Array
(
[text] =>
Thích, thích là gì đây? Kỳ thực chính tôi cũng không rõ ràng. Sesshomaru tựa hồ là người đầu tiên mà tôi thích. Bất kể là ở đời kia, tôi đều không có kinh nghiệm thích người khác. Hojo nói thích tôi, Vô Ảnh cũng đã nói. Tôi cũng đã chứng kiến người khác yêu nhau, tỷ như Hội Lý và Huy Kiến, lại tỷ như Inuyasha và Kikyo, còn có Vô Ảnh và Trí Mỹ, có thể là bất kể là tình yêu, xem ra tuyệt nhiên đều không giống nhau, không tìm được điểm chung.
Tôi xác định mình thích Sesshomaru, là bởi vì mình muốn nghĩ đến anh, cảm giác được yêu thích anh. Dù cho không nói lời nào, chỉ có thể cảm giác sự tồn tại của anh. Đã từng xem qua tiểu thuyết, phim ảnh, bao quát kinh nghiệm của bạn bè bên cạnh, khi này dạng tình cảm phát sinh, đó chính là yêu thích một người. Một thời kì nào đó, tôi rất quan tâm cảm giác của anh, để ý bản thân mình ở trong mắt anh. Nhưng hiện tại, tất cả thật không giống vậy, không phải là bởi vì tôi không thích anh, mà là bắt đầu ở từ lúc anh không có để ý đến tôi. Tất cả hình như là bắt đầu từ cái đêm hôm đó. Nhưng̀ cảm giác của tôi như vậy nên nói với anh thế nào đây? Tôi không nói ra được.
“Em nói, em thích ta?” Đáy mắt Sesshomaru lóe qua vẻ mong đợi, quay về ánh mắt như thế tôi không cách nào nói dối. Liền, tôi rũ xuống rèm mắt gật gật đầu.
“Nói cho ta biết cảm giác của em.” Sesshomaru thể mệnh lệnh giọng điệu lần thứ hai vang lên.
Tôi cau mày giương mắt trừng Sesshomaru một chút. Vào lúc này, không phải anh nên thông báo với tôi, hiện tại lại phải nghe tôi thông báo? Nhưng vừa nghĩ tới anh không hiểu được những tình cảm phức tạp của tôi lại có một tia hưng phấn, biểu thị này anh chưa từng đối với những người khác… Nhưng mới vừa lóe lên ý nghĩ này, mặt tôi lại xụ xuống, hay là anh từng có cảm giác như vậy, chỉ là không hiểu đó là thích.
“Kỳ thực tôi cũng không quá hiểu. Kinh nghiệm người xưa nói cho chúng tôi, thích một người là muốn nhìn thấy anh ấy, muốn ở bên cạnh anh ấy. Lúc không nhìn thấy người kia, sẽ rất nhớ, sẽ lo lắng. Lúc thấy nhau sẽ cảm thấy hài lòng. Ở cạnh nhau nhưng cả hai không nói gì, chỉ cần có thể nhìn thấy người đó cũng cảm thấy thỏa mãn. Đúng rồi. Còn có, chính là thời điểm anh ấy ở cùng với cô gái khác, sẽ tức giận, sẽ tưởng muốn tàn nhẫn đánh một trận tiếp với người mà anh ấy vừa tiếp cận.”
Tôi không nhìn Sesshomaru, chỉ là tùy tiện nói bậy.
“Ta muốn nghe cảm giác của em.” Sesshomaru theo sát không nghỉ truy hỏi.
Tôi không tức giận lườm anh một cái, nhất cổ tác khí nói:
“Anh muốn nghe có đúng hay không, vậy em sẽ nói cho anh biết. Em thật sự rất thích anh. Anh là người đầu tiên, đối với người khác em không cảm thấy vui vẻ mấy. Tính ra, đại khái lần đầu tiên em nhìn thấy anh liền thích anh, cho nên mới phải lên cơn đi rút Thiết Toái Nha ra. En rất vui vẻ có thể cùng đi với nanh tìm Totosai, nhìn anh đi đến vách núi, em muốn mình chết chung với anh. Nhưng̀ lại không cam lòng chết đi như vậy, mới đi hôn trộm anh. Hành vi đó gọi là hôn, là một hành động thân mật khi yêu một người. Lần thứ hai, cũng là tự nguyện đi theo anh. Sau đó biết đuợc ý nghĩa của việc đưa quần áo trong hôn lễ, mới có thể chạy đi chất vấn anh. Dĩ nhiên, bộ quần áo đó là anh đưa hay là Naraku. Sau đó…”
Nhớ tới chuyện xảy ra trong mông ma, tôi nhẫn không trụ dừng một chút, gò má nóng lên, nhưng̀ nói đến đây, tôi đã không có đường lui, đáng giá nhắm mắt nói tiếp.
