[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 42

Array
(
[text] =>

“Khà khà, Inuyasha, đến bây giờ ngươi còn chưa biết rõ chiêu thức cơ bản của Thiết Toái Nha sao?” Âm thanh của Totosai từ xa đến gần, tôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Totosai cưỡi Tam nhãn thần ngưu của ông ta, nhàn nhã xuất hiện.

Toutousai đến gần chúng tôi, ánh mắt lập tức rơi vào trên người tôi và Sesshomaru. Quả nhiên, một giây sau, ông ta cười đến run rẩy cả người,

“Thực sự là bất khả tư nghị. Khuyển đại tướng lại cũng ngờ được chuyện này. Thực sự quá thú vị!”

Tôi méo miệng làm bộ không có nghe thấy mấy từ mà Totosai trêu chọc, hạ thấp xuống nhẹ vỗ về sống lưng A- uh, thuận tiện giương mắt nhìn lén Sesshomaru. Vẻ mặt anh vĩnh viễn không đổi, đối với lời nói của Totosaitựa hồ mắt điếc tai ngơ.

“Thiếu gia Inuyasha, Myoga đã về rồi!” Một con yêu quái nhỏ nhảy lên bả vai Inuyasha, nhưng bị Inuyasha ghét bỏ văng ra.

Sesshomaru không nhìn những người khác, đi về phía Totosai, gọn gàng dứt khoát nói, “Cô ấy cần một vũ khí.”

Totosai liếc tôi một chút làm khó dễ vuốt cằm,

“Chỉ cần có vật liệu thích hợp, ta có thể bận rộn giúp hai người làm ra vũ khí tốt. Nhưng vật liệu lại khó tìm. Thiên Sinh Nha và Thiết Toái Nha của các ngươi là ta dùng răng nanh của cha các ngươi chế thành. Tiểu cô nương này e là không thích hợp sử dụng đến loại vũ khí này. Đúng rồi, lần trước ta gặp được cô ấy sử dụng roi. Loại này vũ khí chỗ của ta không làm được.”

“Cần dạng vật liệu gì? Tìm ai chế tạo?” Sesshomaru không muốn nhiều lời, liền trực tiếp hỏi.

“Cái này…” Totosai xem ra càng thêm làm khó.

“Toutousai, ông đừng có để cho bọn họ đi tìm quỷ nương đấy.” Bỗng nhiên Myoga ở đâu xen vào nói. Tôi liếc ông ấy một cái, hoài nghi ông ấy cố ý tiết lộ.

“Khà khà, chính là cô ấy!” Totosai lúng túng cười.

“Đi nơi nào tìm bà ta?” Sesshomaru không có nhìn Myoga, tiếp tục quay về Totosai truy hỏi.

“Ông ta sẽ không nói cho ngài biết đâu!” Myoga tiếp tục xen mồm, “Đến chỗ ở của quỷ nương ông ta còn không biết, làm sao biết bà ấy ở đâu?”

Lần này, ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên người Myoga, ông ấy run run vai, trốn vào lông của Kirara. Totosai ngồi lên rồi Tam nhãn thần ngưu lại mở miệng, Inuyasha đi nhanh chặn đứng đường đi của ông ấy, “Chờ một chút, ông nói cho chúng tôi biết quỷ nương ở đâu đi, ít nhất phải để tôi biết sức mạnh cơ bản của Thiết Toái Nha chứ”

“Trời, ” Toutousai cực kỳ tiếc nuối nói, “Nguyên bản ta chế tạo Thiết Toái Nha là danh đao bên trong tên, không nghĩ tới ngươi đến bây giờ còn khiến âm thanh của nó chậm lụt như thế. Điều này làm cho ta quá thất vọng rồi!”

“Lần trước ông nói cho tôi biết cách sử dụng mà. Bây giờ còn nói như vậy, thực sự thật quá đáng!” Hai tay Inuyasha vây quanh ở trước ngực, nhắm mắt lại không nhìn Totosai, nhưng trong âm thanh mang theo oán giận.

