[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 77 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 77

Array
(
[text] =>

Inuyasha buông nam nhân xuống, nam nhân liên tục lăn lộn trốn về phía đoàn người. Đoàn người tản ra, nam nhân thuận thế chạy ra ngoài. Theo đoàn người càng ngày càng tụ lại, chúng tôi bị bao vây chặt chẽ ở chính giữa. Không có yêu khí, không có dấu vết của ác linh. Tôi nhìn nhóm người nghiêm chỉnh này, một ý nghĩ trong đầu tôi né qua. Nhưng ý nghĩ đó chỉ là thoáng qua mà thôi.

“Đều là con người sao?” Sesshomaru lạnh lùng nói, anh dửng dưng như không nói, ánh mắt đảo qua Inuyasha. Inuyasha nhe răng nhếch miệng, không nhúc nhích. Đoàn người càng lui càng chặt.

“Tránh ra! Nếu không tránh ta sẽ không khách khí!” Inuyasha rống giận, nhưng hiệu quả cũng không nổi bật. Cậu ấy giật giật lỗ tai, lợi trảo ở đầu ngón tay đã dò ra. Tôi quét mắt nhìn mọi người một vòng, bọn họ trốn ở khôi giáp trung gian thấp kém, mũ giáp căn bản không có tác dụng gì. Xuyên thấu qua mũ giáp, từng đôi mắt kia lộ ra vẻ hoảng sợ, tôi lôi kéo Sesshomaru, dò ra lợi trảo nhìn anh. Sesshomaru quay đầu, người đã bay lên, theo anh hạ xuống lần thứ hai, khôi giáp của đám người kia theo tiếng mà rơi. Rốt cuộc, bọn họ không tiến thêm nữa, mà là đứng tại chỗ hai chân run rẩy.

“Đùng đùng đùng” vài tiếng vỗ tay, đoàn người như chim muông mà tản ra, một người đàn ông đứng ở cửa. Nam nhân rất trẻ trung, tuyệt đối sẽ không vượt qua hai mươi tuổi. Bộ quần áo sẫm màu cùng với da dẻ trắng như tuyết của hắn, trắng không giống như con người. Nhưng tôi có thể cảm nhận được trên người hắn tản mát ra, thuộc về mùi của con người. Tôi nheo mắt lại, nỗ lực nhớ tới việc con người nếu nắm giữ mảnh ngọc tứ hồn thì sẽ như thế nào, nhưng tôi lại không nhớ ra được. Tôi không khỏi thấy buồn cười, trên người nam nhân căn bản không có mùi của mảnh ngọc tứ hồn.

“Các vị quả nhiên là người tài ba, đã dễ dàng đột phá trận pháp của tôi. Bây giờ tôi đại biểu bản sơn gia tộc chính là muốn thuê mọi người.” Nam nhân mỉm cười, mang trên mặt một cảm giác ưu việt. Sesshomaru quét nam nhân một chút, kéo tôi đi về phía A- uh. Tôi nhẹ vỗ về A- uh, ngước mắt nhìn mấy người còn lại. Inuyasha lạnh rên một tiếng, cũng đi về phía chúng tôi, Kikyo cũng không nhìn nam nhân, đuổi theo Inuyasha. Tiếp theo là Sango và Kirara, Miroku giương mắt nhìn nam nhân một chút, theo nhấc chân đi về phía hắn,

“Ba mươi kim.” Miroku đàng hoàng trịnh trọng ra giá.

Theo sau câu nói của anh ấy, mấy người chúng tôi có thể xây dựng khí tràng trong nháy mắt đổ nát. Sesshomaru liếc Miroku một chút, ôm lấy tôi nhảy lên A- uh. Anh lôi kéo dây cương, A- uh hí dài một tiếng, bay về phía giữa không trung. Tôi cúi đầu nhìn phía dưới mặt đất còn lưu lại mấy người, khẽ lắc đầu một cái, vị nam nhân trẻ tuổi kia tựa hồ không có trả giá, trực tiếp đi về phía Miroku lấy ra một túi tiền đưa cho anh ấy.

“Đến Vân Lai sơn.” Sesshomaru phun ra vài chữ. Tôi tò mò nhìn Sesshomaru, anh phảng phất đã có dự kiến nhóm Inuyasha sẽ đến đó. Tôi không quan tâm, chỉ là chăm chú ỷ ôi ở trước ngực Sesshomaru.

#

Quả nhiên, sau ba ngày chúng tôi đến Vân Lai sơn, nhóm của Inuyasha mệt mỏi chạy tới. Thậm chí tôi cảm thấy hai chữ chật vật. Tôi nhíu mày, còn chưa kịp hỏi chuyện liên quan đến thị trấn nhỏ, Inuyasha đã xông về phía Totosai. Tôi xoa xoa huyệt thái dương, liếc mắt nhìn Kikyo, miệng cô ấy khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng phun ra vài chữ, “Âu yếm…”

Inuyasha còn chưa đụng đến Totosai cả người đã té ngã trên mặt đất. Lần này cậu ấy không có lập tức nhảy dựng lên, mà là nằm thật lâu ở nơi đó, không nhúc nhích. Tôi hỏi dò nhìn về phía Miroku, nhưng anh ấy sờ sờ mũi làm bộ như không thấy. Kikyo hoàn toàn không để ý tới Inuyasha, trực tiếp từ trong túi đeo lưng lấy ra một gói gì đó đưa cho Totosai, tôi ngẩng đầu nhìn lại, bên trong lại là Thiết Toái Nha đã bị cắt thành hai đoạn. Tôi kinh ngạc nhìn Sesshomaru một chút, anh đi về phía Inuyasha, từ tốn nói,

“Đây chính là lựa chọn của cha sao?”

Âm thanh của Sesshomaru rất bình tĩnh, mặc dù là câu nghi vấn nhưng lựa chọn ngữ điệu lại dùng cho câu trần thuật. Tôi nhấc lên lông mày, Inuyasha lại cũng không bị làm cho tức giận, vẫn không nhúc nhích ở nơi đó. Totosai chỉ là xem Thiết Toái Nha một chút, chậm rãi đi về phía Inuyasha đang nằm sấp ở dưới đất, kéo tóc của cậu ấy, lại mở nửa miệng của cậu ấy.

“A! Lão già đáng chết! Ông đang làm gì vậy hả?” Inuyasha che miệng, không nhìn thấy máu tươi chảy ra, nhưng có thể nhìn thấy trên tay Totosai là một chiếc răng.

“Vật liệu tu bổ.” Totosai xoay người, không tiếp tục để ý đến Inuyasha mà là cầm đoạn kiếm trong tay Kikyo đi vào trong phòng.

“Đã xảy ra chuyện gì? Thiết Toái Nha tại sao lại bị gãy làm đôi?” Tôi quét mọi người một vòng, nhưng lại không biết hỏi ai, chỉ có thể đặt câu hỏi như thế.

“Là Naraku. Chúng ta không cảm nhận được yêu khí, là vì hắn kêu yêu quái trốn bên trong kết giới.” Miroku cau mày hướng về tôi giải thích. Inuyasha ngồi xuống đất, trên mặt lộ ra mấy phần u buôn thực sự không giống phong cách của cậu ấy. Tôi còn muốn truy hỏi, Sesshomaru lại đột nhiên dắt tôi, hướng về căn phòng ở tạm của chúng tôi đi tới. Tôi không có phản kháng, chỉ là lo lắng ngoái đầu lại nhìn Inuyasha một chút.

Trở về phòng, trên mặt Sesshomaru nghiêm nghị, anh khép cửa lại, phảng phất lầm bầm lầu bầu nói,

“Mùi máu của Inuyasha không giống nhau, không còn là bán yêu, mà là giống mùi của ta còn có cha nữa.”

Tôi khẽ nhếch miệng, trong đầu hiện ra mấy hình ảnh linh tinh. Sesshomaru ngoái đầu nhìn lại, trên mặt đã khôi phục vẻ yên tĩnh. Tôi nhẹ nhang ôm anh, không có mở miệng.

Trời đã tối, tối nay không có mặt trăng. Tôi nhìn Inuyasha với mái tóc màu đen khó chịu đem đầu chuyển hướng không nhìn thấy vị trí của Sesshomaru, không khỏi cảm thấy buồn cười. Quay đầu tôi nhìn Sesshomaru, nhưng anh cũng giống như Inuyasha không tồn tại. Đồ ăn của quỷ nương vẫn tính rất mỹ vị, hiếm thấy Sesshomaru không có soi mói. Totosai không ngồi vào chỗ, quỷ nương chỉ bày xong đồ ăn cũng không thấy hình bóng, trong mơ hồ, phảng phất nghe thấy âm thanh chế tao binh khí.

“Thiếu gia Inuyasha, thiếu gia Inuyasha, ngài không có chuyện gì là quá tốt!” Âm thanh quen thuộc rừ trong tóc của Inuyasha truyền đến. Tôi nhấc lên lông mày, chỉ chốc lát quả nhiên thấy Myoga nhảy lên trên mũi của Inuyasha. Inuyasha thiếu kiên nhẫn phất tay, Myoga một đường lăn tới trước mặt tôi và Sesshomaru. Hắn kinh ngạc lui lại mấy bước, mắt thấy liến muốn chạy trốn, Sesshomaru duỗi ra lợi trảo, nắm lấy Myoga.

“Thả tôi ra, thả tôi ra!” Myoga vung tay chân, la to lên. Một giây sau hắn chợt im lặng hạ xuống, nhìn thấy bên hông của Sesshomaru một thanh kiếm khác. Lại ngẩng đầu nhìn Sesshomaru, “Thiếu gia Sesshomaru, ngài… Đã có được Bạo Toái Nha?”

Mắt Sesshomaru sáng lên, tiện tay ném một cái, Myoga lần thứ hai rơi trên bàn. Tách đồ ăn ra, hắn bò vài bước, hắng giọng một cái, cấp tốc liếc mắt nhìn Inuyasha, lại cẩn thận từng li từng tí một hơi di chuyển, kéo ra khoảng cách với Inuyasha,

“Thiếu gia Sesshomaru, nếu ngài đã có được Bạo Toái Nha, đối với Thiết Toái Nha đã không còn hứng thú. Rốt cuộc bây giờ tôi có thể nói. Tất cả đều biết, Thiết Toái Nha dùng răng nanh của Khuyển đại tướng chế tạo. Ngài ấy sẽ đem Thiết Toái Nha để cho thiếu gia Inuyasha là do còn có một nguyên nhân khác là chỉ có Thiết Toái Nha mới có thể phong ấn dòng máu yêu quái của thiếu gia Inuyasha.”

“Dòng máu yêu quái?” Ánh mắt Sesshomaru đảo qua Myoga, hắn lại cảm thấy hơi co cổ lại, di chuyển thân thể nhìn Sesshomaru.

“Đúng. Thiếu gia Inuyasha vì vẫn là bán yêu, cho nên, sau khi yêu hoá, cũng không thể hoàn toàn khống chế lại chính mình. Thiết Toái Nha ngoại trừ có thể giúp thiếu gia Inuyasha bảo vệ con người, cũng có thể bảo vệ ngài ấy không bị dòng máu yêu quái khống chế lại. Chỉ là… Bây giờ Thiết Toái Nha đã bị gãy, liền tính có thể chữa được, e rằng sẽ không còn như lúc trước, phong ấn toàn bộ dòng máu của yêu quái. Bởi vì, thiếu gia Inuyasha đã nếm trải cảm giác vui vẻ khi xé rách kẻ địch…”

Myoga vừa nói vừa nhìn lén vẻ mặt của Inuyasha. Tôi nhìn mái tóc đen của Inuyasha, bây giờ cậu ấy so với con người không có chỗ nào khác nhau.

“Câm miệng! Ta mới không tin dòng máu yêu quái. Ta chính là ta, Inuyasha!” Inuyasha đứng dậy mang theo vẻ mặt xem thường rời đi. Tôi nhìn Kikyo một chút, cô ấy chỉ cúi đầu ăn đồ ăn của mình, không có theo sau. Tôi hé mắt, ngờ ngợ cảm thấy Inuyasha và Kikyo quá xa cách.

“Nói xong chưa?” Âm thanh lạnh lùng của Sesshomaru vang lên, người Myoga run run, sượt một hồi không gặp, chỉ có thể kéo dài đến âm cuối, tựa hồ là hắn nói lời từ biệt.

Sau ba ngày, Totosai đai sửa được Thiết Toái Nha, chỉ là sau khi sửa lại Thiết Toái Nha nặng hơn trước rất nhiều. Tôi nhìn hình như lớn hơn Thiết Toái Nha rất nhiều, hỏi dò nhìn về phía Totosai. Nhưng mặt hắn đầy tiều ý, thật giống như hài lòng với tác phẩm của mình.

“Totosai, ông nói ba ngày là có thể tu bổ xong,” Inuyasha chỉ vào Thiết Toái Nha, nhíu chặt lông mày biểu thị vẻ bất mãn.