“Chuyện xảy ra bên trong mông ma em không hối hận, hoặc nói là em rất đồng ý chuyện xảy ra như vậy. Bởi vì khi thích một người tới trình độ nhất định, sẽ càng muốn thân mật với nhau hơn, mãi đến tận lúc chúng ta có khoảng cavhs. Hiện tại anh hiểu chưa? Đây chính là em Higurashi Kagome toàn bộ quá trình thích anh.”
Tôi nói cực nhanh, cũng không biết anh có hiểu hết hay không. Nếu như anh dám để cho tôi giải thích danh từ trong đó, tôi nghĩ tôi sẽ nhẫn không trụ gõ trán anh.
“Bộ đồ đó đúng là ta đưa.” Sesshomaru bỗng nhiên nhàn nhạt nói lên câu này.
Tôi chớp mắt, bật thốt lên hỏi, “Anh xác định mình biết ý nghĩa của nó sao?”
Sesshomaru gật gật đầu, tôi khẽ nhếch miệng không thể tin nhìn anh. Không phải anh nói mình không hiểu thích là gì sao? Không phải anh nói anh chán ghét nhân loại sao? Không phải anh nói không hiểu tình cảm phức tạp của con người sao? Nhưng trước khi xảy ra chuyện kia, anh lại muốn đưa tôi bộ đồ trong hôn lễ?
“Chờ một chút, để em xác định một hồi, anh thật sự biết, con trai đưa con gái bộ đồ đó chỉ có hai trường hợp sao?” Tôi chưa từ bỏ ý định lần thứ hai xác nhận.
“Ta không muốn làm cha của em.”
Sesshomaru vẫn là mặt không hề cảm xúc, nhưng̀ trong lời nói lại mang theo một tia trêu chọc. Anh đang trêu tôi? Tôi nheo mắt lại nhìn Sesshomaru, không từ ban đầu hoài nghi anh cũng bị người khác xuyên qua rồi. Biểu hiện này thực sự bất khả tư nghị. Anh vẫn là Sesshomaru mà tôi biết sao?
“Sesshomaru, em là con người.” Tôi còn chưa từ bỏ ý định, chỉ có lần nữa xác nhận.
“Ta không có coi em thành yêu quái.” Trên mặt Sesshomaru không có tâm tình khác, chỉ là đáy mắt thật giống chợt lóe lên vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Cho nên…” Tôi nheo mắt lại trừng mắt anh, khuôn mặt không lộ vẻ gì.
“Không có cho nên. Em chính là em.” Sesshomaru đứng lên, lại đi tới trước cửa sổ ngẩng đầu nhìn trời không. Tôi cũng đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác miệng mình sắp sùi bọt mép.
#
Trở lại thời chiến quốc là tất yếu. Con đường tìm kiếm mảnh ngọc tứ hồn vẫn tiếp tục, chỉ là thời gian này sự việc có chút thay đổi. Vì trong thời gian ngắn nhất tìm thấy nhiều mảnh như vậy, đội ngũ tìm kiếm Ngọc tứ hồn biến thành hai tổ. Vẫy tay tạm biệt Kikyo và Inuyasha, tôi quay đầu liếc mắt nhìn Sesshomaru, anh cũng đi về phía trước. Tôi bĩu môi, chỉ có đi theo. Trong rừng cây, Jaken đã ở nơi đó. Hắn còn nắm một con ngựa hai đầu Ryoma, tôi kinh không trụ “Ồ” một tiếng.
