Array
(
[text] =>
Mênh mông cuồn cuộn đội ngũ cất bước ở giữa núi rừng, Kikyo và Inuyasha đi ở phía trước, sau đó là tôi và Sango còn có Vô Ảnh. Mặt khác, dưới chân Sango còn có cô mèo hai đuôi Kirara, Shippo đứng trên bả vai của Vô Ảnh. Tôi bị hai người chen ở giữa, có loại bóp trán kích động. Sự tình càng ngày càng càng quỷ dị, nhưng lựa chọn của tôi có thể làm cũng chỉ có tiếp thu.
“Kagome, cô sẽ hận tôi sao?”
Tiếng Sango thăm thẳm truyền đến, tôi quay đầu nhìn về phía Sango. Cô ấy cõng Phi Lai Cốt, đáy mắt lộ rõ vẻ cô đơn. Kirara đi theo bên chân cô ấy, phảng phất cảm nhận được tâm tình của cô ấy, quay về tôi “Miêu” vài tiếng.
Tôi thấy buồn cười, “Tại sao tôi phải hận cô?”
“Nếu như không phải tôi nói cho Naraku, hoặc có lẽ bây giờ… Cô…” Sango đối mặt ánh mắt của tôi, trên mặt lộ ra vẻ mặt khổ sở.
Tôi lắc đầu cười, “Sango, lấy Ngọc tứ hồn ra vẫn là nguyện vọng của tôi. Mặt khác, sư phụ tôi đã giúp tôi khôi phục hơn nửa pháp lực, cô yên tâm đi. Tôi không sao.”
Sango mím môi còn muốn nói gì, tôi mỉm cười cắt đứt nàng.
“Sango, tôi đã không sao rồi. Thật sự, rất nhiều chuyện xuất hiện rất nhanh khiến chúng ta không kịp tránh, điều duy nhất chính là cô giúp tôi lấy Ngọc tứ hồn ra.”
“Kikyo, em xác định là ở đây sao? Nhưng nơi này giống như là không có gì cả.” Giọng Inuyasha nghi ngờ truyền đến, tôi theo tiếng nhìn lại, cậu ấy và Kikyo đã đứng nguyên tại chỗ nhìn xung quanh, mơ hồ cảm thấy nơi này có mảnh ngọc tứ hồn.
“Kagome, cô nói xem?” Kikyo nhìn về phía tôi, đáy mắt cũng hiện lên đồng dạng nghi hoặc. Tôi gật gù, nhìn về phía cuối đường mòn.
“Được! Chúng ta tiếp tục lên đường đi!” Inuyasha kéo Kikyo tiếp tục tiến lên, tôi nhìn bóng lưng của bọn họ, đáy lòng thất lạc dần dần hiện ra đến. Hiện tại anh ấy ở nơi nào? Không biết anh có biết tôi đã quay về hay không?
“Kagome, ta đi xem Kikyo và Inuyasha đi, Shippo, em đi cùng vói chị.” Sango bỗng nhiên kéo Shippo lên, hoàn toàn không thấy sự phản kháng của em ấy, chạy hướng về phía Kikyo. Phía sau chỉ để lại tôi và Vô Ảnh.
Tôi dừng bước chân lại, Vô Ảnh cũng đi theo, rốt cục sau khi bọn họ gỡ bỏ khoảng cách nhất định, tôi ngẩng đầu lên nhìn Vô Ảnh. Cậu ấy cũng chăm chú nhìn tôi, cảm giác yêu chân thành của cậu ấy lại làm cho tôi cảm thấy không thoải mái. Tôi nhẫn không trụ nâng lên âm thanh:
“Đến cùng cậu muốn nói gì với tôi?”
“Tôi thật sự không có một cơ hội nhỏ nhoi sao?” Vô Ảnh nhíu mày lại, chậm rãi bước thong thả về phía trước vài bước, “Kagome, cô thực sự thích Sesshomaru sao?”
“Biết không? Ở bên trong mộng ma, khoảnh khắc ấy tôi đã có thể hiểu được tại sao Trí Mỹ nguyện ý cùng cậu ở lại chỗ đó. Thật giả đều không quan trọng, nhân tố quyết định ở người kia.”
Tôi không có nhìn Vô Ảnh mà là xoay người nhìn chăm chú vào đường mòn mà chúng tôi vừa đi đến,
“Thời điểm rất nhiều chuyện xảy ra, không phải tôi đồng ý biến thành bộ dạng hiện tại, thế nhưng vừa chạy tới nơi này, cũng đã không có cách nào quay đầu lại. Mặc dù quay đầu lại, tôi cũng không phải tôi lúc ban đầu.”
“Kagome, tôi hiểu được. Chỉ là tôi cũng giống như cô không thể quay trở về, chỉ có tiếp tục đi lên phía trước.” Tiếng Vô Ảnh thăm thẳm từ phía sau lưng truyền đến. Xoay người, Vô Ảnh quay về tôi bất đắc dĩ cười. Trời đã có hàn ý, một cơn gió thổi tới, tôi hơi co cổ lại, Vô Ảnh chậm rãi đi tới bên cạnh tôi, “Mặc kệ hiện tại chúng ta có mục đích giống nhau thế nào, đến đây đi, chúng ta phải nhanh chóng đuổi kịp bọn họ.”
