[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 79 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 79

Array
(
[text] =>

Tôi lần thứ 101 nhìn về phía nam nhân nằm bên cạnh. Giường lớn mềm mại, căn phòng thư thích, ngày đó sau khi bọn họ từ trong rừng cây trở về, chúng tôi không có tiếp tục cùng nhóm của Inuyasha đi đến chỗ ở của Long Cốt Tinh, Sesshomaru mang tôi về pháo đài… Giờ khắc này, mặt Sesshomaru tuy không có cảm xúc, nhưng tôi vẫn nhìn thấy từ mặt của anh biểu hiện bất an rất nhỏ. Chỉ là tôi không nói ra. Hay là, đối với Sesshomaru mà nói, Khuyển đại tướng là điều mà anh quan tâm nhất. Lần thứ 102, tôi thở dài, xoay người không nhìn Sesshomaru.

Một đôi tay cuốn lại eo của tôi, theo nhẹ nhàng kéo, rút ngắn khoảng cách của tôi và anh. Nhiệt tình từ đỉnh đầu truyền đến, không nhìn thấy vị trí của Sesshomaru, tôi mím môi thật chặt, nếu không mình sẽ nói ra lời nói không thích hợp.

“Muốn nói gì sao? Em nín nhịn lâu như vậy không thấy mệt mỏi sao?”

Âm thanh êm tai trầm thấp vang ở bên tai tôi, môi của Sesshomaru dường như không đụng vào vành tai của tôi. Tôi dương nhướng lông mày, khẽ nhếch miệng. Lập tức bình thường trở lại.

Tôi trở mình, duỗi tay vỗ vỗ gò má của anh, chăm chú nhìn anh, “Anh thật sự chịu đựng được không?”

Sesshomaru ngẩn người, trên khuôn mặt căng thẳng phóng ra mỉm cười. Trong lúc giật mình lại khiến tôi có ý loạn tình mê. Được rồi, Jaken nói không sai. Đại nhân Sesshomaru mỉm cười quả nhiên rất đáng sợ, lực sát thương lớn đến vô cùng.

Dần dần, Sesshomaru thu nụ cười, chỉ là hôn lên môi của tôi, tay anh tràn ra ở trên người tôi. Liền cuộc nói chuyện của chúng tôi biến mất trong tiếng nỉ non…

Trong bữa sáng, Sesshomaru tùy ý khoác một cái áo tắm sẫm màu, lộ ra xương quai xanh còn có cơ ngực. Tôi nheo mắt lại, cúi đầu ăn đồ ăn của mình, không nhìn anh nữa. Nhưng khoé mắt của tôi vẫn trôi về phía anh. Vài tiếng cười từ một đầu bàn ăn khác truyền đến, tôi thả cái muôi xuống, hai tay chống cằm, thoải mái nhìn nam nhân trước mắt mang theo mấy phần xa lạ, nhưng tràn ngập sức mê hoặc.

Người hầu đưa lên món ăn cuối cùng, trong phòng chỉ còn lại chúng tôi. Đồ ăn đầy đủ màu sắc. Tôi yên nhiên nhất tiếu, phát hiện mình hướng về một con đường khác chưa bao giờ thấy càng chạy càng xa…

“Ta không đến thung lũng của Long Cốt Tinh, chỉ là bởi vì sợ nhẫn không trụ sẽ ra tay.” Sesshomaru rũ rèm mắt xuống, nhàn nhạt nói, tôi theo dõi mặt anh. Trong phút chốc, tôi cũng không cười nổi nữa. Sesshomaru giương mặt nhìn về phía tôi, trên mặt hiện lên vẻ trấn an,

“Ta không sao. Ta nên học cách chịu đựng.”

“Sesshomaru…” Tôi gọi tên của anh, đứng lên vòng tới bên cạnh anh, đầu nhập vào ngực anh. Sesshomaru đưa tay tiếp nhận tôi, trên mặt còn mang vẻ kinh ngạc. Tôi khẽ cười hôn lên môi anh.

#

Xe cộ qua lại không dứt, mùi tràn ngập khí thải. Tôi nhíu mày nhìn trước mắt con đường đã từng quen thuộc, ầm ĩ là cảm nhận duy nhất của tôi. Hay là bởi vì chờ ở thời chiến quốc quá lâu, đối với thành thị ở thời hiện đại tôi lại không thích ứng. Đèn xanh rốt cuộc đã sáng, tôi kéo tay của Sesshomaru đi qua đường. Trên mặt anh tựa hồ không thấy vẻ bất mãn. Tôi nghiêng đầu, lần đầu tiên phát hiện, anh đã từng hứa hẹn, đối với anh mà nói là sự hi sinh lớn đến mức nào. Sesshomaru mặc cái áo trong màu đen và quần jean cùng màu, ngoài ra mái tóc bạc của anh so với những người khác cũng không khác. Ở đây, anh không còn là Khuyển yêu được người khác tín ngưỡng.

