[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 40

Array
(
[text] =>

Sáng sớm, gió nhẹ thổi vào trong phòng, tháng chín khí trời đã có chút hàn ý. Mở mắt ra, một luồng mùi thơm thoang thoảng xông vào mũi, đó là thuộc về mùi Sesshomaru. Tôi xoa xoa huyệt Thái Dương, vì ảo tưởng của chính mình thăng cấp có chút đau đầu. Sesshomaru là tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở nơi toàn con người như thế này.

“Kagome, đi xuống nhà ăn cơm đi. Không nên để cho bạn của con đợi lâu.” Tiếng mẹ ở dưới cầu thang vang lên.

“Vâng, con xuống bây giờ ạ.” Tôi nhảy lên một cái, quay về tấm gương buộc lại tóc, lại lung tung đổi lại đồ mặc ở nhà, sau khi cấp tốc rửa mặt xong xuôi chạy xuống lầu.

Mới vừa đi tới cửa phòng ăn, tôi không khỏi dừng lại bước chân, trong tầm nhìn của tôi lại xuất hiện một bóng lưng với mái tóc dài màu bạc. Anh mặc bộ đồ màu trắng, trên bả vai mang theo áo giáp màu trắng… Tôi dụi dụi con mắt, bóng lưng vẫn chưa biến mất, tôi bất đắc dĩ nhún vai một cái, đối với chứng vọng tưởng của mình đúng là quá bất đắc dĩ.

“Ông ngoại, mẹ, Sota chào buổi sáng.”

Tôi miễn cưỡng quay về người nhà lên tiếng chào hỏi, ngồi ở chỗ ngồi của mình, chờ đợi mẹ phân phối bữa sáng.

Đầu tiên mẹ cho mỗi người một cốc sữa bò, lúc đến phiên của tôi, mẹ nghiêng thân thể dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá tôi, còn liên tiếp nháy mắt với tôi, tôi chớp mắt, không hiểu cho lắm. Rốt cục, mẹ hướng về phía Vô Ảnh xin lỗi cười cợt, “Kagome, không lên tiếng mời bạn bè của con sao?”

Ta bưng lên sữa bò uống một hớp, đầu cũng không nhấc nói, “Vô Ảnh, buổi sáng tốt lành.”

Nói xong, tôi lại tiếp tục uống sữa bò.

“Kagome, còn có người bên cạnh Vô Ảnh…”

Tiếng mẹ nghe tới không thể nhịn được nữa. Tôi bỗng nhiên ngẩng đầu, đối mặt với hai mắt. Là thật sao? Là anh sao? Tôi dụi dụi con mắt, phát hiện cặp mắt kia hờ hững nhìn chằm chằm tôi. Lẽ nào đây không phải là ảo ảnh sao? Nhưng  làm sao có khả năng. Anh là Sesshomaru mà. Anh làm sao có thể là người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp xuất hiện ở trong thế giới con người, vẫn cùng ngồi ăn cùng với con người? Không phải Sesshomaru chán ghét nhất đồ ăn của con người sao?

Ánh mắt của tôi dời đến bàn đối diện nhìn Sota, em ấy cúi đầu, dư quang thỉnh thoảng quét về vị trí của Sesshomaru. Theo, tôi lại đưa ánh mắt dời về phía Vô Ảnh, cậu ấy thối mặt cúi đầu ăn đồ ăn của mình, không hề giống dáng vẻ bình thường.

Ánh mắt của tôi lần thứ hai dời về phía Sesshomaru, ngây ngốc gọi tên của của anh, “Sesshomaru?”

Bị tôi gọi người kia không có mở miệng nói chuyện, chỉ là bất động thanh sắc liếc mắt nhìn tôi, liền lập tức đưa ánh mắt dời đi. Bỗng nhiên, tôi theo bản năng bưng kín khuôn mặt của mình, bỗng nhiên cảm giác trên môi của mình ướt nhẹp, lẽ nào đó là lúc tôi vừa uống sữa còn lưu lại dấu vết?

“Mẹ ơi, con mệt quá, con nghĩ con muốn đi ngủ một lúc.” Tôi thả xuống bát chứa đầy đồ ăn, yên lặng đi lên nhà. Tôi nhắm mắt lại, không ngừng tự thôi miên mình: “Đây lag mơ, nhất định là mơ, mình nhất định là còn chưa tỉnh ngủ.”

“Xin lỗi cháu, làm cho cháu cười chê rồi Sesshomaru.” Tiếng mẹ ở sau lưng vang lên, “Bác không biết cháu tới, cho nên không có kịp chuẩn bị. Những đồ ăn này hợp khẩu vị cháu không?”

Ngay sau đó, tôi chỉ cảm thấy dưới chân mềm nhũn, tôi tăng nhanh bước chân đi vào phòng, không kịp đổi áo ngủ trực tiếp ngã ở trên giường, kéo chăn cao.”Đây là mơ, nhất định là mơ.” Tôi bắt đầu tự thôi miên mình lần thứ hao. Bỗng nhiên, tôi phát hiện trên gối có một sợi tóc màu sắc kỳ quái. Kéo thấp chăn, tôi cầm lấy sợi tóc, quay về chiếu chiếu vào ánh sáng, lại là màu bạc. Lập tức, tôi ném sợi tóc ở trong tay, lần thứ hai trốn ở trong cuộn mình thành một khối.

“Tất cả những thứ này đều là mơ, đều là mơ.” Tôi tự lẩm bẩm, không thể nào tiếp thu được chuyện này là thực sự.

Tùng tùng tùng, vài tiếng gõ tiếng cửa vang lên. Bên ngoài truyền đến tiếng mẹ tôi, “Kagome, con đã ngủ chưa?” Tôi kéo cao chăn dự định giả bộ ngủ, tiếng tiếp tục vang, “Sesshomaru, thật không tiện. Kagome nó…”

Lời nói không hề nói tiếp, cửa phòng của tôi bị đẩ ra, tôi nghe rõ được tiếng mẹ tôi thán phục, theo là tiếng bước chân của mẹ. Tôi hở chăn ra một chút, mùi hương quen thuộc tràn ngập ở trong không khí, tựa hồ, tôi không thể không đối mặt với sự thực này. Nhưng tôi muốn nói với anh cái gì đó?

“Này, Sesshomaru đã lâu không gặp?” Cái này có chút xốc nổi.

“Anh tới làm gì?” Cái này hơi quá mức.

“Anh còn biết đến à?” Cái này… Lại thật giống đang mắng người ta. Dù sao quan hệ của chúng tôi lại không phải là… Liền, tôi tiếp tục chôn mình trong chăn, chỉ là lưu ra một cái khe thuận tiện hô hấp.

Tuy rằng người chôn ở trong, nhưng mà tôi còn là dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh trong phòng. Trong phòng rất yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở đều không có. Lẽ nào anh đã ra ngoài? Hoặc là, tất cả thật sự chỉ là ảo tưởng của tôi? Nghĩ, tôi gỡ bỏ chăn ngồi dậy, liếc mắt liền thấy mặt Sesshomaru không hề cảm xúc đứng trước cửa sổ, ngửa đầu nhìn không trung. Tôi vừa định nằm xuống tiếp tục giả chết, ánh Sesshomaru lạnh lùng quét về phía tôi.

“Khà khà.” Tôi ngốc cười đảo mắt, tìm kiếm đề tài không quá lúng túng, liền, tôi nói: “Toàn bộ mảnh Ngọc tứ hồn tôi để lại chỗ Kikyo. Có nhóm Inuyasha, mảnh ngọc sẽ an toàn hơn.”

“Ừm.” Sesshomaru giật giật mũi, phát sinh một tiếng vang. Tôi tiếp tục cười khúc khích, nhưng lại không biết nên nói gì mới tốt.

“Nếu anh cũng đến luôn rồi, chờ một chút tôi dẫn anh đi xuống phố. Có điều tốt nhất anh nên đổi quần áo…” Tôi ba hoa, tuy rằng biết rõ anh sẽ không muốn đi xuống phố.

Quả nhiên, Sesshomaru nhẹ nhàng chớp mắt, nhàn nhạt nói: “Không cần.”

