Array
(
[text] =>
Bóng tối, thứ tôi có thể nhìn thấy chỉ là bóng tối. Phía trước đã không còn đường, con Khuyển kia đã sớm chẳng biết đi đâu. Xung quanh rất yên tĩnh, không nghe được tiếng hít thở từ những sinh vật khác, thâm chí tôi cũng không cảm nhận được có một người đang sống ở đây. Chết, một bên yên lặng. Trong đầu tôi nghĩ tới câu nói này. Thời khắc này, rốt cuộc tôi ý thức được, minh đạo là tồn tại như thế nào.
“Đi thôi.” Sesshomaru nắm tay tôi đi mấy bước, một điểm sáng nhỏ hiện ra dưới chân anh, chỉ là Sesshomaru thoáng chần chờ một chút. Theo, không chút do dự đi về phía trước. Tâm của tôi mạnh mẽ nhảy, nếu nói không sợ đó là giả. Đến cùng tôi còn có trái tim của một con người, con người đối mặt với những chuyện như thế này đều sẽ hoảng sợ.
Trong bóng tối ánh sáng vẫn chỉ có một chút, theo Sesshomaru di động bước chân, liền xuất hiện ánh sáng u ám, tôi phát hiện trên mặt Sesshomaru hiện lên vẻ bi thương hiếm thấy. Theo ánh mắt của anh nhìn ra, nhưng phía trước tôi đều không thấy gì. Tôi há miệng muốn nói chuyện, nhưng phát hiện mình không phát ra được âm thanh. Chỉ có thể bị động theo Sesshomaru. Mờ mịt vọng hướng bốn phía, khép hờ mắt, dần dần, tôi phảng phất nhìn thấy vô số Vong linh chậm rãi tới gần chúng tôi. Bọn họ nổi bồng bềnh giữa không trung, vẻ mặt ngây ngốc. Bỗng nhiên, Sesshomaru nắm tay của tôi càng thêm cứng ngắc. Tôi bỗng nhiên ý thức được, đây không phải lần đầu tiên Sesshomaru tới Địa Ngục… Hay là, nơi này không phải là Địa Ngục, nếu gợi là minh đạo, khả năng chỉ là con đường đi tới Địa Ngục, những Vong linh này không muốn đến Địa Ngục, bắt đầu lại cuộc sống sao?
“Tiếng khóc, rất nhiều tiếng khóc.” Âm thanh của Sesshomaru truyền đến. Tôi quay đầu, tuy rằng bộ mặt của anh vẫn mơ hồ, thế nhưng tôi có thể cảm nhận được bi thương của anh, “Lần trước, ở Địa Ngục ta cũng nghe thấy.”
Sesshomaru nhàn nhạt tự thuật, phảng phất là cực lực che giấu cảm xúc của mình. Tôi khẽ nhếch miệng, nhưng phát hiện mình vẫn không phát ra được bất kì âm thanh nào, chỉ có nắm chặt tay anh.
