Trang Kỳ sinh ra khung xương đã lớn, ban đầu bị đói đến da bọc xương, được Trang Thiện Ngọc trộm nuôi một hai tháng, cuối cùng cũng có chút thịt, đầu cũng cao hơn một tí. Quần áo vải thô mà anh đang mặc đã mục nát gần như không thể che nổi cơ thể anh, Trang Thiện Ngọc thuyết phục mãi, cuối cùng cũng lấy được hai bộ quần áo sạch từ mẹ.
Phòng tối vốn đã lạnh hơn những nơi khác, sau mùa đông lại càng lạnh hơn. Trang Thiện Ngọc sợ chó con sẽ chết cóng nên sai người hầu đưa cho mình một chiếc chăn bông rách và bí mật giấu vài miếng mạch nha dưới chăn.
Vào mùa đông, Trang Thiện Ngọc khó mà chơi đùa trong sân, chỉ cần gặp một cơn gió nhẹ là dễ bị ốm, tay chân tê cứng vì lạnh, chỉ có thể nướng bánh trong nhà, đọc sách, dựa vào quả cầu thủy tinh ghép hình mà cha cậu mang đến để giải tỏa nỗi buồn chán.
Mẹ cậu quấn cho cậu một chiếc áo khoác lông cáo màu trắng như tuyết và nói với cậu rằng đó là món quà của đội buôn tặng cha cậu, nó trị giá hàng ngàn vàng và không một thiếu gia nào khác có thể sử dụng được. Cô ôm lấy cậu, che đôi bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của cậu, cười nói: \”May mắn thay Thiện Ngọc sinh ra ở Trang phủ, là một công tử bị bệnh, so với con cừu mới sinh còn yếu ốm hơn, gia đình bình thường thì làm sao nuôi nổi?\”
Khi nói, cô không biết tại sao nước mắt lại rơi xuống, ôm đứa nhỏ trong lòng chặt hơn, môi run rẩy, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng lời nói vừa đến bên miệng, thì cô lại nuốt xuống, nước mắt của cô rơi liên tục, cuối cùng chỉ nói một câu: \”Thiện Ngọc là báu vật mà mẹ không nỡ để người khác nhìn thấy, nhưng mẹ làm sao có thể giấu Thiện Ngọc cả đời…\”
Trang Thiện Ngọc ngồi trên đùi cô, ngửa đầu lau nước mắt trên gò má của cô, vụng về mà dỗ cô, nói: \”Mẹ đừng buồn, mẹ cũng là báu vật của Thiện Ngọc\”
Cậu vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng người khác đã có thể nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung và thanh tú của cậu trong tương lai.
Trang Thiện Ngọc có lông mi dài và một đôi mắt đen như mắt nai con. Không có bí mật hay nỗi buồn nào. cậu đang chăm chú nghịch khoá Luban*¹ trong tay, khi nhíu mày suy tư thì môi sẽ làm nũng chu lên.
Khi sinh cậu, Lạc Phỉ cầu nguyện rất nhiều lần, hy vọng cậu sẽ là bé trai.
Là bé gái cũng được, là bé gái cô sẽ không cần nghĩ nhiều cách giấu đi……nếu bị bọn xấu bắt đi, phát hiện bí mật dưới thân của Trang Thiện Ngọc, nó sẽ khủng khiếp đến cỡ nào.
Cô sợ cậu sẽ đi theo con đường giống mình, lúc sáu tuổi cô đã bắt đầu lừa gạt người, ăn cắp, giả dạng làm con trai, mua sách và đọc sách sau lưng ông già có con mà không nuôi.
Bất hạnh, rồi lại may mắn, cô có nhan sắc, có chút thông minh, có thể gả cho gia đình tốt.
Nhưng cô không muốn chấp nhận, cô tự đặt cho mình một cái tên hay, học cách nói chuyện của những tiểu thư, cô biết được từ những người ăn xin khác rằng Trang Trì là người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn giàu sang nhất kinh thành, tìm đúng cơ hội, ở trước mặt xe ngựa của lão diễn mình bị bán.
Một người phụ nữ có địa vị thấp như cô, chỉ có thể lấy làm vợ lẽ. Khi không có Trang Trì, vợ cả chèn ép cô, muốn cô quỳ xuống dập đầu, mùa đông nhốt này ở hậu viện, nhốt cô đến khi cô bị lạnh sắp chết thì kêu người lôi cô vào phòng.
Cô chịu khổ được, nhưng con cô thì không được.
\”Chó nhỏ……\” Thiện Ngọc ngủ bên cạnh cô, mút ngón tay, trong mơ nói mớ.
Lạc Phỉ nhét tay Thiện Ngọc vào chăn, nhìn khuôn mặt đang ngoan ngoãn ngủ của đứa trẻ một lúc, gọi nha hoàn chăm sóc Trang Thiện Ngọc và bưng cho Trang Kỳ trong lồng một bát cháo nóng, nói rằng thiếu gia lo cho anh, nhưng bị mẹ nhốt lại, cố ý kêu người đưa cho anh.
\”Nếu súc sinh kia không phải chó\” cô khẽ thở dài \”Mà là một con sói mắt trắng vô ơn, mẹ sẽ bỏ nó, tìm một con khác là bạn với Thiện Ngọc\”
____________
*1: mình tra thì thấy nó như cục rubik vậy á:)