[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 34

Array
(
[text] =>

Trong ký túc xá bởi vì nhân viên không ngừng mở rộng mà lúc nào cũng chen chúc. Đại sư Inoue trong tay ôm một cái hộp gỗ, đoàn ngồi ở một mảnh, cúi mắt mặt, nhưng mí mắt bởi vì hưng phấn vẫn lay động. Tình cờ, ông khẽ nâng lông mày, lại cấp tốc duy trì bộ dạng phục tùng thuận dáng vẻ mục đích. Inuyasha và Kikyo hai người chen ở một chỗ, Vô Ảnh lại lui vè phía trước cửa sổ. Tôi nhìn trong phòng này một đám người không nên tụ tập dưới một mái nhà, bất đắc dĩ thở dài.

Tôi không hảo khí trừng Đại sư Inoue một chút, thúc giục: “Nói đi, sư phụ.”

Inoue Đại Sư rốt cục nhấc khởi con mắt của ông, ông quét mắt nhìn mọi người một vòng, ánh mắt rơi vào trên mặt Kikyo. Tôi phát hiện Inuyasha run lên lông mày, tựa hồ muốn nổi giận. Ánh mắt Đại sư Inoue chậm rãi chuyển đến Inuyasha, sau đó là Vô Ảnh, cuối cùng lại quay trở về trên người tôi. Ông đem hộp gỗ đặt ở trên bàn, tiểu tâm dực dực mở hộp gỗ ra, chỉ vào bên trong bìa ngoài màu xanh lam, trang giấy của bức thư ố vàng, trong đôi mắt lại bốc ra nước mắt, “Kagome, cái này… Nội dung trên thư bị thay đổi.”

Tôi nhíu mày nhìn chằm chằm Đại sư Inoue, mặt trên thình lình viết “Chiến quốc mật kí”. Tôi dời ánh mắt hỏi dò nhìn Đại sư Inoue, ông hơi co cổ lại, nhếch miệng mỉm cười,

“Ha ha, cái này… Cái kia… Kỳ thực…”

“Đây là vật gì?” Tay Inuyasha muốn đưa về phía hộp gỗ đựng thư, Đại sư Inoue tốc độ càng nhanh hơn, cầm lấy hộp gỗ cấp tốc dời. Inuyasha nhào tới không kịp.

“Sư phụ, ông không cần nói cho con, từ lúc vừa mới bắt đầu liền biết sẽ xảy ra chuyện gì. Cho nên, mới có thể dạy con phương pháp trừ yêu ở khu ma. Còn có, ông cùng con chơi trò truy tìm ký ức của kiếp trước, không phải là muốn giúp con tìm kiếp thân phận nữ pháp sư kiếp trước sao?” Tôi nheo mắt lại thử thăm dò hỏi ra nghi ngờ trong lòng. Đại sư Inoue lại hơi co cổ lại, không có phủ nhận. Tôi nâng lên âm thanh lần thứ hai xác nhận:

“Cho nên, từ lâu ông đã biết con sẽ có khả năng đi về thời chiến quốc sao?”

“Kagome ngoan, không nên tức giận nha.” Đại sư Inoue cợt nhả, tôi xoay người không nhìn bọn họ nữa.

“Đem thư đưa cho tôi!” Tiếng Inuyasha uy hiếp ở sau lưng tôi vang lên, tất cả như tôi dự liệu.

“Không thể, cậu không thể nhìn!” Đại sư Inoue giả vờ sợ hãi quát to lên. Tôi cười gằn một tiếng, tiếp tục quay về vách tường đờ ra. Nếu lấy trình độ của Inuyasha đương nhiên là không thể chế phục được Inoue.

“Đưa cho tôi.”

“Không thể!”

Tôi ấu trĩ ồn ào tựa hồ thế cuộc càng ngày càng khốc liệt, tôi còn không muốn nhà bị phá, lúc xoay người Inoue và Inuyasha đã ôm làm một đoàn, tóc Inuyasha lại biến thành màu đen. Tôi trợn mắt lên, khẽ nhếch miệng, Kikyo và Vô Ảnh cũng có vẻ mặt giống như nhau, nhưng trừ tôi ra, bọn họ thật giống như bị điểm huyệt đạo, ngồi tại chỗ không cách nào nhúc nhích.

“Được rồi. Sư phụ, không nên náo loạn nữa!” Tôi gào thét lớn, Đại sư Inoue rốt cục buông lỏng ra Inuyasha nhẹ nhàng đạp một đạp, Inuyasha lăn hướng về phía Kikyo, tuy rằng vẫn mang trên mặt căm giận bất bình, nhưng thân thể không cách nào phản kháng.

Đại sư Inoue ngồi thẳng, trong tay ôm thật chặt hộp gỗ, rốt cục hướng về tôi êm tai nói:

“Kagome, ông ngoại cháu kỳ thực là em trai đồng môn của ta, chỉ là bởi vì tư chất quan hệ sở học đồ vật thực sự không nhiều. Lúc trước, sư phụ của ta, sư tổ của con̉ vi sẽ thu ông ngoại cháu làm đồ đệ chỉ bởi vì ông ấy là người thừa kế Higurashi Jinja duy nhất. Sau đó là cha của cháu, ta đã thấy tư chất cao nhất của người tu hành từ ông ấy, thậm chí so với cháu càng lợi hại. Sư phụ ta rất yêu thích ba của cháu thu làm đệ tử cuối cùng.”

