Array
(
[text] =>
Tôi theo nhóm của Kikyo dọc theo đường mòn chậm rãi tiến lên, chỉ là, chúng tôi không phải đi tìm Long Cốt Tinh, mà là tiếp tục đuổi theo mùi ngọc tứ hồn. Từ Vân Lai sơn đi ra, tựa hồ tất cả mọi người đều giống như đã quên chuyện liên quan đến Long Cốt Tinh. Đội ngũ có thứ tự đi tới. Theo thông lệ, Inuyasha và Kikyo đi ở đầu, tôi và Sesshomaru ở phía cuối. Tôi nheo mắt lại, nhìn hai người đi ở trên đầu, không khỏi lo lắng vì bọn họ. Dựa theo tính cách của Inuyasha, cậu ấy không lập tức đi tìm Long Cốt Tinh thực sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
Tôi khẽ thở dài một cái, ngầng đầu nhìn về phía người đàn ông ở bên cạnh mình, từ lúc chúng tôi bắt đầu rời khỏi Vân Lai sơn, Sesshomaru thay đổi trầm mặc. Tôi cúi đầu, dựa vào ở trước ngực anh, rất muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói như thế nào. Bỗng nhiên một trận gió phả vào mặt, Sesshomaru ôm tôi nhảy xuống A- uh. Tôi giương mắt nhìn hướng tiền phương, Inuyasha cũng có tư thế bảo vệ Kikyo. Đứng cách bọn họ không xa có một người phụ nữ. Nữ nhân này mặc bộ đồ màu xanh, trên cổ đeo một dây chuyền màu xanh biếc, mái tóc màu đen tự nhiên buông xoã sau gáy. Ngũ quan của cô ta diễm lệ, rất mỹ lệ.
“Hừ hừ.” Nữ nhân cười lạnh vài tiếng, ánh mắt sắc bén đảo qua chúng tôi, “Đây là tình cảnh khiến người ta kinh ngạc. Nữ pháp sư, pháp sư, người trừ yêu lại có thêm hai con yêu quái, một bán yêu đi cùng nhau. Người trừ yêu, tiêu diệt yêu quái không phải là trách nhiệm của các ngươi sao?”
Nữ nhân xem ra rất khó thân thiện, nhưng từ trên người cô ta tôi không ngửi thấy mùi của yêu quái. Sango, Miroku liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhìn về phía Kikyo. Kikyo đánh giá nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần này cau lại. Hay là bởi vì sự trầm mặc của chúng tôi, trên mặt nữ nhân hiện lên vẻ đắc ý.
“Đã lâu không gặp, ngươi không nhớ ta sao?”
“Là ngươi?” Âm thanh của Kikyo nhàn nhạt, lông mày dần dần giãn ra, khoé miệng hiện lên vẻ mỉm cười. Cô ấy nhẹ nhàng đẩy Inuyasha, chậm rãi bước tới trước mặt nữ nhân.
“Kikyo, đã 50 năm, ngươi lại không già đi… Ồ?” Nữ nhân nhấc lên lông mày, kinh ngạc nhìn Kikyo, “Không đúng, bây giờ ngươi không phải là con người.”
“Ta là gì không quan trọng. Còn ngươi… Ta vừa nhìn là biết hết, Tsubaki, vì muốn giữ nét thann xuân vĩnh viễn, ngươi đem linh hồn bán cho yêu quái thật sao?” Âm thanh của Kikyo không có chút rung động nào, phảng phất giống như cô ấy đã đoán trước, không có một chút bất ngờ hoặc là kinh ngạc.
Tôi nhìn nữ nhân trước mắt cực kỳ diễm lệ. Liên quan đến cô ta điểm từng chút tích, dần dần tự hội tụ lên. Tsubaki, đem linh hồn của mình bán cho yêu quái để giữ vẻ thanh xuân của mình vĩnh viễn. Một tiêu chuẩn hắc pháp sư. Nhưng năm mươi năm trước cô ta và Kikyo có địa vị tương đồng. Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt của Tsubaki, cô ta đối với vẻ bề ngoài khiến người ta không khỏi thở dài.
Tsubaki cười khẽ, cô ta liếc nhìn Kikyo, nụ cười trên mặt dần thâm, “Kikyo, năm mươi năm không gặp, ngươi vẫn giả vờ thanh cao. Chỉ là, quen ngươi bao lâu ta đều biết, bề ngoài xem ngươi rất cao quý, trái tim thì rất lạnh lùng tàn nhẫn.”