Bỗng nhiên, phía trước xuất hiện một cầu thể màu đỏ sẫm, nó nổi bồng bềnh giữa không trung, xung quanh bị một vòng kim sắc quang bao phủ, dần dần, một thân ảnh khổng lồ đứng thẳng lên. Tất cả Vong linh lập tức tản ra không thấy bóng dáng. Tôi nheo mắt lại, Sesshomaru bên cạnh cũng đã buông tay của tôi ra. Tôi vừa mới hoàn hồn, Sesshomaru đã rút Thiên Sinh Nha ra hướng về thân ảnh khổng lồ phóng đi, tôi không nghĩ nhiều, vung roi đi theo, chỉ là, tôi đi còn chưa được mấy bước, cái bóng người kia lại theo công kích của Sesshomaru biến mất…
So với tưởng tượng của tôi cuộc chiến ác liệt lại không xảy ra. Tất cả tựa hồ quá đơn giản, đơn giản đến mức khiến tôi không thể tin. Tên vừa nãy chính là chính là sứ giả bảo vệ minh đạo sao? Nhưng tại sao lại không thể đỡ nổi một đòn? Trong lúc mơ hồ, tôi nhớ nghe được tiếng tim đập của người thứ ba, theo tiếng nhìn lại, cầu thể màu đỏ sậm kia kim quang vây quanh ở dưới bắt đầu trên dưới nhảy lên, phảng phất chính là một trái tim đang hoạt động bình thường. Tôi hít vào một hơi, lần thứ hai quan sát bốn phía, ánh sáng màu đen từ từ rút đi, xung quanh thay đổi rõ ràng. Màu xám hoang vu, tùy ý có thể thấy được gò núi thấp bé, nhìn kỹ lại, cái đó nếu gọi là gò núi thấp bé vốn là do từng Vong linh chồng chất mà thành. Tôi điều chỉnh hô hấp một hồi, bước nhanh đi tới bên cạnh Sesshomaru. Anh không nhúc nhích đứng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn viên cầu, vẻ mặt nghiêm túc, thật giống như căn bản không có ý thức được sự tồn tại của tôi. Thiên Sinh Nha từ từ tụ tập ánh sáng, nhưng Sesshomaru hoàn toàn hồn nhiên không biết.
“Sesshomaru…” Tôi nhẹ nhàng kêu tên anh, theo kinh ngạc trợn mắt lên, bóng tối rút đi. Tôi lại có thể nói chuyện. Nhưng Sesshomaru như là không nghe, anh vẫn duy trì tư thế kia, không nhúc nhích. Tôi nhìn chằm chằm Sesshomaru, đoán không ra tâm tư lúc này của anh. Trước mắt anh rất xa lạ…
“Lòng từ bi… Đây là thứ mà cha có sao?” Một lát, Sesshomaru lầm bầm lầu bầu bình thường nói lên câu này. Tôi nghiêng đầu nhìn anh, rốt cuộc ánh mắt Sesshomaru rời về phía tôi, “Chỉ có người nắm giữ lòng từ bi mới có thể sử dụng được Thiên Sinh Nha. Cha hi vọng ta nắm giữ lòng từ bi sao?”
Tôi suy nghĩ chốc lát, nhón chân lên, đưa tay ôm cổ của Sesshomaru, “Sesshomaru, sức mạnh càng lớn đổi lại trách nhiệm cũng sẽ càng lớn. Em nghĩ là cha của anh kỳ vọng ở anh rất lớn.”
Sesshomaru không nói gì, chỉ là ôm chầm lấy eo của tôi quay về môi của tôi nhẹ nhàng hôn một cái. Theo, anh thả tôi ra, đem tôi kéo ra phía sau, anh không nói một lời, chỉ là nâng Thiên Sinh Nha lên. Dần dần, nhả lên quả cầu thể kia xuất hiện vết rách, theo vết rách càng lúc càng lớn, Vong linh bốn phía dần dần tràn vào, những Vong linh đó chồng chất thành núi dần dần biến mất…
“Minh đạo tàn nguyệt phá.” Âm thanh của Sesshomaru trầm thấp, bình tĩnh đọc lên mấy chữ này. Theo Thiên Sinh Nha xẹt qua độ cong, một chính viên xuất hiện. Anh hướng về phía tôi giật giật khoé miệng tạo thành một độ cong, mang theo tôi nhảy lên chính viên.
Xung quanh là cảnh tượng quen thuộc, mẹ của Sesshomaru mỉm cười nhìn chúng tôi, “Được rồi, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, cũng cần phải đi. Cái này cho ngươi.” Nói xong, từ trên cổ của mẹ Sesshomaru tháo ra một sợi dây chuyền, dây chuyền có chừng mười viên trân châu màu đen tròn trịa kết hợp lại, phía trên được khảm nạm một viên đá màu lam.
“Kagome, rất cao hứng ngươi trở thành người đầu tiên trở thành Yêu Hậu chân chính ở Khuyển tộc trong ngàn vạn năm qua. Cái này chỉ do ta tạm thời bảo quản, bây giờ có thể yên tâm giao lại cho ngươi.”
