là ý gì?” Inuyasha nhường một chút đẩy Sesshomaru ra, giơ Thiết Toái Nha lên muốn vung tới dinh thự, “Tất cả các ngươi lui về phía sau cho ta. Ta mặc kệ đó là yêu quái gì, tất cả đi chết đi cho ta!”

Nói đến một nửa dừng lại, Thiết Toái Nha còn chưa phát huy ra yêu lực, lại khôi phục thành thanh kiếm rỉ sét. Inuyasha giơ Thiết Toái Nha lăng ở nơi nào, không nhúc nhích.

“Ngớ ngẩn!” Vô Ảnh liếc Inuyasha một chút, chậm rãi đi đến trước cửa, do dự chốc lát, đưa tay đẩy cửa gỗ. Cánh cửa kêu một tiếng, theo tiếng mà ra. Khuôn mặt cười tươi rói xuất hiện ở trước mặt chúng tôi. Không Dấu Vết? Tôi nhớ tới cô gái này. Hai tay cô gái khoanh trước ngực, trong đôi mắt to mang theo bao nhiêu nước mắt, cô ấy nhìn chằm chằm Vô Ảnh, lông mi thật dài chớp một cái, phảng phất là vì không để nước mắt tràn mi tuôn rơi. Tôi chuyện hướng nhìn Inuyasha ở bên cạnh, cậu ấy đảo qua Vô Ảnh, ánh mắt rơi vào bên trong phòng. Quan hệ khuất sáng, bày trí trong phòng tôi không thấy rõ lắm. Giờ khắc này, chỉ có thể đứng trước cửa đợi bọn họ nhận ra nhau.

Giờ khắc này nỗi lòng lo lắng của tôi buông xuống hơn nửa. Nguyên lai, mùi hương giống như đã từng biết là ở cô ấy- Không Dấu Vết. Cửa ngoài cửa trong hai người đứng nhìn nhau, biểu hiện trên mặt chút nào liên hệ không đứng lên, bên mi mắt, nước mắt theo gò má của cô ấy rơi xuống đất.

“Vô Ảnh, anh vẫn không muốn thừa nhận em sao?” Không Dấu Vết nghẹn ngào nói. Tôi nhíu mày, đối với tình cảnh như thế có chút không ứng phó kịp. Tại sao người nghênh tiếp chúng tôi lại là Không Dấu Vết? Tôi đã từng đối đầu với cô ấy, yêu thuật của cô ấy tuyệt đối đủ tạo nhiều mối uy hiếp. Tựa hồ Kagura nói phải có thịnh yến, có khoảng cách nhỏ. Tôi yên lặng lùi về phía sau mấy bước, tìm tòi dấu vết của mảnh ngọc tứ hồn, không có. Trên người cô ấy không có mảnh ngọc tứ hồn.

Nhưng chuyện này không phù hợp liên quan đến Naraku. Đến cùng đang có cạm bẫy gì chờ chúng tôi?

[text_hash] => 2e69ab4d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.