23.
Tôi nhanh chóng trượt xuống theo sợi dây thừng, khi chạm đất thì lăn một vòng, vừa vặn đụng phải thứ gì đó. Tôi quay đầu lại, ngạc nhiên: \”Nghiêm Liệt?\”
Hắn \”hừ\” một tiếng, tôi sốt ruột đến đổ mồ hôi. \”Anh xuống đây làm gì? Mau lên trên đi!\”
Hắn trừng mắt nhìn tôi. \”Mới đến mấy ngày mà đã lên mặt rồi à? Cậu xuất thân thợ điện, biết hàn không?\”
Dưới chân là dung nham cuồn cuộn chảy xiết, con đường dẫn đến bảng điều khiển đã đầy rẫy những vết thương và lỗ hổng.
Chúng tôi vượt qua muôn vàn khó khăn để tiến về phía trước, tôi chợt hiểu ra sự vĩ đại của tâm huyết và sự thần thánh của cơ giáp.
Đây là lỗ hổng lớn nhất rồi, nếu không vượt qua được, chúng tôi sẽ tan xương nát thịt, vùi thây trong dung nham.
\”Để tôi…\”
Lời tôi còn chưa dứt, Nghiêm Liệt đã lấy đà nhảy vọt lên. Tôi nhìn bóng dáng hắn bay trên không trung, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, như có bàn tay nào đó đang bóp nghẹt trái tim, khoét sâu vào da thịt, tôi chợt hiểu thế nào là lòng đau như cắt.
Hắn.
Hắn qua được rồi! Hắn qua được rồi!
Nghiêm Liệt vì lực va chạm mà lăn mấy vòng trên đất, hắn dang rộng hai tay về phía tôi, như pho tượng đá cứng rắn nhất của Sóc Phương.
Tôi không còn gì phải sợ nữa.
Tôi lao về phía hắn, tôi đang ở trên không trung, tôi không phải là một con gấu vụng về ngu ngốc, tôi như một con chim, không, tôi như một con chim ưng. Hắn có thể, hắn có thể đỡ được tôi, tôi có thể lao về phía hắn.
Khi rơi vào vòng tay hắn, tôi đã sớm nước mắt đầm đìa. Hắn trong lúc bận trăm công nghìn việc vẫn không quên vỗ nhẹ lên tóc tôi qua lớp áo bảo hộ.
Tôi nói: \”Nghiêm Liệt, ra ngoài rồi chúng ta kết hôn nhé.\”
Hắn cười nói: \”Được.\”
Mức độ hư hại của bảng điều khiển tốt hơn tưởng tượng, nhưng vẫn tốn của chúng tôi không ít công sức. Nước mắt nhòe nhoẹt cả mắt, tôi cố gắng làm việc trong mơ hồ, không dám dừng lại, sau một tiếng \”Cạch\”, tôi thấy bệ thử nghiệm đã nâng lên! Tiếp theo là tiếng hoan hô như núi từ phía trên vọng xuống.
Tôi chợt cảm thấy mình có chút vĩ đại.
Tôi và Nghiêm Liệt đập tay nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên thứ ánh sáng khó hiểu.
Nhưng ngay sau đó chúng tôi phát hiện ra tình hình không ổn.
Máy nhắn tin đã rơi mất trên đường đến đây rồi.
Dung nham dâng cao đã nhấn chìm con đường đến đây, bảng điều khiển, tức là vị trí chúng tôi đang đứng, đã trở thành một hòn đảo cô lập, dung nham hung hãn lúc nào cũng chực chờ vây quét.
\”Lớp bảo vệ? Lớp bảo vệ có mở được không?\” Tôi vội vã gào lên.
Nghiêm Liệt vội vàng mò đến nút điều khiển lớp bảo vệ của phòng điều khiển, lớp bảo vệ mỏng manh bị biến dạng vì hơi nóng. Nó mỏng manh như tờ giấy, nhưng lại là bức tường thành cuối cùng bảo vệ chúng tôi.