Tôi run lên lông mày, đối với ba tôi cảm giác lần này cực kỳ xa lạ. Đây là lần đầu tiên tôi nghe người khác thận trọng việc nhắc tới ông ấy.

“Cùng là người thừa kế Higurashi Jinja, ba của cháu không thể ở lại chỗ này. Cho nên, ta thành sư phụ định ra lý Cao Dã người thừa kế, có một ngày ông ta đem bộ thư này giao trong tay ta, nói cho ta biết, quan hệ này đến chúng ta toàn bộ lý Cao Dã, còn nhắc nhở ta không thể nhìn lén. Nhưng ta nhẫn không trụ, nhưng vừa không dám một người xem, liền, đồng thời tìm ba cháu…”

Tiếng Đại sư Inoue càng ngày càng nhẹ,

“Ba cháu từ chối. Ta không thể làm gì khác hơn là một người xem, thế nhưng… Thành thật mà nói, ta hối hận rồi. Sau khi ta xem xong lập tức chạy đi tìm ba cháu, thế nhưng ông ấy đã biến mất không còn tăm hơi. Ta rất hổ thẹn, thế nhưng cũng không có những biện pháp khác. Mãi đến tận lần đầu tiên ở Jinja ta nhìn thấy cháu. Sự tình sau đó thì cháu biết rồi đấy.”

“Con hiểu được. Hiện tại ông lại tìm con làm cái gì?” Tôi nhướn cao lông mày theo trên cao nhìn xuống Inoue, lại liếc Inuyasha và Kikyo một chút, bọn họ đến đều hiện ra phi thường kỳ quái.

“Là nội dung.” Đại sư Inoue nuốt một ngụm nước bọt, “Thư là cung phụng ở trong thần điện, trong chùa tiểu tăng nói cho ta biết này mấy Thiên Mộc tráp vẫn đang phát sáng. Sau khi xem ta mới phát hiện trong sách nội dung hoàn toàn biến đổi.”

“Trọng điểm?” Tôi chờ đợi Đại sư Inoue một chút, không khỏi lên tiếng đánh gãy.

“Kagome, cháu là người duy nhất có thể để tất cả trở lại điểm ban đầu. Khi cháu quyết định chỉ xuất hiện một nơi nào, nếu như cháu không đem sự việc trở lại chỗ cũ, những gì ở thế giới này cũng sẽ thay đổi theo. Như vậy thay đổi sẽ một chút hiển hiện ra, cuối cùng có thể là nơi này thế giới thay đổi hoàn toàn.”

Lông mày Đại sư Inoue vo thành một nắm, tôi nhìn lại thư nổi lên tia sáng, không biết độ tin cậy trong lờ nói của ông là bao nhiêu.

“Gay go rồi, lại tới nữa rồi! Kagome, biết không? Nếu như sự tình tiếp tục phát triển, cháu, thậm chí là ta đều ở trên thế giới này sẽ biến mất. Bởi vì lịch sử của chúng ta đã thay đổi, mà thay đổi là sẽ không tồn tại.”

Đại sư Inoue đáy mắt lóe qua một vẻ hoảng sợ. Tôi trừng mắt nguyên kịch bên trong có mấy người không thể xuất hiện, lại muốn khởi thân phận của chính mình. Cơ sự vốn đã không liên quan đến tôi, nếu lịch sử thay đổi thì sẽ như thế nào? Nếu như tôi biến mất, như vậy linh hồn của ta trở về đến ban đầu.

“Kagome, bây giờ cô gọi điện thoại cho Hội Lý đi, vợ chồng Fujino hẳn phải biết rất nhiều chuyện.” Vô Ảnh bỗng nhiên xen vào nói.

Tôi gật gật đầu, bấm gọi điện thoại cho Hội Lý, sau một tiếng nhạc dễ nghe, đầu bên kia đã bắt máy rất nhanh,

“Này, mình là hội lý.”

Tôi giả vờ ung dung hỏi: “Hội Lý, mình là Kagome, dạo này cậu có khoẻ không? Huy Kiến và mọi người đều tốt chứ?”

“Ha ha, mình đương nhiên là khoẻ rồi. Có điều, Kagome, ai là Huy Kiến?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng Hội Lý nghi hoặc hỏi dò. Tôi trợn to hai mắt, không biết phản ứng ra sao, đầu kia lại vang lên tiếng Hội Lý, “Mà cậu gọi không đúng lúc rồi Kagome, mình muốn đi ra ngoài hẹn hò, lần tới mình đưa anh ấy giới thiệu cho các cậu biết mặt. Anh ấy là học trưởng của mình, bọn mình rất yêu nhau…”

Sau khi cúp máy, tôi nhìn chằm chằm mặt Vô Ảnh, đã không cách nào suy tư.

“Kagome, cháu nhất định phải trở lại.” Đại sư Inoue lặp lại lần nữa, tôi lắc lắc đầu, chỉ nghe ông nói lại, “Lẽ nào cháu không muốn đi tìm ba của cháu sao?”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhưng Đại sư Inoue gật gật đầu với tôi, “Đúng vậy, ba của cháu ở Chiến quốc.”

[text_hash] => 31b5e1c8
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.