11.
Xưởng của chúng tôi đang tham gia chế tạo một loại cơ giáp mới, sử dụng vật liệu hoàn toàn mới, có thể giảm trọng lượng xuống 17.55%, thích hợp nhất cho tác chiến đột kích.
Nhưng xưởng phải chứa đầy khí hỗn hợp, tất cả chúng tôi đều mặc đồ bảo hộ, đội mặt nạ, ngày nào cũng ướt đẫm mồ hôi.
Nghiêm Liệt có kỹ thuật rất tốt, phụ trách thực hành, tôi là người mới đến, thuộc tổ hỗ trợ.
Tổ trưởng vội vàng đi tới, trên kính bảo hộ toàn là mồ hôi. \”Để đẩy lớp xử lý lên trên cần một người đỡ Nghiêm Liệt lên.\”
Tôi sợ người khác làm ngã Nghiêm Liệt của mình, vội vàng giơ tay: \”Tôi đi.\”
Tổ trưởng hỏi: \”Omega, cậu làm được không?\”
\”Được, hơn nữa tôi là người cao nhất.\”
Nghiêm Liệt không chú ý đến việc người đẩy là tôi, hắn tập trung giẫm lên vai tôi. Công việc lắp ráp đang ở giai đoạn quan trọng, bất kỳ độ chặt, góc độ nào của linh kiện cũng cần được chú ý.
Đôi giày của hắn đạp mạnh lên vai tôi, bờ vai ướt đẫm mồ hôi trở nên mỏng manh, tôi có thể cảm thấy vai mình bị mài tróc da, mồ hôi thấm vào trong, đau nhức vô cùng. Nhưng tôi không dám động đậy, sợ sơ ý làm tổn thương Alpha của mình.
Mọi người đều đang căng thẳng làm việc, trong cơn đau đớn, tôi đột nhiên cảm nhận được một loại cảm xúc kỳ lạ. Nó tràn ngập trái tim tôi, khiến lồng ngực tôi căng phồng.
Tôi nhớ lại khi còn nhỏ, tướng quân từng vuốt ve con cơ giáp mới chế tạo.
Trong đáy mắt ngài ấy tràn đầy kiêu hãnh.
12.
Tôi như cột trụ đóng xuống đất không nhúc nhích suốt bốn tiếng đồng hồ. Khi cánh tay máy móc đã lắp ráp xong bắt đầu cử động, tôi nghe thấy tiếng hoan hô của mọi người.
Nghiêm Liệt nhảy xuống, vui vẻ ôm lấy vai tôi. Mắt tôi tối sầm lại, mất hết tri giác.
Say nắng, kiệt sức, bệnh chảy nước mắt gây mất nước cộng thêm hội chứng sau khi phong ấn pheromone, tôi hôn mê tổng cộng hai ngày. Khi tỉnh dậy, tôi thấy Nghiêm Liệt chống tay bên giường, dưới mắt toàn quầng thâm.
\”Sợ chết mất, Ngọc Toàn.\” Hắn nói. \”Sao cậu lại đi đỡ tôi?\”
Tôi vùi đầu vào tay hắn. \”Tôi sợ người khác làm ngã anh, Nghiêm Liệt.\”
\”Đau không?\” Hắn nhìn bờ vai được băng bó của tôi.
\”Không đau.\”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt sưng đỏ của tôi. \”Cậu lại khóc rồi.\”
Đây là bệnh chảy nước mắt, tôi không nói cho hắn biết. Tôi để lông mi chạm vào lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng như lông vũ.
\”Xấu lắm phải không?\” Tôi hỏi.
\”Sao có thể chứ?\” Nghiêm Liệt nói. \”Cậu thế nào cũng đẹp.\”
Tôi tiến lại gần hắn, để môi mình cách môi hắn rất gần. Phòng y tế cho tôi uống thuốc bắc, trong miệng tôi có mùi thảo dược nhàn nhạt, tôi khẽ nói: