Array
(
[text] =>
Trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào tay phải mang theo niệm châu của Miroku. Mọi người không hẹn mà cùng trầm mặc, chỉ nghe được lửa trại rung động đùng đùng.
“Khà khà, đừng nói giỡn. Hang gió cái gì. Nói, ngươi có phải là đồng bọn của Naraku không?” Inuyasha một bên nói, một bên rút ra Thiết Toái Nha vung hướng về Miroku. Miroku lấy bên cạnh mình dễ dàng chặn lại. Inuyasha cắn răng nghiến lợi gào thét, “Tên tiểu tử này lại có thể ngăn cản Thiết Toái Nha. Quả nhiên không phải con người bình thường.”
“Ta không phải đến đánh nhau với ngươi.” Miroku giơ pháp trượng bỗng nhiên đẩy Inuyasha ra, nhảy đến vị trí an toàn. Hắn đưa tay kéo dây chuyền trên cổ, một khối nhỏ hồng nhạt hầu như trong suốt thạch đầu xuất hiện ở trước mặt chúng tôi, “Ba ngày trước có người đưa cái này giao cho tôi, hắn nói cho tôi biết, muốn đối phó Naraku phải tìm đến mọi người.”
“Hừ! Lời nói của ngươi một câu ta đầu không tin. Sau khi chiếm được bao nhiêu mảnh vỡ ngọc tứ hồn, còn nguyện ý đem nó giao ra đây, còn giao cho một người xa lạ. Quá buồn cười!”
Inuyasha phất lên Thiết Toái Nha lần thứ hai xông về Miroku.
“Nói chính xác người mà tôi gặp không phải con người. Hắn mặc bộ quần áo màu trắng, giống như ngươi có màu tóc bạch kim.” Miroku một bên lớn tiếng một bên khiêu dược về phía sau.
“Âu yếm!” Âm thanh êm tai của Kikyo bỗng nhiên vang lên, cả người Inuyasha thành hình chữ đại – hình người nằm dang tay chân suất ngã vào đất Miroku tò mò nhìn Kikyo và Inuyasha, sau khi quét mọi người một vòng, đem mảnh vỡ giao trong tay tôi.
“Cô hẳn chính là tiểu Kagome. Người kia bảo tôi nhất định phải giao nó cho cô.” Tôi sững sờ nhìn Miroku, đã hình thành tiểu mau thạch đầu dưới ánh lửa hiện ra ánh sáng quỷ dị. Sesshomaru cũng đang thu thập Ngọc tứ hồn? Thời điểm chúng tôi không tìm được một khối mảnh vỡ như vậy, vậy mà anh đã một khối như vậy.
“Hiểu.” Kikyo đi tới bên cạnh tôi, quay về Miroku mỉm cười gật đầu, “Hoan nghênh anh gia nhập nhóm chúng tôi, Miroku. Mà trước tiên, anh có thể giải thích cho chúng tôi hiểu hang gió là gì?”
Miroku do dự một chút, quét một vòng mọi người, đi tới phía trước, “Mọi người đứng ở sau lưng tôi đi.”
“Không muốn! Ta không có ngu mà đứng phía sau ngươi… A…” Một giây trước còn Inuyasha còn sủa inh ỏi rốt cuộc cũng ngậm miệng. Tôi quay đầu phát hiện Kikyo đã hôn cậu ấy.
Miroku gỡ bỏ niệm châu quấn quanh ở tay phải, tiếng gió cuồng liệt vang lên bên tai, theo gió thanh quấn quanh người nước ở suối nước nóng dâng lên.
“Cái này chính là hang gió.” Miroku từng câu từng chữ nói, theo anh ta đóng cửa hang gió lại, trở lại bên đống lửa, đưa tay sưởi ấm.
“Thật lợi hại!” Inuyasha nhẹ giọng kinh ngạc thốt lên, trên mặt của cậu ấy tràn ngập khiếp sợ.
Miroku không cho rằng, “Đúng vậy, rất lợi hại. Nhưng hang gió của tôi tùy theo mức sử dụng sẽ càng lúc càng lớn, mãi đến tận có một ngày phong ấn không cách nào khống chế được nó, đến thời điểm đó không chỉ có tôi và người ở bên cạnh, ngay cả chính tôi cũng sẽ bị nuốt vào hang gió.”
“Nó và Naraku có quan hệ gì?” Inuyasha cau mày, cậu ấu vuốt cằm hiếm thấy vẻ mặt lộ ra vẻ nghiêm túc.
“Nó là lời nguyền. Nói chính xác hơn là Naraku đặt lời nguyền từ đời ông nội tôi. Ông nội của tôi là một pháp sư đức danh cao trọng vọng, vẫn là trợ giúp con người. Khoảng chừng năm mươi năm trước, bỗng nhiên xuất hiện một yêu quái tên là Naraku. Hắn có thể biến hóa thành rất nhiều người, không chuyện ác nào không làm. Ông nội tôi mỗi lần đều sai người đi bắt hắn. Một lần cuối cùng, hắn hóa thân làm một mỹ nữ, xuyên qua tay phải ông nội tôi tạo ra một lỗ hổng, lưu lại lời nguyền này: Chỉ cần Naraku không bị tiêu diệt, gia tộc chúng tôi mọi người đều mang hang gió mà sinh ra, toàn tộc sẽ bị diệt vong.”