Trầm mặc, nhìn Sesshomaru lạnh đến như vậy ta chỉ có thể lựa chọn trầm mặc. Ánh mắt của anh dời trở về phía ngoài cửa sổ, tiếp tục ngước đầu không biết anh ở nhìn gì đó. Tôi khẽ thở dài một cái, trăm nghìn ý nghĩ ở trong lòng đảo quanh. Tựa hồ, tiếp tục giả ngu cũng không thể giải quyết bất cứ vấn đề gì. Giữa chúng tôi dù sao cũng nên có thuyết pháp, một kết thúc.

Tôi đứng dậy chậm rãi đi tới bên cạnh anh, theo dõi mặt anh hỏi: “Sesshomaru, tại sao anh lại đến đây?”

Sesshomaru không nhìn tôi, chỉ nhìn về phía bên ngoài, dường như không nghe câu hỏi của tôi. Tôi rũ rèm mắt xuống; trước đó những gì anh làm quả thật làm cho tôi có chỗ hiểu lầm. Ta không khỏi cười nhạo nhà mình mơ mộng hão huyền. Anh giúp tôi tìm Ngọc tứ hồn có thể vốn là vì báo thù. Chuyện của ngày hôm đó, đối với anh mà nói khả năng chỉ là vô cùng nhục nhã. Về phần anh gọi tôi là người phụ nữ của anh, vốn là có Inuyasha, còn có Vô Ảnh chứng kiến.

Tôi ngước đầu, nhất cổ tác khí nói: “Sesshomaru, tôi chuẩn bị xong. Xin anh đem mùi từ trên người tôi đi trừ. Chuyện ngày hôm đó tôi sẽ không nhắc lại, cũng sẽ không để những người khác nói ra chuyện này. Để cho chúng ta cùng quên chuyện này đi.”

“Em nhớ là ta có nói sẽ đem mùi trên người em đi trừ sao?”

Sesshomaru xoay người nhìn chăm chú vào con mắt của tôi, trên mặt vẫn không hề cảm xúc, đáy mắt cũng không có một tia tâm tình. Tôi khẽ cắn môi, nhưng ánh mắt không có từ trên mặt anh dời đi. Bỗng nhiên, anh thăm dò vươn tay, quang tiên tùy theo mà ra, theo chăm chú quấn quanh ở eo tôi. Anh nhẹ nhàng kéo một cái, hai chân của tôi đã ở trên mặt đất. Sesshomaru nhìn tôi, từng câu từng chữ hỏi:

“Mùi của ta làm cho em chán ghét vậy sao?”

“Đúng, tôi rất ghét.” Tôi nhìn thẳng con mắt của Sesshomaru, kiên định nói. Tôi chán ghét không minh bạch như vậy, tôi chán ghét phải suy đoán như vậy, tôi càng đáng ghét anh không nóng không lạnh vĩnh viễn không nhìn thấu thái độ.

“Mặc dù là ở Mộng Ma, em cũng có biết. Em hẳn phải biết, đó là ta.” Sesshomaru lạnh lùng nói, quang tiên trong tay anh tăng thêm sức mạnh, khiến tôi có cảm giác thoáng nghẹt thở.

Ta nhàn nhạt nở nụ cười, gật gật đầu, “Không sai. Tôi quả thật có biết điều đó. Nhưng lúc đó anh đối mặt với tôi là con người.”

Sức mạnh trong tay Sesshomaru nặng thêm mấy phần, tôi hít một hơi, trên mặt còn giả vờ trấn định, “Sesshomaru, tôi là con người, tôi là con người mà anh ghét nhất.”

“Không sai, em là con người. Ta rất ghét con người.” Sesshomaru khép hờ mắt nhìn chằm chằm mặt tôi, “Cho nên, em không có nói không thể có quyền lực. Ta muốn em vĩnh viễn lưu lại dấu vết của ta, em nên thất vọng đi. Ta sẽ không đi trừ mùi của ta.”

Nhìn dáng vẻ băng lãnh của Sesshomaru, nghĩ một lúc lời nói bật thốt lên, “Nếu như anh không đi trừ, tôi nghĩ mình vẫn có thể lựa chọn sinh hoạt mà mình muốn. Hơn nữa, tôi tin tưởng Vô Ảnh sẽ không để ý.”