Khi nói ánh mắt của Tsubaki rơi vào trên người Inuyasha, cô ta lắc đầu, chuyển hướng nhìn Kikyo,
“Có điều ngươi thầm thương trộm nhớ một người làm cho ta rất bất ngờ. Lúc trước ta đã có ý tốt nhắc nhở ngươi. Thế trong mắt người khác nữ pháp sư Kikyo cao quý, mỹ lệ, thanh khiết, bây giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ, cũng không phải yêu quái. Vẫn đi cùng một đám yêu quái. Lúc trước, người kia đem ngọc tứ hồn giao cho ngươi hẳn sẽ rất hối hận.”
“Giao cho ngươi? Để cho ngươi dùng nó để duy trì nét thanh xuân của mình sao?” Sango cầm phi lai cốt đi tới bên cạnh Kikyo, “Ta chính là người trong làng trừ yêu đời sau đem ngọc tứ hồn giao cho Kikyo, ta đồng ý với quyết định của các bậc cha chú quyết định.”
Nụ cười trên mặt Tsubaki đọng lại, cô ta nhìn Sango và Kikyo, xung quanh một con mắt xuất hiện rạn nứt. Tôi hít vào một ngụm khí lạnh, tuy rằng vẫn là khuôn mặt hồi nãy, thế nhưng vết tích rạn nứt khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.
“Kikyo, ngươi chắc chắn vẫn còn nhớ. Vết tích này chính là do ngươi tạo ra. Ngày hôm nay ta đến tìm ngươi để thanh toán!” Tsubaki nói hai tay khoanh gác qua trên vai, Shikigami màu trắng quấn quanh ở trên người cô ta. Tsubaki am hiểu công kích nhất chính là như vậy.
“Tsubaki, năm mươi năm trước, ngươi không phải là đối thủ của ta, huống hồ là bây giờ.” Kikyo không chút hoang mang, cô ấy giương mắt nhìn Tsubaki, trên mặt rất bình tĩnh không thừa bao nhiêu cảm xúc, hiển nhiên không đem Tsubaki để trong mắt.
Tsubaki cắn răng, Shikigami quấn ở cô ta biến mất không còn tăm hơi. Cô ta liếc chúng tôi một chút, xoay người biến mất ở trong bóng tối. Tôi nhìn chỗ mà cô ta biến mất, không khỏi nhíu mày. Tsubaki nếu đến trả thù, tại sao vì câu nói đầu tiên của Kikyo mà từ bỏ?
Inuyasha bước nhanh tiến lên, nhìn chằm chằm phương hướng mà Tsubaki biến mất, âm thanh trầm thấp, trên mặt lộ ra vẻ hiểu chuyện hiếm thấy,
“Chính là cô ta sao? Nữ nhân năm mươi năm trước đã định điểm ác chú.”
Kikyo không quan tâm, liếc mắt nhìn cậu ấy nói rằng,
“Inuyasha, chúng ta tiếp tục đi thôi. Nơi này không có mùi của mảnh ngọc tứ hồn.” Nói xong, cô ấy cũng không đợi Inuyasha, hướng về nơi mà Tsubaki biến mất. Inuyasha lập tức đi theo. Tôi đảo mắt nhìn về phía Sesshomaru, anh ôm tôi trở lại ngồi trên A- uh, trên mặt vẫn không có biểu cảm. Tôi cúi đầu, không muốn nói gì.
Con đường tìm kiếm mảnh ngọc tứ hồn không vì xảy ra chuyện của Tsubaki mà thay đổi. Bất luận là ai, thật giống như Tsubaki chưa từng xuất hiện. Dọc theo mùi ngọc tứ hồn, chúng tôi một đường tiến lên. Sau khi trở thành yêu quái, bản thân tôi còn giữ lại một ít năng lực, thế nhưng nhưng năng lực lại không cảm nhận được sự tồn tại của mảnh ngọc tứ hồn. Có điều, có Kikyo là đủ rồi.
Sắc trời dần tối, không cách nào tiếp tục chạy đi. Tới gần bờ sông, lửa trại đã từ từ đốt lên, dựa lưng vào cây đại thụ, tôi nheo mắt dựa đầu ở trên vai của Sesshomaru. Bốn phía rất yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng củi lửa phát ra âm thanh.