Totosai vẫy vẫy tay, mặt đầy vô tội, hỏi: “Còn có gì đó sai sót sao?”

Inuyasha dùng hết toàn lực nâng Thiết Toái Nha lên, Thiết Toái Nha lập tức biến thành thanh kiếm rỉ sét. Cậu ấy không chút khách khí giơ thanh kiếm lên, gõ đầu Totosai. Lóe lên ánh bạc, một chiếc roi quấn lấy Thiết Toái Nha, Inuyasha không có nắm chặt kiếm đem Thiết Toái Nha bay lên.

“Tiểu tử thối, ngươi còn muốn phát huy uy lực của Thiết Toái Nha cực hạn sao? Ta xem, ngươi vẫn không dùng được Thiết Toái Nha, dùng nó để bảo vệ dòng máu yêu quái của ngươi.” Quỷ nương múa roi lên, tận hết sức lực cười nhạo Inuyasha. Mơ hồ, thân thể của Inuyasha lắc lư mấy phần, con mắt bỗng nhiên biến thành màu đỏ.

Sesshomaru nhảy một cái mà thôi. Inuyasha còn không kịp công kích, đã bị Sesshomaru ấn xuống đất. Miroku cầm lấy Thiết Toái Nha nhét vào bao kiếm bên hông Inuyasha, từ từ Inuyasha bình tĩnh lại, con mắt khôi phục lại màu sắc bình thường. 

Totosai lắc đầu, “Inuyasha, biết tại sao Thiết Toái Nha trở nên nặng như vậy không? Bởi vì đó là trọng lượng của hàm răng ngươi. Trước lúc Thiết Toái Nha không bị gãy, cái đó hoàn toàn do nó được chế tạo từ hàm răng cha ngươi, nói rõ hơn ngươi được sinh sống dưới sự bảo vệ của cha ngươi. Bắt đầu từ bây giờ, ngươi phải tự mình bảo vệ chính mình thì mới được. Đợi được lúc ngươi có thể sử dụng được Thiết Toái Nha mới này, mới là lúc ngươi trở nên mạnh mẽ hơn.”

Sesshomaru buông lỏng Inuyasha ra đăm chiêu nhìn Bạo Toái Nha của mình, lại ngẩng đầu nhìn Inuyasha, trên mặt hơi có vẻ ngộ ra.

Lần này, tựa hồ Totosai quyết tâm không nói cho Inuyasha biết luyện tập như thế nào để cho Thiết Toái Nha đỡ nặng hơn. Nhìn Inuyasha một lần lại một lần nữa luyện tập uổng công vô ích, tôi không khỏi lắc đầu, quay đầu nhìn về phía Sesshomaru ở bên cạnh. Anh xem ra đã hiểu rõ, thế nhưng lại không xuất thủ một tiếng. Tôi nhìn biến hóa nhỏ bé trên mặt anh, nhưng nhìn không thấu bây giờ anh đang nghĩ gì. Tựa hồ sau khi anh có Bạo Toái Nha, rất nhiều chuyện đều trở nên không giống nhau. Sesshomaru đang thay đổi, cũng làm cho tôi mừng rỡ không ngớt.

“Đi thôi.” Sesshomaru xoay người bước đi không còn quan tâm đến Inuyasha, tôi quay đầu nhanh chóng đi theo. Tuy đã dừng lại ở Vân Lai sơn rất lâu, thế nhưng lần này Sesshomaru không có rời đi gấp, thậm chí không có đề cập tới chuyện muốn trở về pháo đài.

“Sesshomaru…” Tôi khẽ cắn môi, có mấy lời đến bên mép, nhưng lại không biết nên nói như thế nào.

Sesshomaru dừng bước, chậm rãi hướng về phía tôi, tay vỗ về môi của tôi, “Có chuyện gì muốn nói sao?”

