01.
Tôi không phải là một đứa trẻ được hoan nghênh.
Tương truyền lúc tôi vừa chào đời, mẫu hậu nhìn tôi và nói: \”Xấu xí quá, đem ra chỗ khác đi.\” Phụ hoàng bị phạt vì không dùng biện pháp an toàn nên đầy oán hận với tôi.
Họ cùng nhau lên chiến hạm, thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái.
Một năm sau, họ trở về, mẫu hậu sau khi sinh tôi ba ngày đã đánh chiếm toàn bộ tinh hệ viễn chinh cho phụ hoàng, cuối cùng tôi cũng có tên — Thái tử Tư Toàn.
02.
Những bất ngờ vẫn tiếp diễn, khi tôi mười bảy tuổi, môi đỏ răng trắng, trở thành một mỹ thiếu niên phong độ ngời ngời.
Ngoại hình này khiến số lượng người đến cầu thân đạp vỡ cả cửa, nhưng tôi là một nam Alpha, không nằm trong danh sách cân nhắc của các gia tộc.
Cha mẹ bỏ rơi tôi quá lâu, khi họ trở về, tôi đang được vú em tắm cho trong hồ đầy cánh hoa, trên đầu cài trâm ngọc. Mẫu hậu từng muốn dạy dỗ tôi trở thành một người đàn ông thực thụ, nhưng dù dùng hết mọi cách, tôi vẫn phải soi gương 250 lần mỗi ngày.
\”Tính cách phải được uốn nắn từ khi còn bé\” quả là một câu nói chí lý.
Gương phản chiếu khuôn mặt tôi, tôi có đôi mắt màu vàng giống phụ hoàng, nhưng lại thiếu đi sự hung ác, thường xuyên đẫm lệ. Trớ trêu thay, thế giới này luôn tôn sùng kẻ mạnh, khi phụ hoàng còn thấp kém, họ nói đó là lời nguyền, khi phụ hoàng xưng đế, họ lại nói đó là ân sủng của Thần mặt trời.
Ngay cả chứng bệnh chảy nước mắt của tôi cũng biến thành \”Mưa mặt trời\” ban phước lành.
Trên đời này làm gì có cái gọi là lời tiên tri.
03.
Tôi không phải là người con duy nhất của Đế Hậu, tôi có một em gái nhỏ hơn tôi mười tuổi, tên là Tư Chấn. Em ấy giống hệt mẫu hậu, vừa mạnh mẽ quyết đoán vừa tài hoa xuất chúng.
Mỗi ngày mẫu hậu đều xem tấu chương khen ngợi chúng tôi từ các thầy giáo, trên đó viết Tư Chấn đã dùng bao nhiêu vũ khí tối tân bắn trăm phát trăm trúng, còn tôi thì đã cứu giúp bao nhiêu mèo hoang trong hoa viên sau trường.
Hôm nay tôi lái cơ giáp, lỡ tay làm rụng tóc của thầy giáo, sợ hãi túm lấy tay áo mẫu hậu: \”Mẫu…\”
Ánh mắt mẫu hậu quét tới.
Tôi vội vàng đổi giọng: \”Tướng quân.\”
Hậu vị là do phụ hoàng mặt dày phong, Lục tướng quân không cho phép người khác gọi ngài ấy như vậy.
Mẫu, không, tướng quân ngậm điếu thuốc, nhìn tôi. Giọng nói ngài lạnh như băng: \”Tại sao trốn tiết quân sự?\”
\”Thăm vú em bị bệnh, thưa tướng quân.\” Không ai có thể nói dối trước mặt tướng quân.
Ngài dùng đôi mắt màu xanh lục nhìn sâu vào tôi. \”Tư Toàn,\” Ngài nói. \”Con có thể dịu dàng, nhưng con phải mạnh mẽ.\”
Những điều này đều khắc sâu trong họ \”Tư\”, ngài nói tiếp: \”Hãy nhớ, con là vị hoàng đế tương lai của đế quốc.\”