Tôi cúi đầu nhìn sợi dây chuyền mà bà ấy đưa cho tôi, mặt đá hình như là minh đạo thạch.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên, còn muốn nói gì, lại phát hiện mẹ của Sesshomaru đã không thấy đâu. Tôi quay đầu nhìn về phía Sesshomaru, nghênh tiếp tôi chính là cái ôm ấm áp của anh…
#
Tiếp tục bước lên con đường đi tìm mảnh ngọc tứ hồn. Tuy rằng có thể mang theo A- uh chở chúng tôi, nhưng Sesshomaru vẫn mang theo nó cùng nhau lên đường. Trên đường mòn uốn lượn, chỉ có nhóm người chúng tôi. A- uh chở tôi và Sesshomaru vẫn đi ở phía cuối cùng. Không khí mùa thu đi đến, trong gió nhẹ giáp tạp mùi hiu quạnh. Lá cây tuy vẫn là màu xanh đậm, nhưng nếu như chỉ sau một trận gió lớn cũng có thể rụng. Tôi không khỏi thở hắt ra một hơi, hơn một năm tới nay, sinh hoạt của tôi xảy ra biến hoá long trời lở đất…
Phủi Sesshomaru một chút, tôi lại quay đầu nhìn về phía Inuyasha đi ở trước đội ngũ, nghiêng đầu nỗ lực nhớ lại nội dung vở kịch đã bị tôi lãng quên. Linh tinh, tôi chỉ nhớ tới một chút đoạn ngắn, hoặc là mấy hình ảnh. Thiết Toái Nha của Inuyasha bây giờ chỉ có thể sử dụng phong thương, tựa hồ khoảng cách phát huy uy lực cực hạn còn quá xa xôi.
“Đang nghĩ gì vậy?” Âm thanh của Sesshomaru từ phía sau lưng truyền đến, anh dán vào lỗ tai của tôi, nhỏ giọng nói. Ánh mắt của tôi rơi vào Thiết Toái Nha bên hông Inuyasha chốc lát, lập tức nhìn về phía Sesshomaru, không có che giấu sự lo lắng của tôi. Sesshomaru nhàn nhạt nhìn lướt qua Thiết Toái Nha, bên môi hình như lộ ra vẻ mỉm cười. Bây giờ Sesshomaru đối với Thiết Toái Nha chưa ruồng bỏ hoàn toàn. Thậm chí ở đáy mắt của anh tôi nhìn thấy được vẻ xem thường.
Đội ngũ phía trước dừng lại, tôi phòng tầm mắt nhìn lại, một đám thôn dân chặn lại đường đi của chúng tôi.
“Các ngươi là loại người nào?” Cầm đầu thôn dân cẩn thận nhìn Inuyasha, lại hồ nghi nhìn về phía Kikyo.
Miroku chậm rãi đi lên trước, quay về bọn họ cúi người, “Chúng tôi là người tu hành, đi ngang qua nơi đây, quấy rầy các vị rồi.”
Có lẽ bởi vì ở thời đại này người đối với pháp sư rất tín nhiệm, các thôn dân ngăn trở đường đi nhỏ giọng nói với nhau gì đó. Bỗng nhiên, người cầm đầu thôn dân kia quỳ ở trước mặt Miroku,
“Pháp sư, van xin ngài, xin ngài hãy cứu chúng tôi.”
Vai Miroku khẽ động, khoé miệng của tôi không khỏi bắt đầu giương lên. Quả nhiên, chỉ nghe Miroku phun ra một hơi thật sâu, bắt đầu cố làm ra vẻ bí ẩn. Liền, nhóm chúng tôi theo thôn dân đi vào thôn xóm. Nếu nói là thôn xóm cũng không đúng lắm, quy mô của nơi này giống một thị trấn nhỏ. Tảng đá thẳng tắp giải khắp đường, bốn phía đều có nhiều kiến trúc vững vàng. Cửa hàng ven đường xem ra rất náo nhiệt. Thực sự nhìn không như đang gặp nguy hiểm. Người dẫn đầu trực tiếp đem chúng tôi dẫn tới một kiến trúc to lớn.