“Ừm.” Tôi gật gật đầu, không khách khí nằm nhoài trên lưng Vô Ảnh. Cậu ấy nhẹ nhàng nhảy lên, mang theo tôi hướng về nhóm người Kikyo chạy đi. Tương lai như thế nào tôi không còn khả năng khống chế. Đại sư Inoue kỳ vọng sự tình đại khái sẽ không phát sinh. Kỳ thực, lúc ông ấy quyết định xem quyển sách này, vận mệnh ngày hôm nay của chúng tôi đã hướng về phía trước mà phát triển.
#
Trên bờ lửa trại rung động đùng đùng, tôi và Sango ngâm mình ở suối nước nóng, Kikyo và mấy người khác ở trên bờ. Tôi nhắm mắt lại, thoải mái dựa vào tảng đá, vậy đã vào mùa thu, nước âm như vậy khiến tôi cảm thấy rất thích thú.
“Kagome, ở thời đại của cô, cô cũng là người trừ yêu sao?”
Tiếng Sango vang lên, tôi mở mắt ra phát hiện cô ấy cũng đã ngâm mình trong suối nước nóng. Sango lúc nói chuyện, con mắt không có nhìn về phía tôi, mà là nhìn xuống dưới nước.
“Ừm.” Tôi gật gật đầu. “Kỳ thực ở thời đại chúng tôi, chỉ có đi diệt yêu ở khu ma, nữ được gọi là nữ pháp sư, nam được gọi là pháp lực tăng. Sư phụ của tôi chính là lý Cao Dã pháp lực tăng. Bắt đầu từ lúc năm tuổi tôi đã tu hành, lúc mười tuổi bị sư phụ lừa gạt đi tới một tòa biệt thự. Có điều ở thời đại của chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy Vong linh, chỗ đó không có yêu quái giống như ở đây.”
Tôi nghĩ tới lần thứ nhất bị Đại sư Inoue lừa gạt đi khu ma, trong lòng vẫn căm giận bất bình.
“Ồ?” Sango đầy hứng thú nhìn tôi. Tôi gật gật đầu, tiếp tục nói với cô ấy, nói những gì mình đã làm ở thời hiện đại. Nói đến, tôi và Sango từ lúc bé đến lúc trưởng thành đã trải qua những hoàn cảnh tương tự, chúng tôi là một thiếu nữ không giống nhau, tuy rằng phải đối diện những sinh vật không giống nhau, nhưng thường thường cũng làm những việc giống vậy.
“Kagome, Naraku thật sự đã chết rồi sao?” Sango giận dữ nói, cô ấy dùng lực cắn bờ môi của mình, đáy lòng tràn đầy oán hận.
Tôi thở dài, lắc lắc đầu, “Tôi nghĩ, hắn sẽ không dễ dàng chết như vậy đâu. Mà nếu chết, hắn cũng có biện pháp để phục sinh rất nhanh. Naraku không phải một yêu quái, mà là nuốt chửng tất cả các loại yêu quái tập hợp.”
Bỗng nhiên, Sango thẳng tắp thân thể không nói, một giây sau cô ấy che ngực hét rầm lêm. Rầm một tiếng, một người vừa ngã vào suối nước nóng, tôi cấp tốc lấy áo tắm trên tảng đá phủ lên. Chờ tôi nhảy lên tảng đá, Sango cũng cấp tốc mặc áo tắm, người vừa ngã vào trong suối nước nóng đã giãy dụa đứng lên.
“Sango, Kagome, hai người không sao chứ?” Inuyasha và Vô Ảnh chạy như bay đến bên bờ, ánh mắt hai người đồng thời quét về phía người lạ mặt ở trong suối nước nóng, lại đưa mắt nhìn nhau đồng thời hướng về người kia đem hắn đưa ra suối nước nóng.
#
Nam nhân khoác khăn tắm, dùng lực lau chùi tóc mình, trên người hắn ướt đẫm đã thay thế, giờ khắc này chính là bưng chén trà, cơ thể hơi run. Nam nhân thân hình cao lớn, ngũ quan lịch sự. Inuyasha đưa nam nhân bộ đồ để hắn thử quần áo, quay đầu hỏi, “Nói như vậy, ngươi là một hòa thượng?”
Nam nhân nhắm mắt lại run lên lông mày, nhỏ giọng kháng nghị nói, “Tôi không phải hòa thượng, tôi là pháp sư.”
“A? Có khác nhau sao?” Inuuasha nhìn về phía Kikyo, tựa hồ đang tìm kiếm đáp án. Kikyo yên nhiên nhất tiếu, không có trả lời.
“Không bằng để tôi tự giới thiệu mình được rồi. Tôi tên là Miroku, là một pháp sư tu hành khắp nơi. Công tác của tôi là giúp người xu cát tị hung, tiêu tai giải nạn.” Nam nhân vai hơi có chút run động, thế nhưng là đối với Inuyasha lễ phép làm như không thấy, “Nghe nói mọi người có mảnh ngọc tứ hồn còn có tin tức của Naraku. Tôi có thể giúp mọi người.”
“Ngươi đang nói gì vậy? Naraku đã chết mất rồi. Chúng ta đã nhìn thấy hắn biến mất.” Inuyasha kích động nhảy đến trước mặt Miroku.
Miroku giơ tay phải lên, đưa tới trước mặt Inuyasha, “Naraku có chết hay không, tôi là người có quyền lên tiếng nhất. Chỉ cần hang gió của tôi vẫn còn, nó đại diện cho việc Naraku còn sống.”
[text_hash] => 8d511a0c
)