“Sao vậy?” Sesshomaru nghi hoặc nhìn về phía tôi.

Tôi lắc đầu hé miệng mà cười. Tuy thân phận bây giờ anh không có khiển trách, nhưng vẫn tư bản đoạt người nhãn cầu. Những nữ sinh đi qua đường kia ước ao hoặc dùng ánh mắt ghen tỵ, tâm của tôi rất thoả mãn.

Sesshomaru đứng vững chân bước, nhìn chằm chằm mặt tôi quan sát chốc lát, lông mày hơi co lại, tôi nhìn bộ dạng của anh nhẫn không trụ cười khẽ.

“Em thật sự không sao mà. Chỉ là đã lâu không về đây, cảm giác có chút không thích ứng.”

Sesshomaru nhìn ánh mắt của tôi thâm thúy, tôi lập tức khoác tay anh, chăm chú dựa vào anh, “Thành thật mà nói, bây giờ em càng thích ở thời chiến quốc hơn. Không khí nơi này khiến người ta không chịu được.”

“Kagome, lúc trước ta có nói với em…” Sesshomaru bỗng nhiên không đầu không đuôi nói. Tôi nghi hoặc nhìn về phía anh, theo lại có cảm giác kích động, Sesshomaru nói rằng, “Sau khi tất cả mọi chuyện kết thúc, chỉ cần em đồng ý, chúng ta có thể sống ở đây.”

Trên thế giới này nhiều lời ngon tiếng ngọt, nhưng tất cả cộng lại đều không thể ngăn nổi câu nói này của anh. Tôi kiễng chân, không coi ai ra gì định hôn môi của anh.

“Ôi, thật không tiện, chúng ta tới không phải lúc yêu.” Âm thanh quen thuộc truyền đến tù phía sau lưng, tôi đỏ mặt đem đầu trôn vào trong lồng ngực của Sesshomaru, âm thanh thuộc về Hội Lý tiếp tục nhạo báng ở bên tai, “Bạn yêu, Sẽ Lí gọi điện thoại, liền nói bây giờ Kagome không tiện…”

“Hội Lý!” Tôi gầm nhẹ gọi tên của cậu ấy ngẩng đầu lên, căm tức tìm cậu ấy, nhưng cậu ấy dương dương tự đắc nhìn tôi, lập tức Hội Lý há to mồm, không thể tin chỉ tôi. Tôi chớp mắt, lập tức hiểu ý của cậu ấy. Vừa về tới đây, tôi lại quên mất thân phận bây giờ của chính mình. Tôi, Kagome, một con khuyển yêu. Tôi hướng về phía cậu ấy nháy mắt, còn không kịp nói gì, Ayumi và Sẽ Lí mang theo bạn trai xuất hiện, Hội Lý thu lại vẻ giật mình xoay người đi về phía Ayumi và Sẽ Lí.

Lúc chúng tôi vẫn còn là một cô bé, đã từng hứa với nhau, tương lai sẽ có một ngày chúng tôi dẫn bạn trai của nhau tới đồng thời tụ tập. Chỉ là không nghĩ tới trong những người yêu của chúng tôi sẽ có Khuyển yêu, bán yêu. Tôi không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía bạn trai của Ayumi và Sẽ Lí. Nếu như trong bọn họ có người là người ngoài hành tinh, hoặc là cái khác, tôi cũng sẽ không cảm thấy giật mình.

Con đường là khoảng cách rút ngắn tốt nhất giữa người và người. Ba ngày hai đêm của cuộc hành trình chúng tôi, đây là cuộc đi chơi dài ngày nhất sau khi chúng tôi tốt nghiệp. Tuy rằng, lần này đi chơi số người tăng gấp bội, nhưng không ảnh hưởng gì đến sự sung sướng của chúng tôi. Tuy Sesshomaru không thích ở chung với con người, nhưng vẻ mặt hờ hững của anh đủ khiến người khác nhượng bộ lui binh. Tôi lo lắng tất cả mọi chuyện không xảy ra. Nhìn khuôn mặt anh càng trầm tĩnh, tôi càng cảm thấy áy náy. Tôi nghĩ tụ tập một lần như vậy là đủ rồi.

“Kagome, không cần xem lại bạn trai của cậu rồi.” Sẽ Lí đưa tay ra trước mặt tôi, ngoác miệng ra lên án bất mãn của cậu ấy, “Bọn họ sẽ không đem hỏi chuyện bạn trai của cậu đâu.”

Tôi bĩu môi không có phản bác, nhưng Hội Lý thổi phù một tiếng bật cười, tôi trừng Hội Lý một chút, cậu ấy thu lại vẻ tươi cười, nhưng dáng vẻ cố nén cười kia càng khiến tôi giận.

“Hội Lý, cậu không nên như vậy. Cậu không muốn thành già đi là cười nhạo cậu ấy rồi.” Ayumi ôn nhu lên tiếng, cậu ấy vẫn duy trì vẻ ôn nhu, tôi cười ha ha, đưa tay nắm tay cậu ấy.