“Không! Em không có cơ hội. Bắt đầu từ bây giờ em nhất định phải ở lại bên cạnh ta.” Sức mạnh trong Sesshomaru nặng thêm mấy phần, tôi thống khổ bế khởi con mắt, không nhìn anh nữa.

Bỗng nhiên, tôi cảm giác mình bay lên, ta mới vừa nghĩ chuẩn bị tan xương nát thịt, nhưng phát hiện mình nằm ở trên giường. Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhưng Sesshomaru không hề liếc mắt nhìn tôi, theo nằm tới.

“Xuống!” Tôi phát ra mệnh lệnh, nhưng Sesshomaru trở mình không để ý tôi. Ta bóp trán nhìn hành động gợn sóng của sinh vật quá to lớn này, không biết nên khóc hay nên cười.

#

Đã từng có lúc, tình yêu đối với tôi cũng có ảo tưởng của chính mình. Nhưng hết thảy đều là ảo tưởng trong đầu chưa từng nghĩ tới chuyện mình và một yêu quái yêu nhau. Hơn nữa còn là một yêu quái tồn tại ở thời chiến quốc. Hơn nữa, bây giờ quan hệ chúng tôi khoảng cách yêu nhau tựa hồ còn rất xa. Hoặc là, ở trong từ điển của yêu quái quái không có danh từ nàu, hoặc là bọn họ có khả năng sinh tồn- sinh sôi đời sau.

“Hội Lý, mình sắp điên rồi. Cậu nói cho mình biết mình nên làm gì đây?” Ôm di động, tôi thao thao bất tuyệt đem mọi chuyện trải qua với Sesshomaru cho Hội Lý nghe. Tựa hồ ở bên cạnh tôi còn có bạn bè, chỉ có cậu ấy mới có thể giúp tôi.

“Kagome, nếu như, mình nói là nếu như, có cơ hội làm cho cậu biến thành bán yêu, sau đó cùng anh ta vượt qua thời gian mấy trăm năm, cậu đồng ý không?” Đầu bên kia điện thoại tiếng Hội Lý mang theo nồng đậm tiếu ý.

“Không thể nào. Anh ấy làm sao có thể sống cùng bán yêu. Loài mà anh ấy chán ghét nhất là con người, sau đó là bán yêu.” Tôi lập tức lên tiếng phản bác.

“Được rồi, mình biết rõ rồi. Kagome, cậu đang thích anh ấy.” Tiếng Hội Lý chắc như đóng cột khiến tôi có chút căm tức. Liền, tôi không hảo khí trả lời: “Này, suốt từ nãy mình nói gì cậu có hiểu không vậy? Mình phải buồn phiền chuyện yêu anh ấy sao? Mình muốn cậu nói cho mình biết, làm thế nào mới không thể yêu anh ấy?”

“Trời, mình chỉ kinh nghiệm trong tình yêu, không có kinh nghiệm tìm cách không yêu. Hơn nữa, Kagome, anh ta có thích cậu hay không phải dựa vào suy đoán của cậu, không bằng nên đi hỏi anh ta đi.” Đầu bên kia điện thoại, Hội Lý tiếu ý càng sâu, cậu ấy căn bản không giúp tôi nghĩ ra biện pháp.

“Không được!l.” Ta bản năng phủ quyết đi khả năng này, “Không cần hỏi đều biết, anh ấy tuyệt đối sẽ không thích mình.”

“Thích là gì?”

Âm thanh không thuộc về Hội Lý ở bên cạnh tôi vang lên. Tôi vừa quay đầu, đối mặt con mắt của Sesshomaru. Tôi chớp chớp mắt, không biết nên trả lời như thế nào. Đầu bên kia điện thoại Hội Lý đã tắt máy, chỉ nghe được bên kia truyền đến tiếng chuông.

Sesshomaru càng tới gần tôi một chút, nhìn chằm chằm con mắt của tôi, lại một lần nữa hỏi, “Nói cho ta biết, thích là gì?”

[text_hash] => e2472b33
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.