“Sớm biết sẽ là như vậy.” Totosai thở dài, “Thành thật mà nói tiểu tử, ngươi thật sự xứng với Thiết Toái Nha sao?”

“Ông nói cái gì!” Inuyasha khí hô hô liền muốn rút kiếm, tiếng Kikyo lanh lảnh vang lên. Inuyasha mặt triều dưới bát ở trên mặt đất. Totosai nhìn Kikyo một chút, chợt nhíu mày há miệng, rồi lại lập tức nhắm lại.

“Làm phiền ông rồi, Totosai, ” Kikyo đi tới trước mặt Totosai, quay về cung kính. Totosai hơi co cổ lại không đáng trí.

“Nói, ai là quỷ nương?” Sesshomaru duỗi ra thiết trảo gác qua trên vai Totosai.

Trên mặt Totosai không hề có ý sợ hãi, ông ấy lại chỉ là nhấc lên lông mày, hướng về phía Inuyasha nói rằng, “Chỉ có ta mới có thể giúp ngươi, hiện tại có người uy hiếp tính mạng của ta, ngươi biết rõ nên làm như thế nào?”

Inuyasha lạnh rên một tiếng, thu khởi Thiết Toái Nha, rời xa Toutousai, “Hừ, liền tính không có ông và tôi cũng sẽ có cách sử dụng Thiết Toái Nha. Sesshomaru, ngươi muốn động thủ thì nhanh lên, đừng để hắn tiếp tục dông dài.”

“A! Đừng làm vậy, cầu xin ngươi tha mạng cho ta, ta nói cho ngươi biết, ta nhất định nói cho ngươi biết !” Totosai thay đổi một bộ mặt, ông ta trở mặt nhanh chóng khiến tôi không ứng phó kịp.

Sesshomaru thu hồi thiết trảo, nhìn chằm chằm Totosai nghe ông ta nói, Totosai khẽ thở dài một cái, bất đắc dĩ nói rằng,

“Quỷ nương là em gái đồng môn của ta. Khoảng chừng 100 năm trước, chúng ta vì một hiểu lầm nhỏ mà đoạt tuyệt xa nhau. Bà ấy và ta không giống nhau, sở trường của ta là chế tạo đao kiếm, sở trường của bà ấy là chế tạo roi, roi là loại vũ khí nhẹ nhàng. Đã lâu chúng ta không có liên lạc với nhau, lần trước nhìn thấy bà ấy là lúc 30 năm trước…”

“Totosai, ông không nói thật sẽ hại chết bọn họ.” Myoga bỗng nhiên xen mồm, “Quỷ nương là phu nhân của Totosai, bà ấy đã ở ẩn 100 năm.”

Trên khuôn mặt già nua của Totosai mang theo lúng túng, ông ấy dừng một chút, nói rằng, “Mấy năm qua bà ấy ở Vân Lai sơn. Lúc hai người tìm thấy bà ấy, tuyệt đối đừng nói là biết ta.”

Tôi liếc mắt nhìn Thiên Sinh Nha ở bên hông của Sesshomaru, không bị quỷ nương nhận ra mới lạ. Có điều Totosai không đề cập tới, tôi cũng không muốn nhiều chuyện.

Làm thế nào Totosai mới huấn luyện được cho Inuyasha, tôi không biết được. Khi biết vị trí của quỷ nương, lập tức Sesshomaru đem theo tôi tới Vân Lai sơn xuất phát.

#

Trước mắt của tôi là một đống kiến trúc hùng vĩ, ánh sáng huy hoàng cuat cung điện hầu như khiến tôi không mở mắt nổi. Jaken khinh bỉ tôi một chút, trước tiên bước lên cầu treo. Tôi do dự chỉ chốc lát sau, đi theo.
Sesshomaru không có trực tiếp mang tôi tới Vân Lai sơn, mà là trở lại chỗ ở của anh. Nguyên kịch tựa hồ không có nói đến chỗ mà anh ở, nhưng̀ nhìn cung điện trước mắt lại khiến tôi có cảm giác như đang nằm mơ. Cung điện cao vút trong mây, hoa viên xanh um tươi tốt, nơi này hoàn toàn chính là đồng thoại trong chuyện xưa, thường thường xuất hiện chỗ ở của những người quyền quý.