“Mình mới không dám bắt nạt cậu ấy đấy.” Hội Lý có ý riêng nhìn tôi, cậu ấy chớp mắt, đảo mắt nhìn Sẽ Lí và Ayumi một chút, theo giương mắt nhìn thẳng con mắt của tôi.

Tôi giơ hai tay lên, hơi nghiêng mặt cười nói, “Được rồi, mình nói thẳng. Kỳ thực… Anh ấy nghiêm ngặt tính ra bất kể là bạn trai mình, ừm… Chúng mình ở thời đại kia xem như là đã kết hôn. Mà mình…”

Nói xong, tôi duỗi ra mười ngón, hơi suy nghĩ, lợi trảo lập tức xuất hiện. Thân thể Sẽ Lí và Ayumi không hẹn mà cùng về phía sau giơ giơ lên, theo hai người liếc mắt nhìn nhau, chậm rãi chuyển động đầu, nhìn chằm chằm tôi mắt không chớp. Tôi gật đầu, biểu thị đúng như suy đoán của các cậu ấy. Một giây sau, Sẽ Lí và Ayumi hiểu ngầm mười phần kinh hô lên, đưa tới các chàng trai dồn dập liếc mắt. Liền từng người các cậu ấy quay về phía bạn trai phất phất tay. Hai tay che miệng lại, trong mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên,

“Trời ạ, Kagome, ý của cậu là bây giờ cậu là yêu quái? Và bạn trai cậu… À nhầm, và chồng cậu cũng là yêu quái?” Ayumi nghiêng đầu, lén lút nhìn Sesshomaru một chút, mặt lại đỏ, “Kagome, mình thực sự không nghĩ tới…”

“Không nghĩ tới chồng của Kagome đẹp trai như vậy có đúng hay không? Hẳn cậu chắc chắn rất ao ước đó nha…” Hội Lý cười gian nhìn Ayumi, duỗi tay sờ cằm. Ayumi đương nhiên không thừa nhận duỗi ra mười ngón, nắm hướng về bên hông Hội Lý. Sẽ Lí uống đồ uống, đầy hứng thú nhìn về phía các cậu ấy, cười xán lạn cực kỳ. Tôi cười, nhưng ánh mắt vẫn nhẫn không trụ nhìn về phía Sesshomaru, anh phảng phất cũng có cảm ứng đang nhìn tôi, bốn mắt nhìn nhau, giờ khắc này tôi có thể cảm nhận được là hạnh phúc.

“Đúng rồi, gần đây các cậu có thấy Hojo không? Lần trước bên trong hội bạn học cậu ấy không tới. Nghe nói tất cả mọi người đều không có tin tức của cậu ấy.” Sẽ Lí bỗng nhiên xoay chuyển đề tài. Ayumi và Hội Lý dừng lại việc đùa giỡn, đăm chiêu nhìn tôi một chút, lắc đầu.

“Ha ha, hội bạn học lần trước các cậu không tới, mình nói với các cậu…”

Sẽ Lí thao thao bất tuyệt thuật lại tình cảnh ngày hôm đó, còn có những người bạn học đã lâu không gặp. Câu ấy miêu tả sinh động như thật. Dần dần, tâm tư của tôi mở ra, luôn nói, nếu như hôm nay không đề cập, tôi hầu như quên sự tồn tại của người này, càng thêm quên mất mình đã từng nợ cậu ấy một tháng hẹn hò.

“Đúng rồi, Kagome, nghe nói trước khi Hojo mất liên lạc, người cuối cùng mà cậu ấy liên hệ là cậu, cậu không có tin tức gì về cậu ấy sao?”

Không biết tại sao đề tài này lại quay lại trên người tôi. Tôi mờ mịt nhìn Sẽ Lí, một ý nghĩ trong đầu chợt loé lên, tôi căn bản không có cách nào nắm lấy.

“Sẽ Lí, không nên nhắc cậu ấy ở trước mặt Kagome!” Ayumi nói bất động thanh sắc quay sang nhìn người đàn ông cách đó không xa. Sẽ Lí che miệng, xin lỗi nhìn tôi.

Tôi lắc đầu cười, nhẫn không trụ, hỏi: “Không sao, anh ấy sẽ không hiểu lầm đâu. Mà các cậu thật sự mất liên lạc với Hojo sao? Còn người nhà cậu ấy đâu?”

“Cũng là bởi vì cậu ấy thậm chí dọn nhà… Khỏi phải nói, người nhà cậu ấy không chịu nổi hiện thực một người biến mất không còn tăm hơi như thế.” Sẽ Lí nhỏ giọng, nói thần bí. Tôi cau mày, ý nghĩ trong lòng là rất thắc mắc, tựa hồ càng thêm rõ ràng…

[text_hash] => b355a164
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.