[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 85 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 85

Array
(
[text] =>

Sương mù rất đậm, tôi và Sesshomaru bước chậm ở trong rừng cây, hướng về rừng rậm mà trưởng thôn nói đến. Có người nói trong thôn nếu một người đàn ông đi vào trong rừng rậm này cũng không thấy đi ra. Vốn là trưởng thôn tổ trưởng trong thôn tiến vào rừng tìm kiếm các nam nhân, nhưng sau mấy lần, hắn không thể không từ bỏ. Bây giờ trong thôn chỉ dư lại nam nhân tuổi già và phụ nữ.

Sương mù dày đặc phần lớn che chắn tầm mắt của người, tôi không nhìn thấy nhóm người của Inuyasha, thậm chí không ngửi thấy mùi của bọn họ. Đột nhiên Sesshomaru nắm chặt tay của tôi, tôi kinh ngạc nhìn anh, dù cho khoảng cách gần như vậy, mặt của Sesshomaru xem ra vẫn rất mơ hồ. Một trận gió nhẹ lướt nhẹ qua mặt, mơ hồ truyền đến mấy phần mùi quen thuộc, giống như như đã ngửi thấy ở nơi nào. Tôi nhíu mày nhất thời kinh trụ, nếu như ký ức của tôi không có vấn đề, mùi này thuộc về mùi của cô gái ngày đó đưa bản đồ cho tôi.

“Em không sao chứ?” Âm thanh Sesshomaru nhàn nhạt truyền vào tai. Tôi lắc đầu, chuyện liên quan đến bản đồ không có cơ hội nói với anh ấy, lúc này giải thích với anh ấy sẽ không rõ. “Ta nên đi thôi.” Sesshomaru không có dừng lại, dắt tôi hướng về rừng rậm đi đến.

“Lúc em không ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?” Rốt cuộc câu hỏi ép trong lòng tôi cũng bật thốt ra, đây là tôi trực tiếp đối mặt với Sesshomaru đến lúc hỏi không được. Bây giờ đang ở trong sương mù dày đặc không nhìn rõ mặt của Sesshomaru, nhưng tôi cảm thấy anh đang bất an.

Sesshomaru dừng lại bước chân, nắm tay của tôi càng chặt, “Không có!” Đây là câu trả lời của anh. Tuy một chữ tôi cũng không tin, nhưng tôi hiểu truy hỏi càng thêm phí công. Bỗng nhiên, phía trước có một điểm sáng, Sesshomaru đưa tay ôm eo của tôi, nhẹ nhàng nhảy một cái đã tăng nhanh tốc độ hướng về điểm sáng.

“Là hai người.” Inuyasha mang theo mấy phần không vui nói.

Sesshomaru căn bản không nhìn cậu ấy, chỉ là đứng tại chỗ nhìn chằm chằm điểm sáng cách đó không xa khẽ nhíu mày. Tôi hợp mắt nhìn về phía điểm sáng, rừng rậm cùng đầu kia phảng phất là hai thế giới. Ở bên trong thế giới kia ánh sáng xán lạn, người đi đường qua lại trên mặt không có gì là không mang theo nụ cười xán lạn thoả mãn.

“Kết giới.” Kikyo ôn hoà nói.

“Được rồi, hoá ra là cái này, xem ta!” Inuyasha dào dạt đắc ý vung Thiết Toái Nha bổ về phía quả cầu sáng. Coong! Một tiếng vang thật lớn, Inuyasha một hồi bị vung ra xa mấy mét.

“Ngớ ngẩn.” Sesshomaru xem thường nói, kéo tôi đi về phía quả cầu ánh sáng. Anh thăm dò đưa tay ra gần chạm được quả cầu ánh sáng trong nháy mắt dừng lại. “Xem ra kết giới này chỉ có tác dụng với yêu quái.”

“Cho nên chỉ có thể để cho Sango và Miroku vào thôi sao?” Kikyo cũng đi tới bên cạnh tôi, xinh đẹp tuyệt trần co rút nhanh. Hai tay cô ấy khoanh trước ngực, giơ tay phải lên nhẹ vuốt cằm. Kikyo xem ra rất lạ, nhưng tôi có nói với cô ấy xem ra cũng không thích hợp lắm.

“Không cần.” Sesshomaru hồi đáp ngắn gọn. Tôi quay đầu nhìn về phía quả cầu ánh sáng lại phát hiện Miroku và Sango đã tiến vào bên trong kết giới. Nhưng khi nhìn dáng dấp của bọn họ, phảng phất còn chưa ý thức được tất cả những thứ này.

“Cái gì? Đã xảy ra chuyện gì? Này, Miroku, Sango, mấy người còn đứng đó làm gì?” Không biết từ khi nào Inuyasha đã trở lại bên cạnh chúng tôi. Tuy chúng tôi có thể nhìn thấy Miroku và Sango đi qua chúng tôi, nhưng không nghe được bọn họ nói chuyện.

“Ta không tin, ta không tin!” Inuyasha một bên nói, một bên liền muốn giơ Thiết Toái Nha lần nữa bổ về phía quả cầu ánh sáng.