Miroku thăm thẳm nói, trong lời nói của anh ta tràn đầy thương cảm.
“Cuối cùng bị thất bại bởi vì hắn giả dạng mỹ nữ đẹp.” Sango không ngờ nói.
Miroku run lên lông mày, oán niệm than thở, “Liền tính cô biết rõ, cũng không cần nói trực tiếp như vậy chứ”
“Hừ!” Sango lạnh rên một tiếng, nâng lên tay mình, tay phải của cô ấy chỉ niết tay trái của Miroku, ném đến một bên. Tôi bỗng nhiên nhớ tớ Miroku còn một ham muốn khác.
“Nói thế nào tôi cũng không muốn mình chết như vậy. Cho nên tôi vẫn đang tìm kiếm Naraku, nhưng hắn bặt vô âm tín, tôi phí hết tâm tư hãy tìm nhưng không thấy tin tức gì liên quan tới hắn. Mãi đến tận một tháng trước, tôi nghe nói ngọc tứ hồn năm mươi năm trước xuất hiện lần nữa, hơn nữa còn đã biến thành mảnh vỡ. Ta nghĩ, Naraku vì trở nên càng mạnh hơn, nhất định sẽ đi tìm mảnh vỡ, chỉ cần có tôi, dù cho chỉ là một mảnh, hắn nhất định sẽ tìm tới tôi.”
Miroku nhàn nhạt nói, anh ta chậm rãi đi tới trước mặt Sango, kéo khởi tay anh ta,
“Nhưng ở nơi này trước, tôi không thể xác định bản thân có bị hang gió nuốt chửng hay không. Cho nên, nàng đồng ý sinh cho ta một đứa con nhé? Cô nương xinh đẹp.”
“Đùng” trả lời Miroku chính là lòng bàn tay của Sango. Tôi buồn cười nhìn Miroku, anh ta bụm mặt oan ức thiểm qua một bên.
“Vô Ảnh, anh nói người này có thể tin được không?” Shippo không thể coi là âm thanh nhỏ quay về Vô Ảnh cắn lỗ tai. Vô Ảnh liếc mắt nhìn Miroku, lắc lắc đầu.
Tôi xiết chặt mảnh Ngọc tứ hồn, nghĩ Miroku trong miệng người. Nếu như người kia thực sự là Sesshomaru, tại sao anh không trực tiếp xuất hiện?
“Được rồi. Tiểu tử, chúng tôi cùng cậu gia nhập. Sango, Vô Ảnh, Kagome, ba người xem đây?” Tiếng Inuyasha hỏi dò truyền đến, cậu ấy lôi kéo tay Kikyo, nếu nói “Chúng ta” chính là chỉ hai người bọn họ đi.
“Tại sao, tại sao không hỏi em?” Shippo kháng nghị vung hai tay, Inuyasha một tay tóm lấy đuôi Shippo bắt đầu thời gian hai người đùa giỡn.
#
Đội ngũ tìm kiếm Ngọc tứ hồn bởi vì có Miroku gia nhập mà mở rộng, nhưng vì có Miroku gia nhập chúng tôi rốt cục không cần phải kiếm món ăn và ngủ ngoài trời.
“Trong lúc chờ yêu quái xuất hiện, tôi khả năng không cách nào bảo toàn tính mạng của ông và thủ hạ của ông. Cho nên, sau khi đem thức ăn lên, sau đó lui ra nhanh đi.” Miroku nhắm mắt lại, một tay cầm pháp trượng, một tay còn lại tát nâng ở trước ngực, dáng dấp đàng hoàng trịnh trọng của anh ta thật có chút buồn cười.
“Vâng vâng vâng. Pháp sư, chúng ta lui xuống trước đi.” Mập lão gia phủng bụng của mình, vặn vẹo biến mất ở trong tầm mắt,
Sango ở bên cạnh lạnh rên một tiếng xem thường liếc Miroku một chút, yên lặng đi về phía Kikyo. Cô ấy thả xuống hành lý, Kirara một hồi nhảy vào trong lòng cô ấy. Sango nhẹ vỗ về sống lưng cỉa Kirara, quay đầu không hề nhìn Miroku. Tôi buồn cười nhìn hai người chuyển động cùng nhau.
“Kagome, nơi này sẽ có yêu quái gì đây?” Shippo không an tâm nhìn xung quanh, em ấy ôm chặt tôi, lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Tôi nhẹ vỗ về sống lưng Shippo, thật lòng quan sát bốn phía vẫn không phát hiện bất cứ chuyện gì không hay.
“Shippo, em làm sao vậy?” Tôi lo lắng hỏi.
Shippo lắc lắc đầu, gần như sắp muốn khóc lên, “Em ngửi thấy mùi giống cha.”
Tôi vung lên lông mày, không thể tin nhìn Shippo. Em ấy rốt cục ôm tôi khóc lớn lên.
[text_hash] => 41adfc4c
)