“Không được! Kikyo, anh không thể không biết. Em nhất định phải nói cho anh biết, người đó rốt cuộc có phải người đã đặt lời nguyền vào em không?” Inuyasha nhảy lên một cái, nhảy đến trước mặt Kikyo. Kikyo quay đầu, không nhìn Inuyasha. Tôi khẽ thở dài một cái, chuyển qua nhìn hai người đang giận dỗi.
“Kikyo, nói cho mọi người biết đi, em có chuyện gì cũng phải nói với anh, mọi người sẽ cùng nhau giải quyết.”
“Inuyasha, đừng ép em…”
Nghe hai người cãi nhau đã quá mức, tôi không khỏi nhếch miệng, mỗi một tình nhân lúc đến mức khó chịu là cực kỳ ấu trĩ. Nghĩ, tôi vén cánh tay của Sesshomaru lên, dựa vào anh càng gần. Bỗng nhiên, Sesshomaru bỏ tay ra, tôi kinh ngạc trợn to mắt, còn chưa nói Sesshomaru đã đứng lên, theo, Inuyasha cũng không dây dưa với Kikyo nữa, nhảy đến bên cạnh Sesshomaru.
“Là Naraku.” Inuyasha nghiến răng nghiến lợi nói rằng, “Hừ! Lần này ta muốn hắn nếm thử mùi vị của Thiết Toái Nha mới.” Sau khi hắn nói xong, Inuyasha đã không thấy bóng dáng.
“Kagome, em ở lại đây.” Sesshomaru nhìn tôi một chút, dặn dò. Chỉ là, anh không chờ tôi trả lời, cũng biến mất trong màn đêm.
Miroku quét một vòng, nhấc theo pháp trượng đuổi theo, trước khi đi không quên quay về Sango bàn giao, “Tôi đi giúp bọn họ.”
Các nam nhân đều rời đi, để lại tôi, Kikyo còn có Sango. Không cần nói thêm gì, cơ hồ là đồng thời, chúng tôi cùng ngồi bên đống lửa, tụ tập ở cùng nhau. Chỉ là vẫn không có ai mở miệng nói chuyện. Vẫn rất yên tĩnh, nhưng bốn phía tựa hồ có hơi an tĩnh quá đáng. Ngoại trừ lửa trại và tiếng hít thở của nhau, tôi cũng không nghe thấy tiếng nói của ai.
“Không đúng! Hai người cảm thấy sao?” Sango rút phi lai cốt ra, gọi Kirara một tiếng, Kirara rống giận yêu hoá. Tôi nhìn về phía Kikyo, cô ấy đứng lên đi về phía Kirara nhẹ vỗ về sống lưng của nó phảng phất là đang an ủi nó. Rất nhanh, tôi nghe được tiếng hít thở của người thứ tư.
“Tsubaki, nét thanh xuân và khuôn mặt xinh đẹp so với ngươi làm sứ mệnh của một nữ pháp sư còn qua trọng hơn sao?” Kikyo không ngẩng đầu, vẫn nhẹ vỗ về Kirara, âm thanh của cô ấy rất nhẹ nhàng.
“Kikyo, ngươi đã chết, cần gì phải lý giải cho ta biết nét thanh xuân và khuôn mặt xinh đẹp theo thời gian trôi qua dần biến mất từng chút một. Nếu như lúc trước ngươi ngoan ngoãn đem ngọc tứ hồn giao cho ta, tất cả mọi chuyện đều sẽ không xảy ra. Kikyo, ta có ngày hôm nay, đều là do ngươi hại ta.”
Liền có ánh lửa, Tsubaki chậm rãi xuất hiện, âm thanh của cô ta nghe tới già đi rất nhiều, tôi ngẩng đầu lên, dẫn vào mí mắt là khuôn mặt so với bà Kaede tuổi cành già.
“Nhìn đi, khuôn mặt này chính là năm tháng mang cho ta. Sứ mệnh của nữ pháp sư thì phải làm thế nào? Vẫn không chống đỡ được dấu vết tháng năm. Nếu như ngươi không chết, bây giờ ngươi cũng giống như ta trở nên già đi, tên bán yêu bên cạnh ngươi nhìn bộ dạng của ngươi, hắn sẽ thế nào đây?”
“Để có thể bảo vệ được ngọc tứ hồn nữ pháp sư nhất định phải có một tâm hồn thanh khiết, như vậy mới có thể không để nó bị nhiễm tà khí. Một khi độc chiếm làm của riêng mình…” Kikyo lắc đầu, không hề nói tiếp , nụ cười trên mặt mang theo mấy phần đẹp đẽ.
