Khi thời tiết ấm hơn một chút, Trang Thiện Ngọc nóng lòng muốn gặp chó nhỏ của mình. Mẹ cậu nói rằng súc sinh không được vào nhà người, bà nghiêm khắc gạt bỏ ý định mang chú chó con ra ngoài của cậu.
Cậu vừa được mẹ cho phép, vui vẻ chạy tới tìm chỏ nhỏ, chưa đi được bao xa, đã bị thị nữ bắt về, quấn cậu lại để ấm từ đầu đến chân, đảm bảo cậu không bị lạnh sau đó mới cho cậu chạy đi.
Thân của Thiện Ngọc còn quý hơn ngọc thật.
“Chó nhỏ, chó nhỏ” Trang Thiện Ngọc một bên kêu, một bên chạy vào phòng tối cộp cộp cộp, một mảnh nhỏ lộ ra gò má bị gió thổi đến đỏ bừng, trên lông mi có dính một chút sương, chớp mắt xuất hiện những giọt nước rơi xuống.
Cậu đã nhìn thấy chó nhỏ mà cậu hằng mong ước, rất vui vẻ, nhảy ầm ĩ như chú chim ngoài lồng, vì chưa phát triển nên giọng nói có chút the thé.
Trang Kỳ đang nhắm mắt nằm trong chăn thì bị âm thanh này làm phiền, anh đứng dậy với vẻ mặt ủ rũ nhìn, nhìn thấy một đứa trẻ được bao bọc như một con chim mập mạp với bộ lông trắng đứng ngoài cửa lồng, chóp mũi bị lạnh đến hồng, có chút buồn cười.
Anh sợ Trang Thiện Ngọc trở về nói xấu anh với mụ điên kia, bực bội một lúc, vẫn là thành thật bỏ qua, nghe tiểu thiếu gia nói những gì về ngày hôm nay.
“Ngươi có lạnh không?” Trang Thiện Ngọc liếc xung quanh, chắc chắn không có ai thấy động tác của mình, lặng lẽ lấy lò sưởi được giấu dưới ống tay đưa cho Trang Kỳ, nói: “Ấm lắm, ngươi sờ đi”
Trang Kỳ rũ mắt nhìn, ngón tay của Trang Thiện Ngọc bị lò sưởi làm ấm đến phiếm hồng, giống như măng mới nhúng phấn hồng.
Anh không sợ lạnh, nhưng từ chối thì phiền, thôi thì lấy lò sưởi của Trang Thiện Ngọc. Đứa nhỏ lại lấy một bộ bàn cờ bỏ túi từ trong tay áo ra, vui vẻ muốn anh chơi cùng.
“Ta dạy nguơi, rất đơn giản” Trang Thiện Ngọc kéo chiếc khăn lông đang che mặt xuống, thở ra một hơi sương trắng, kiên nhẫn nói với anh quy tắc ba lần.
Anh nghe lần đầu tiên là hiểu, nhưng Trang Thiện Ngọc cho rằng anh cũng là đồ ngốc, nói điều tương tự ba lần mới dừng, còn hỏi anh có cần nói lại hay không.
Cái này không phải cờ vay, nó chỉ là trò chơi của trẻ con, chơi hai lần là có thể hiểu luật, không cần động não.
Anh thắng liên tục sáu trận, ngẩng đầu lên thì phát hiện Trang Thiện Ngọc sắp khóc, phải mở cổng xả nước giả vờ ngu, mỗi lần hắn thắng một ván sẽ để cho Trang Thiện Ngọc thắng hai ván, đồ ngốc bị anh dỗ dành mà mỉm cười. Anh nghĩ nếu Trang Thiện Ngọc có đuôi, thì lúc này nó sẽ ngẩng lên tận trời.
Trang Thiện Ngọc chơi đến mệt mỏi, cậu cảm thấy dưới đất lạnh buốt, cậu cho đi chiếc lò sưởi để sưởi ấm tay, nghĩ rằng chó nhỏ ăn mặc mỏng manh cần nó hơn, nếu đòi lại thì sẽ ngượng ngùng khi quay lại lần nữa.
Trang Kỳ thấy tên ngốc này run rẩy mấy cái, cau mày muốn trả lại lò sưởi, lại nghe được Trang Thiện Ngọc nói: “Ta, ta không lạnh, ngươi dùng để giữ ấm thân mình đi……”
Giọng nói run như vậy, còn nói không lạnh.
Trang Thiện Ngọc không nhận lò sưởi, anh thấy phiền, anh trực tiếp nắm lấy cổ tay đối phương, đang muốn đem vật kia nhét lại, Trang Thiện Ngọc cầm bàn tay của anh, lạ lùng nói: “Bàn tay của người to hơn ta rất nhiều”
Quấn rất nhiều quần áo, tại sao tay vẫn lạnh? Trang Kỳ ôm lấy bàn tay nhỏ bé của Trang Thiện Ngọc, nhất thời không nhịn được, xoa xoa lòng bàn tay mềm mại của đối phương hai lần. Anh mơ hồ nhận ra mình không nên làm như vậy, nhưng Trang Thiện Ngọc không hoảng sợ mà thu tay về, nên anh cũng không buông tay.
Trang Thiện Ngọc cười với anh, thở ra một làn sương trắng mênh mông.
Anh vươn một cái tay khác, chạm vào chóp mũi có chút hồng của Trang Thiện Ngọc, dính một chút sương lạnh lên đầu ngón tay.
Giống như khi chạm vào Trang Thiện Ngọc sẽ tan vỡ, Trang Thiện ngọc con trai của kẻ thù, bây giờ đang đặt tay vào lòng bàn tay anh, anh cảm nhận được Trang Thiện Ngọc dùng gương mặt mềm mại cọ lên bàn tay bẩn thỉu của anh, nói tay anh rất ấm áp, so với lò sưởi thì còn thoải mái hơn.
Môi anh mấp máy, lặng lẽ lẩm bẩm: “Trang Thiện Ngọc”
nên thu tay lại.
nhưng lại không muốn thu tay.
Trang Thiện Ngọc tựa hồ cũng nhận ra được, mở mắt nhìn anh, lại cười với anh, ngây thơ nói với anh: “Cảm ơn ngươi.”