“Đại nhân Sesshomaru…” Jaken kích động nhào tới, Sesshomaru dễ dàng né tránh. Jaken méo miệng uỷ khuất đối với ngón tay, theo chỉ tôi hô to, “Tại sao, tại sao ngươi lại ở đây?”
Tôi hướng về phía Jaken nhún vai một cái, cười hì hì. Sesshomaru quay đầu, quay về Jaken nói rằng, “Bắt đầu từ hôm nay cô ấy sẽ đi cùng chúng ta.”
“A! Con người, là phụ nữ loài người…” Bỗng nhiên, Jaken im miệng, hắn quay về tôi ngửi một cái, lập tức miệng há thật to, ánh mắt chậm rãi chuyển hướng Sesshomaru. Sesshomaru thật giống không thấy, lập tức thay đổi ánh mắt.
“Đại nhân Sesshomaru, đây là mùi của ngài mà?” Jaken nhỏ giọng lẩm bẩm, một tia sáng trắng né qua, đáng thương Jaken lần thứ hai chia ra làm hai.
“Tới ngồi lên.” Sesshomaru quay về con ngựa hai đầu hướng về tôi ra hiệu. Tôi ồ một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve Ryoma bò lên, theo, anh đi ở phía trước.
Rất nhanh, phía sau truyền đến tiếng kêu của Jaken.”Đại nhân Sesshomaru chờ tôi. Đừng để Jaken lại một mình!”
Không phải không thừa nhận, trong trình độ nào đó mà nói, sự săn sóc của Sesshomaru so với Inuyasha tốt hơn rất nhiều. Chí ít anh ấy biết phải đi đường dài, cần một vật cưỡi. Ta thư phục tựa ở trên Ryoma, hưởng thụ vốn là không phải là đãi ngộ của tôi. Nghĩ, tôi khó chịu, đối với việc sắp có khả năng xuất hiện bé gái oán niệm cực kỳ. Tôi không phải là Rin, không có cách nào đi theo anh vô điều kiện.
“Chúng ta đi tìm Toutousai trước, em cần một vũ khí thích hợp.” Tiếng Sesshomaru bỗng nhiên vang lên, dẫn tới bỗng nhiên tôi cả kinh. Sau khi hiểu được hàm nghĩa trong lời nói của anh càng thêm giật mình. Anh lại còn nói chúng tôi đi đâu?
“Nhưng pháp lực của em…” Tôi ấp a ấp úng, thật không tiện khi nói ra việc tại sao mình lại bị mất hơn nửa pháp lực.
“Sẽ khôi phục.” Sesshomaru cắt đứt lời tôi, gọn gàng dứt khoát nói. Tôi “A” một tiếng, nhìn người thường thường chỉ cho tôi bóng lưng, phát hiện việc mình lý giải với anh thật sự quá sai lầm. Tôi cũng không cho rằng anh quá lạnh lùng, cái này rõ ràng chính là một siêu cấp vô địch đại phúc hắc. Tại sao, tại sao trước trong Anime không có biểu hiện ra đây?
Bỗng nhiên, Sesshomaru dừng lại bước chân, quay đầu hỏi tôi, “Mấy mảnh ngọc mà tìm được ở trong thân thể em sao?”
Tôi lắc lắc đầu, “Sau khi em trở về, liền nói muốn phân nhóm đi tìm ngọc. Nguyên bản những mảnh kia còn trong tay Kikyo.”
Sesshomaru bước đi nhanh trở về bên cạnh tôi, xoay người lên ngựa ngồi sau lưng tôi vòng lấy eo nhỏ của tôi, theo anh quay đầu quay về Jaken nói, “Tới, Jaken !”
Jaken lảo đảo bò lên trên Ryoma. Sesshomaru kéo dây cương, “A- uh, đi thôi!” Rất nhanh, Ryoma bay lên.
“Là Naraku, ta ngửi thấy mùi của Naraku.” Sesshomaru vừa nói ở tai tôi, nghe vậy, thân thể của tôi không khỏi khẽ run lên. Tay Sesshomaru ôm eo tôi có chặt thêm một chút, tuy rằng anh không nói gì, nhưng tôi có cảm giác được tay anh truyền đến hơi ấm.