“Ta không phải là người thủ hộ giả. Thế nhưng, Tsubaki, ngươi càng không thể có nó.”
“Ít nói nhảm, đem mảnh ngọc tứ hồn giao ra đây!” Tsubaki khống chế được thân thể của tuổi già, thân thể của cô ta lọm khọm, vết thương ở mắt phải vì da dẻ nhăn nheo mà càng thêm dữ tợn.
“Năm mươi năm trước ta không thua ngươi, bây giờ ta vẫn sẽ không thua ngươi!” Sau khi Kikyo nói xong, vô số yêu quái từ trong mắt phải của Tsubaki tuôn ra, tôi lui về phía sau một bước, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, lạnh sống lưng. Nữ nhân này điên rồi!
Kikyo không chút hoang mang, rút phá ma chi tiễn ra, phi lai cốt của Sango cũng bay về phía yêu quái. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được phương hướng mà các yêu quái bay tới, tuy tôi lựa chọn nhắm mắt làm ngơ, nhưng cũng không có chút thả lỏng. Ngưng thần tụ tập, tôi mở lòng bàn tay ra, lần này, bay ra ngoài lại là khối tuyết…
Xung quanh, mùi của yêu quái yếu bớt. Tôi mở mắt ra, Tsubaki khôi phục lại nét thanh xuân dung mạo xinh đẹp. Cô ta nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm chúng tôi, vẻ mặt hiện rõ vẻ không cam lòng. Bỗng nhiên, nụ cười của Tsubaki quỷ dị lên,
“Kikyo, ta sẽ còn quay lại.” Nói xong, Tsubaki lại biến mất trong bóng tối. Kikyo thu hồi cung tên, xoay người trở lại bên đống lửa một lần nữa.
“Kikyo, năm mươi năm trước đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Tuy rằng tôi có nghe bà Kaede đề cập tới…” Sango bỗng nhiên cấm khẩu, trên mặt hiện lên vẻ hối hận.
“Không sao, Sango. Tôi không phải là Tsubaki. Kỳ thực, sự việc đó vẫn còn ở trong lòng tôi. Sango, tôi nên xin lỗi cô và người làng của cô. Mọi người tin tưởng tôi, đem ngọc tứ hồn giao cho tôi. Nhưng tôi lại muốn dùng nó thực hiện điều ước, tôi cho rằng, sau khi ước nguyện, ngọc tứ hồn sẽ biến mất, như vậy tôi không còn là nữ pháp sư, không cần gánh vác nhiều chuyện như vậy, có thể cùng sống với người mình yêu.”
Kikyo cười khổ, cô ấy lắc đầu, duỗi tay cầm cành cây lên thả vào đống lửa trại. Bốn phía lần thứ hai rơi vào trầm mặc.
Trời dần dần sáng, lửa trại từ từ tắt. Côn trùng kêu vang và tiếng chim hót vang ở bên tai, thuộc về dấu vết của sinh mạng lại phát triển nhiều lên. Nghe có chút âm thanh huyên náo, thay đổi bình thường phiền chán. Không biết tại sao, bây giờ, những âm thanh nghe tới yếu cực kỳ. Sương mù dày lúc buổi tối đã không thấy đâu.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, tôi giương mắt nhìn lại, Miroku vỗ về Inuyasha xuất hiện, phía sau bọn họ còn có Sesshomaru.
“Kikyo, bây giờ chúng ta có thể đến thung lũng của Long Cốt Tinh không?” Inuyasha nói xong câu đó, cũng lập tức ngồi xuống đất.
Tôi chạy về phía Sesshomaru, nhìn qua anh có vẻ không bị thương, sắc mặt vẫn không biến đổi. Tôi há mồm muốn hỏi gì, anh bỗng nhiên ôm tôi vào lòng. Dán chặt vào ngực của Sesshomaru, nghe tiếng tim đập quen thuộc, tôi đưa tay ôm lấy anh.
“Kagome…” Sesshomaru nhẹ nhàng gọi tên của tôi, tay anh ôm tôi càng chặt. Không biết tối hôm qua, ở trong bóng tôi đó đã xảy ra chuyện gì, việc duy nhất bây giờ tôi có thể làm, chỉ là dùng hết toàn lực ôm lấy anh.
Sắp có nhân vật mới xuất hiện, các bạn nghĩ đó là ai?
[text_hash] => f7ca97f5
)