“Jaken, thông báo bọn họ chuẩn bị bữa tối đi!” Sesshomaru nhàn nhạt nói, theo biến mất ở nơi nào đó. Tay chân tôi luống cuống đứng bên trong đại điện, cảm giác hình như mình chưa từng va chạm vào xã hội của người hầu.

Bỗng nhiên, tôi cảm giác sau lưng có tiếng hít thở, xoay người, một người mặc người hầu gái giả bộ khuyển yêu hướng về phía tôi cười híp mắt nói, “Kagome tiểu thư, đi theo tôi!”

Ta máy móc theo người hầu gái đi tới cầu thang phục cổ. Không hiểu tại sao Nhật Bản thời chiến quốc, cư nhiên sẽ có pháo đài cổ như trong truyện xưa của Anh quốc.

“Kagome tiểu thư, xin mời đi vào nghỉ ngơi trước, bữa tối chuẩn bị xong, tôi trở lại tiếp cô.” Người hầu gái cung kính lui xuống. Tôi hít một hơi đẩy cửa phòng ra, trong nháy mắt bị tinh xảo trang trí bên trong chấn động.

Tôi nhẹ nhàng vuốt nhà ở tinh xảo, gốm sứ trang trí, dùng lực chớp mắt, trước mắt hết thảy vẫn tồn tại. Tôi từ từ đi đến phòng trung ương, khinh xoa nhẹ huyệt Thái Dương của mình. Bỗng nhiên, trong phòng xuất hiện mùi dễ ngửi, tôi chăm chú nhìn lại, Sesshomaru miễn cưỡng tựa ở trên nhuyễn giường, trên mặt lại mang theo vẻ mặt biếng nhác.

“Tại sao anh lại ở chỗ này?” Tôi chỉ vào Sesshomaru hỏi.

Sesshomaru liếc tôi một chút nhạt đạo, “Nơi này là phòng ta.”

“Phòng của em ở đâu?” Tôi không biết còn có gì sẽ làm tôi càng thêm giật mình.

“Đương nhiên cũng là nơi này.” Sesshomaru tiếp tục lười nhác trả lời.
Tôi ngơ ngác nhìn Sesshomaru ở trước mắt, lại bốc lên một loại gọi là cảm giác tiêu tan. Dáng dấp như vậy mới là bộ mặt thật của Sesshomaru sao? Vẫn như lúc trước tôi đoán, đây cũng là Sesshomaru xuyên qua mà thành sao? Tôi giật giật miệng, muốn hỏi, nhưng vẫn nhịn được.

“Đại nhân Sesshomaru, bữa tối đã chuẩn bị xong.” Tiếng Jaken ở ngoài cửa vang lên. Sesshomaru đứng lên, chậm rãi đi về phía cửa, tôi máy móc đi theo.

Trong phòng ăn, tôi nhìn trên bàn đồ ăn tinh xảo, cuối cùng đã rõ ràng tại sao anh nói sẽ không ăn đồ ăn của con người. Đổi lại đều là những món ăn mà tôi quen, đối với cá nướng và nấm cũng không khó ăn.

Dùng bữa tối xong, người hầu gái mang theo tôi đi tới phòng dưới đất, xây dựa lưng vào núi bên dưới cung điện, có suối nước nóng. Tôi ngâm mình ở trong suối nước nóng, tâm tư dần dần khôi phục bình thường. Dứt bỏ suy đoán hỗn loạn, tâm tình cũng theo thả lỏng lên. Sau khi rời khỏi suối nước nóng, tôi quay về người hầu gái xin cô ấy cho tôi đi vào phong ngủ riêng, người hầu gái mang theo mỉm cười xán lạn, nhưng không đáng trí. Đẩy ra cánh cửa, trang trí trong phòng so với hồi sáng không giống nhau. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đánh về phía giường lớn. Quả nhiên, chiếc chăn còn có mùi cỗ dương quang. Tôi cấp tốc chui vào chăn, nhắm mắt lại.