“Âu yếm!” Theo âm thanh mạnh mẽ của Kikyo, Inuyasha lập tức dập mặt xuống đất. Có điều hiển nhiên đây là biện pháp hữu hiệu nhất, Inuyasha ngồi xếp bằng, hai tay khoanh trước ngực, đầu không cam lòng chuyển hướng một bên.

“Tôi nghĩ kết giới này được hình thành hẳn là yêu khí. Hoặc là có thể như vậy thử xem…” Kikyo từ từ nói, rất nhanh trên tay xuất hiện hai lá bùa, “Hai lá bùa này là trị yêu phù, có thể tạm thời phong toả yêu khí, khiến nó không cách nào tìm kiếm viện trợ của đồng loại, tôi không biết hiệu quả như thế nào.”

“Rất tốt.” Sesshomaru nhìn tôi một chút, chỉ Inuyasha, tiếp tục nói: “Ta và cái tên kia sẽ đi, Kagome ở lại chỗ này.”

Tôi còn muốn nói gì nhưng yêu phù lập tức bay về phía Inuyasha và Sesshomaru, hầu như bùa chú bay về phía họ trong nháy mắt đã biến mất. Lỗ tai của Inuyasha biến mất, tóc biến thành màu đen, dường như cậu ấy quay lại lúc đêm trăng non. Tôi quay đầu nhìn về phía Sesshomaru, nhưng anh giống như không thay đổi gì mấy, chỉ là dấu ấn trên mặt biến mất…

“Tôi cũng không biết có thể duy trì được bao lâu, hi vọng mọi người có thể cứu được tất cả mọi người ra.” Kikyo nhàn nhạt nói, tôi tò mò nhìn Kikyo, cô ấy tiện tay có thể vẽ ra được bùa chú lợi hại như vậy, từng làm nữ pháp sư tôi cảm thấy như vậy cũng không sánh ngang với cô ấy. Nhưng dáng dấp như vậy nhìn Kikyo không giống như sức sống đang bị yếu bớt.

Inuyasha và Sesshomaru chậm rãi đến gần kết giới, lần này thuận lợi tiến vào. Kikyo khẽ mỉm cười quay đầu nhìn về phía tôi,

“Là Kaede nói gì với cô sao?”

Tôi sững sờ gật đầu, Kikyo quay đầu đi đến một cây đại thụ ngồi xuống, nụ cười trên mặt vẫn xán lạn,

“Kagome, quen biết nhau lâu như vậy, chúng ta còn không có cơ hội nói chuyện riêng với nhau. Thành thật mà nói, mỗi lần nhìn thấy cô, tôi đều không khỏi đố kỵ. Chúng ta rõ ràng có khuôn mặt giống nhau, nhưng tôi không có cách nào nắm giữ thực thể thực sự của mình.”

“Không cách nào nắm giữ thực thể thực sự của mình?” Tôi tái diễn lại lời nói của Kikyo. Liên quan tới chuyện Kikyo phục sinh tôi khắc sâu ấn tượng, bây giờ cô ấy đã sớm không còn thù hận, mà là linh hồn chân thực. Mặc dù là đất thó đắp nặn thân thể cô ấy, nhưng một khi có sức mạnh của hồn phách, liền không tính là con người…

“Lúc trước đi thần đàn, tôi coi chính mình là thật…” Kikyo bỗng dừng lại, tựa hồ có ý không muốn nói hết. Tôi khinh cắn môi, cũng không muốn hỏi tới.

“Được rồi, không nên nhắc tới những chuyện này. Kagome, cô đồng ý với tôi một chuyện được không? Nếu như có một ngày tôi biến mất, xin cô giúp tôi chăm sóc Inuyasha. Tuy dáng vẻ của anh ấy rất ngốc nghếch, nhưng trên thực tế anh ấy rất yếu đuối. Anh ấy và Sesshomaru không giống nhau. Cô sẽ không hiểu một bán yêu nếu không có cha mẹ che chở dù có muốn như thế nào cũng không thể tiếp tục sống sót.”

Ánh mắt Kikyo nhìn chằm chằm quả cầu ánh sáng, ngữ khí dịu dàng ánh mắt nhu hoà. Tôi lẳng lặng nghe không muốn phản bác, liên quan tới việc Sesshomaru và Inuyasha ai đáng thương hơn ai tựa hồ không phải chủ đề chúng tôi nên thảo luận. Tôi chỉ biết mình sẽ yêu một mình Sesshomaru, mãi mãi đến tận lúc chết là đủ rồi.

Kikyo không nói chuyện, tôi cũng không muốn mở miệng. Chúng tôi từng người ngồi ở dưới cây đại thụ lẳng lặng chờ đợi bọn họ trở về. Thời gian chậm rãi trôi qua, sương mù bao phủ rừng rậm từ đầu đến cuối không có tản đi. Tôi tính toán thời gian, trời dần dần sáng, nhưng trong rừng rậm không cảm thấy chút dấu vết nào.

“Kikyo, cô đang nghĩ tới Naraku sao?” Rốt cuộc, tôi còn chủ động mở miệng.