“Sesshomaru, anh đang lo lắng cho Inuyasha sao?” Ánh mắt của tôi thẳng tắp nhìn về phía con mắt của Sesshomaru, con ngươi màu vàng kim của anh thu rụt lại, không hề trả lời vấn đề của tôi, nhẹ vỗ về gò má của tôi tùy theo buông xuống. Anh xoay người nắm tay tôi từ từ đi về phía căn phòng của chúng tôi. Tôi nhìn gò má của Sesshomaru, tuy rằng anh không nói gì, thế nhưng đã chứng thực suy đoán của tôi. Nhưng quan tâm như vậy tựa hồ đang quấy nhiễu anh. Tôi cúi đầu, vẫn duy trì trầm mặc. Có một số việc điểm đến mới liền có thể…

Tiếp cận nơi ở, quỷ nương đứng ở cửa mỉm cười nhìn chúng tôi. Sango và Miroku cũng ở lại bên kia giúp Inuyasha luyện kiếm, nơi ở chỉ có chúng tôi, tuy Totosai không ra tay chỉ điểm, nhưng chưa từng bỏ qua nhìn Inuyasha mỗi lần luyện kiếm.

Sesshomaru nắm tay tôi đứng ở trước mặt quỷ nương. Quỷ nương nhìn về phía Sesshomaru, nở nụ cười, “Sesshomaru, ngươi đi xem Inuyasha luyện kiếm sao?”

Trong nụ cười của quỷ nương bao hàm quá nhiều chuyện. Sesshomaru không để ý tới quỷ nương, nhấc chân vừa mới muốn đi, quỷ nương nghiêng người chặn lại chúng tôi.

“Sesshomaru, ở trong chiến đấu ngươi từng có cùng đường mạt lộ, hoàn toàn tuyệt vọng sao?”

“Nói đùa, ta làm sao có thể gặp phải tình huống như vậy.” Sesshomaru liếc mắt nhìn quỷ nương một chút, phảng phất bà ấy không nói gì nữa liền cười lớn.

Quỷ nương cũng không tức giận, trên mặt của bà ấy vẫn tiếp tục duy trì mỉm cười, “Inuyasha biết. Hắn và ngươi hoàn toàn không giống nhau. Có một số việc yêu quái như ngươi có thể làm được, thế nhưng Inuyasha không làm được. Đối với ngươi mà nói mọi chuyện rất đơn giản, khả năng hắn lao lực chịu khổ cũng không làm được. Trong chiến đấu cũng giống như vây. Inuyasha không cách nào chiến đấu để bảo vệ mình.”

“Bảo vệ mình?” Sesshomaru tái diễn ba chữ, trong giọng nói lại mang theo vẻ khó mà tin nổi.

“Đúng.” Nụ cười trên mặt quỷ nương dần dần thu lại, thay vào đó là nghiêm nghị, “Inuyasha không cách nào bảo vệ chính mình hoàn toàn trong chiến đấu, cho nên hắn sẽ bị dồn đến mức đường cùng, thậm chí lúc sinh mạng sắp rơi vào trạng thái nguy hiểm, vì bảo vệ mình dòng máu yêu quái trong thân thể sẽ tỉnh dậy. Dòng máu yêu quái của hắn không giống như ngươi. Nó sẽ chi phối thân thể của hắn nếu như yêu hóa, nhưng đồng thời cũng sẽ chiếm toàn bộ lý trí của hắn. Đến chính mình cũng không biết là ai, thậm chí kẻ địch hay bạn bè cũng không phân biệt được liên tục chém giết. Nếu như biến hóa liên tục nhiều lần như thế, có một ngày, Inuyasha sẽ hoàn toàn mất đi lý trí…”

“Tại sao lại nói với ta những chuyện này?” Sesshomaru dời ánh mắt, không hề nhìn quỷ nương, nhưng vấn đề vẫn rất rõ ràng.

“Sesshomaru, trên thế giới này yêu quái cũng không phải là không hiểu thế nào là yêu. Yêu quái cũng nắm giữ tứ hồn. Hạnh hồn bên trong yêu quái không riêng gì chỉ tình yêu.” Quỷ nương liếc tôi một chút, theo có ý riêng nhìn về phía Sesshomaru. Sesshomaru không để ý tới quỷ nương, kéo tôi đi vào nơi ở. Anh khép của lại, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. Tôi ôm anh thật chặt, hi vọng thông qua ôm ấp có thể lan truyền ra tình cảm của tôi.

“Kagome, em và Sota…” Âm thanh của Sesshomaru rất nhẹ, tuy vấn đề không hoàn chỉnh, thế nhưng tôi đã hoàn toàn hiểu rõ. Tôi ôm Sesshomaru, dùng ngữ điệu êm tai tự thuật liên quan đến tôi và Sota các loại. Từng có lúc, tôi cũng bởi vì Sota sinh ra mà không an tâm, cũng lo lắng đến phiền phức của em ấy, có thể bây giờ tôi có thể nghĩ đến, chỉ là em ấy là đứa em trai duy nhất của tôi. Tôi nghĩ, nhóm anh chị em khắp thiên hạ đều là như thế.