“Các vị ngồi chờ ở đây. Tôi lập tức đi thông báo.”
Tôi nheo mắt lại, xung quanh không cảm nhận được yêu khí. Cũng không nhìn thấy dấu vết thuộc về Vong linh, tôi đi về phía Sango, vừa mới mở miệng hỏi dò nhìn cô ấy. Nhưng Sango thẳng tắp đi lên phía trước. Tôi giương mắt nhìn lại, Miroku đang kéo tay một cô bé tuổi còn trẻ, cực kỳ thành khẩn hỏi dò,
“Cô nương, nàng đồng ý sinh cho ta một đứa con chứ?”
Đùng! Lời Miroku vừa mới nói ra, tay anh ta đang kéo tay cô nương bụm mặt kinh hoảng nhìn chằm chằm Sango. Sango lạnh rên một tiếng, kiêu ngạo hất cằm lên, xoay người đi về phía tôi. Tôi lắc đầu lui về phía bên cạnh Sesshomaru, anh lạnh lừng nhìn Miroku một chút, đáy mắt hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn.
Một lúc sau, cửa lớn bị đẩy ra, bên trong một nam nhân mặc một bộ quần áo hoa lệ đi ra. Trước tiên hắn đi tới trước mặt Inuyasha dừng lại chốc lát, theo lắc đầu đi tới trước mặt Kikyo, mặt hắn chậm rãi hướng về Kikyo, cái bóng màu đỏ lay động một chút, Inuyasha đã che ở trước mặt Kikyo. Nhưng nam nhân không thèm để ý, ngược lại đi về phía Miroku, trở lại là Sango. Nhưng hắn tựa hồ còn không có được đáp án, rốt cuộc, hắn đi về phía chúng tôi.
Tôi cẩn thận nhìn Sesshomaru, quả nhiên mặt anh bắt đầu căng chặt, nam nhân phảng phất cảm nhận được nguy hiểm, cách chúng tôi mười bước liền ngừng lại. Nam nhân quan sát chúng tôi chỉ chốc lát sau, trên mặt vẫn là vẻ thất vọng. Hắn vừa nghiêng đầu, chậm rãi đi về phía cửa. Cửa gỗ khổng lồ đóng phịch một tiếng, mọi người hai mặt nhìn nhau, không rõ là đang có chuyện gì. Một hồi, nam nhân cầm đầu chạy ra, hắn đi về phía chúng tôi, trên mặt đã không còn vẻ sùng kính hồi nãy.
“Các người đi đi!” Nam nhân vênh váo tự đắc nói, phảng phất người vừa nãy khẩn cầu chúng tôi không phải là cùng một người.
Miroku tiến lên một bước, giật giật khoé miệng, lộ ra vẻ mỉm cười hiền lành, một tay anh ấy giơ pháp trượng, một tay còn lại giơ lên đặt trước ngực, hơi cúi đầu, nói rằng,
“A di đà phật, vị thí chủ này mời nhóm chúng tôi đến đây, chung quy phải…”
Miroku cố làm ra vẻ lời còn chưa dứt, đã bị nam nhân thô lỗ cắt đứt.
“Đi mau! Các ngươi đều là những tên lừa đảo!”
Lỗ tai Inuyasha run lên, lập tức nhảy đến trước mặt nam nhân, một tay tóm lấy vạt áo trước của hắn, hung thần ác sát bình thường gào thét lên,
“Người nói bọn ta là tên lừa đảo?”
Nam nhân vung tứ chi kêu to lên, cửa gỗ lần thứ hai bi mở ra, một đám võ trang đầy đủ người chạy ra, bao vây lấy chúng tôi. Những thôn dân vừa làm ăn kia hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi. Thị trấn nhỏ bỗng nhiên thay đổi rất yên tĩnh.
[text_hash] => 0b1cd0ce
)