“Naraku? Cô muốn nói đến Nhện quỷ?” Kikyo chỉ thoáng chần chờ một chút, lập tức cười nói, “Thành thật mà nói tôi không nhớ rõ dáng vẻ của Nhện quỷ. Thế nhưng hắn tuyệt đối không phải là Naraku.”

Nhìn Kikyo khẳng định, tôi gật đầu, “Naraku có thể tạo ra nhiều phân thân khác nhau, có lẽ là bởi vì bản thân hắn được tập hợp từ nhiều yêu quái mà thành. Cô có nghĩ tới đến cùng hắn là yêu quái gì không?”

“Kỳ thực, là yêu quái gì đều không quan trọng, quan trọng là chúng ta muốn thu thập đủ hết tất cả mảnh ngọc tứ hồn, sau đó tiêu diệt hắn.” Âm thanh của Kikyo êm dịu không ít. Tôi nhìn khuôn mặt cảm động của Kikyo, tuy rằng đó là khuôn mặt giống như tôi, nhưng tôi hoàn toàn không giống cô ấy. Chúng tôi là hai tính cách, là hai người khác nhau. Cũng khó trách Naraku cũng đối với tôi xuống tay ác độc như thế.

“Ha ha, thật sao? Ngươi đã muốn nhưu vậy tại sao không sớm giết chết ta?” Không biết từ lúc nào Naraku đã xuất hiện.

Tôi không biết trong lúc đó Naraku và Kikyo đã xảy ra chuyện gì, tôi còn không kịp phản kháng, cả người đã bay lên. Điều duy nhất tôi có thể khống chế chỉ có thể là tư thế hạ lạc. Chờ tôi vững vàng đáp xuống đất, người đã đứng bên trong kết giới. Tôi nheo mắt lại đánh giá bốn phía, kết giới này lại là do Naraku?

Dương quang mãnh liệt bắn thẳng vào người tôi khiến tôi mở mắt không nổi. Tôi dùng lực ngửi một cái, không ngửi thấy mùi của Naraku. Ngay cả mùi của Sesshomaru và Inuyasha cũng yếu bớt. Hồi tưởng lại dáng vẻ bọn họ tiến vào kết giới, e rằng yêu khí lúc này còn lại không có bao nhiêu.

Tôi nheo mắt lại, cảm nhận được Sesshomaru trở lại, rất nhanh tôi xác định được phương hướng chạy về phía đó. Chỉ chốc lát trước mặt tôi xuất hiện một toà nhà lớn. Toà nhà xây dựa lưng vào núi, tường vây cao vót vẫn che chắn không trụ xây dựng gian nhà trên vách núi. Tôi nhíu mày, một ý nghĩ người đã đứng bên trên tường vây. Nhìn xuống phía dưới đáy là một đáy hồ lớn trong suốt, cầu gỗ chế tác tinh xảo cùng với cửa lớn và hành lang uốn khúc. Chỉ là toà nhà như vậy lại không có ai, thực sự là quá quỷ dị. Tôi đi lên gian nhà, bên trong tựa hồ không có bất kì âm thanh gì. Tôi không nghĩ nhiều, nhíu mày rơi vào trên cầu gỗ. Nhưng chân vừa bước ra một bước, trước mắt né qua một cái bóng màu trắng. Tôi há to mồm, hầu như quên mất hô hấp. Trước mắt tôi xuất hiện cái bóng trong suốt.

“Kagome, đã lâu không gặp, cô thoạt nhìn có vẻ rất tốt.” Vô Ảnh quay về tôi phất tay, trên mặt mang nụ cười vô hại. Tôi theo bản năng rút ám hình bóng ra, nó lại mất đi ánh sáng lộng lẫy thường ngày, đúng thật sao? Trước mặt tôi đây thực sự là Vô Ảnh sao?

“Vô Ảnh?” Tôi ngơ ngác ghi nhớ tên của cậu ấy, biết rõ trước mắt khả năng vẫn chỉ là một ảo tưởng, thế nhưng tôi vẫn không cách nào khống chế tâm tình của mình.

“Khà khà, kỳ thực chờ ở bên trong ám hình bóng rất tốt.” Vô Ảnh cười ha ha, nửa trong suốt âm thanh càng ngày càng rõ ràng, mãi đến tận lúc khôi phục thực thể.

Tôi nheo mắt lại, hít một hơi, lợi trảo tùy theo mà ra, theo tôi không cho cái tên kia bất cứ cơ hội nào, cấp tốc bóp lấy cổ họng hắn. Cái tên giả mạo Vô Ảnh này, không cách nào tha thứ được!

“Kagome, sau khi cô biến thành yêu quái lại học cách đa nghi từ tên kia sao?”

Âm thanh của Vô Ảnh nghe có chút lưu manh, nhưng hắn nhìn chằm chằm con mắt của tôi toát ra nhàn nhạt đau thương. Chẳng biết vì sao, vì ánh mắt đó tôi lại không có cách nào ra tay.

[text_hash] => 646e6e9b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.