#

Đến bữa tối, Inuyasha vẫn cúi đầu ủ rũ. Sắc mặt của Kikyo cũng rất khó xem, Sango và Miroku mặt cũng đầy tâm sự. Đột nhiên, Sesshomaru đứng lên, anh đi về phía Totosai, dùng thanh âm nhàn nhạt nói rằng,

“Được rồi. Nói đi, cách giúp Thiết Toái Nha bớt nặng hơn.”

Âm lượng của Sessomaru không cao, chỉ là theo tiếng nói của anh, bên trong vẫn yên tĩnh. Totosai kinh ngạc nhìn Sesshomaru, Inuyasha khẽ nhếch miệng, muốn nói gì đó lại bị Kikyo gắt gao kéo lại.

“Ta nói lại lần nữa, ta muốn biết cách làm cho Thiết Toái Nha bớt nặng hơn.” Ngữ khí bình thản, rồi lại không để cho người ta chống cự. Seshomaru vẫn dùng dáng vẻ đó. Tôi khẽ lắc đầu một cái, chỉ thấy trên mặt Totosai lộ ra nụ cười giảo hoạt. Ông ấy không phải là cố ý không để ý tới lời nói của Sesshomaru.

“Ồ ồ ồ, Sesshomaru, ngươi hỏi ta, ta đương nhiên sẽ nói cho ngươi biết. Tuy ngươi so với Inuyasha càng hiểu cha của các ngươi, nhưng cũng không phải các ngươi hiểu hết ngài ấy. Nhiều năm trước, cha của các ngươi đánh bại một người tên là Long Cốt Tinh. Hắn là kẻ địch lớn của cha các ngươi…”

Totosai nói liên miên cằn nhằn, không biết sẽ nói đến bao giờ nữa.

Tay của Sesshomaru đặt ở Bạo Toái Nha, anh thiếu kiên nhẫn liếc nhìn Totosai, không chút lưu tình cắt đứt đoạn thao thao bất tuyệt của ông ấy. “Then chốt. Ta muốn biết then chốt.”

Totosai sờ soạng phía sau cổ một hồi, biến đổi ngữ khí, quay đầu nhìn về Inuyasha nói, “Inuyasha, ngươi đi giết Long Cốt Tinh đi.”

“Chờ đã, Long Cốt Tinh không phải đã chết rồi sao?” Inuyasha phảng phất trong lúc nhất thời không thích ứng biến hóa của Totosai, trên mặt hiện ra rõ vẻ không tin.

“Inuyasha, cái tên gọi là Long Cốt Tinh sau khi đại chiến một trận với cha của các ngươi, bị ch của các ngươi phong ấn lại. Hắn cũng chưa chết. Inuyasha, ngươi chỉ có chiến thắng cha của ngươi đã từng đánh không nổi với hắn, mới có thể làm cho Thiết Toái Nha bớt nặng hơn.” Cường điệu của Totosai, ánh mắt còn thỉnh thoảng nhìn về phía Sesshomaru.

“Được. bây giờ ta sẽ đi tìm Long Cốt Tinh, gỡ bỏ phong ấn cho hắn cùng hắn đại chiến một trận.” Inuyasha đứng lên, tràn đầy tự tin. Sesshomaru liếc mắt nhìn cậu ấy, trở lại chỗ ngồi của mình, không lên tiếng nữa.

“Âu yếm!” Âm thanh lanh lảnh của Kikyo vang lên, Inuyasha phịch một tiếng đã nằm xuống đất. Cô ấy chuyển hướng về phía Totosai nói, “Tại sao bây giờ ông mới nói?”

Totosai sờ sờ cổ, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn về phía Sesshomaru, “Ồ… Kỳ thực bây giờ còn không phải lúc. Inuyasha vẫn ở lại chỗ này, không có rút kinh nghiệm xương máu quyết định yêu hóa…”

Kikyo chỉ trỏ, ánh mắt lặc ở trên người Inuyasha đang nằm trên đất, tôi hơi nhếch miệng, trong đầu hiện ra mấy hình ảnh. Cùng với A Ly, Inuyasha và bây giờ cách biệt rất xa. Nhưng không có cách tốt nhất không nói còn tốt hơn

[text_hash] => 3fd7a9ce
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.