Sau khi A- uh phi hành, rốt cục đứng tại chỗ không tiến thêm nữa, nó đứng ở giữa bầu trời, tôi cúi đầu giật mình nhìn thấy dưới đất Inuyasha liên tục thua. Thiết Toái Nha trong tay cậu ấy hầu như không phát sinh thêm uy lực. Bỗng nhiên, tôi nghĩ, nếu không có Sesshomaru làm chất xúc tác, Inuyasha cũng sẽ không học được sức mạnh cơ bản của Thiết Toái Nha- Phong thương.
“Thật không hiểu cha vì điều gì mà đem Thiết Toái Nha để cho hắn.” Sesshomaru lạnh lùng nói, mặt không hề cảm xúc kéo dây cương, A- uh từ từ bắt đầu hạ xuống.
“Naraku, đã lâu không gặp.” Sesshomaru nhảy xuống A- uh lại đứng ở giữa chiến trường.
Naraku hơi tác động khóe miệng, trên mặt lộ ra nụ cười quái dị, “Quả nhiên, ngươi nên cảm ơn ta đã tác thành ngươi. Hiện tại, chúng ta bắt đầu làm khoản giao dịch như thế nào? Lúc này, ngươi giúp ta có được ngọc tứ hồn, ta đem Inuyasha giao cho ngươi.”
“Không cần! Ngày hôm nay chúng ta nên kết thúc tại đây.” Sesshomaru nhàn nhạt tiến lên một bước, quang tiên trong tay đã vung ra. Tôi nhíu nhíu mày, từ trong túi áo móc ra một cái Ngôi Sao May Mắn, sau khi mất đi pháp lực, tôi còn chưa thử, không biết lần này sẽ có công hiệu hay không.
Sức mạnh của Sesshomaru không cần phải hỏi, nhưng mấy tháng không gặp Naraku, yêu lực của hắn lại tăng cao không ít. Tôi nheo mắt lại, không phát hiện trên người hắn có một mảnh ngọc nào. Nhìn hai người tranh đấu, tôi do dự có nên phát ra Ngôi Sao May Mắn hay không.
“Không nên làm vậy. Con trai đang chiến đấu con gái không nên nhúng tay.” Tiếng Vô Ảnh vang lên. Tôi quay đầu nhìn về phía Vô Ảnh, dáng dấp của cậu ấy lại biến thành dáng dấp ở thời chiến quốc.
“Không cần lo lắng cho tôi. Dáng dấp như vậy tương đối thích hợp với ở đây.” Vô Ảnh quay về tôi trấn an cười cợt, tôi bỗng nhiên cảm nhận được ánh mắt không vui hướng về tôi kéo tới. Tôi quay đầu, Jaken bĩu môi ác ngoan ngoan nhìn tôi. Tôi bất đắc dĩ nhún vai một cái, đem Ngôi Sao May Mắn thả vào trong túi.
Bên kia, Sesshomaru từ từ đứng ở trước gió, bỗng nhiên anh đẩy ra vài bước, hô to một tiếng, “Giao cho ngươi , Inuyasha.”
“Được, xem ta!” Nói, Inuyasha nhảy lên một cái, giơ Thiết Toái Nha vung hướng về Naraku, Naraku hóa thành một đoàn khí rồi biến mất.
“Hắn đã chết rồi sao?” Inuyasha gánh thanh kiếm cau nhướng mày, “Ta không cảm giác mình đánh được hắn.”
“Ngươi xác thực không có!” Sesshomaru thiết mặt, mạnh mẽ nói, “Sức mạnh cơ bản của nó là thanh kiếm có thể giết hàng trăm yêu quái. Căn bản ngươi không hiểu phải vận dụng thế nào.”
“Cái gì! Lại nói với ta những chuyện này!” Inuyasha giơ Thiết Toái Nha đứng ở trước mặt Sesshomaru, “Ngươi muốn nếm thử mùi vị của Thiết Toái Nha hay không?”
“Nhào” tôi cầm lấy một viên Ngôi Sao May Mắn hướng về phía Inuyasha, cậu ấy vẫy vẫy Thiết Toái Nha nhẹ né qua, Thiết Toái Nha lại biến thành thanh kiếm rỉ sét.
“Kagome!” Inuyasha gào thét với tôi.
[text_hash] => 111c38b7
)