Bỗng nhiên, tôi cảm giác một bên giường sụp đổ xuống. Tôi mở to hai mắt, liền ánh có thể rõ ràng nhìn thấy thuộc về đường viền của Sesshomaru. Tôi di động thân thể muốn kéo ra khoảng cách của chúng tôi, liền bị anh tóm chặt lấy.

“Em muốn đi đâu?”

Tiếng Sesshomaru giàu có từ tính vang lên. Tôi căng thẳng không dám lộn xộn, đáy lòng nghĩ sắp có chuyện xảy ra có từng tia một chờ mong.

Tôi khẽ lắc lắc đầu, khoé miệng Sesshomaru lại nổi lên mấy độ, đây là cười sao? Tôi chớp mắt, nụ hôn của anh nhẹ nhàng hạ xuống, tôi nhắm mắt lại, cảm nhận nhiệt độ của môi anh. Nụ hôn của anh từ từ thâm nhập, tôi cẩn thận từng li từng tí một đáp lại nhiệt tình của anh. Căng thẳng, hoặc là sợ sệt, tôi ngốc không phân biệt được.

Tay anh chậm rãi mò vào vào bên trong áo tắm của tôi, tôi càng căng thẳng hơn. Anh thu hồi lợi trảo, lòng bàn tay mềm mại đụng vào ở trên da tôi, tôi không khỏi run lên. Tâm rầm rầm nhảy càng nhanh hơn… Tất cả giống như trong giấc mộng bắt đầu tiến hành, thân thể của tôi dần dần bị bản năng nguyên thủy chiếm cứ, chỉ muốn cùng anh dựa vào càng gần hơn… Anh đột nhiên tới đến vẫn khiến tôi cảm giác không khỏe, hơi cảm thấy đau đớn vẫn tồn tại, Sesshomaru hôn lên môi, thân thể chặt chẽ thiếp cùng tôi… Dạ còn rất dài, anh mang lĩnh tôi một lần lại một lần đi về hạnh phúc bỉ ngạn…

Tựa hồ, có một thanh âm ở tai tôi vừa nói đạo, “Kagome, không được phản bội ta, vĩnh viễn không được làm vậy.”

Tôi hơi hơi mở mắt, nhìn mái tóc dài màu bạc phiêu dật nam nhân, ôm cổ anh chủ động hôn lên môi anh, thay cho lời hứa của tôi.

*
A- uh dọc theo ngọn núi phi hành, sau khi rời khỏi cung điện, Sesshomaru lại khôi phục mặt lạnh ăn tiền của anh ấy. Tôi nghiêng mắt liếc mắt nhìn anh, lại xoay người ngồi xong. Jaken vẫn chỉ một đối thủ khác, trong miệng còn lầu bà lầu bầu, “Mùi này, đây chính là mùi của Đại nhân Sesshomaru.”

Ta rút ra một hồi khóe miệng, rõ ràng cảm giác được vòng tay của ta cũng rung rung một hồi,

“Jaken , ta nghĩ hay là người đi xem Inuyasha luyện tập thế nào đi.”

“A! Không muốn! Đại nhân Sesshomaru, đừng đuổi Jaken đi!” Jaken khóc lóc làm náo động hẳn lên.

“Ta không muốn nói lần thứ hai.” Tiếng của Sesshomaru không có nhiệt độ, tôi nhịn cười, nhìn Jaken đáng thương nhảy xuống A- uh.

“Không phải anh không muốn hắn cực khổ chứ.” Tôi nhìn Sesshomaru một chút, không khách khí vạch trần nói.

“Chỉ một lần này, lần sau không được lấy lý do này nữa.” Sesshomaru giật giật khóe miệng, nói tóm tắt.

Tôi nhún vai một cái, không đáng trí.

[text_hash] => 56724214
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.