[Đm] Chó Dữ – 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Chó Dữ - 7

Thiếu niên sống chết không muốn ngồi lên xích đu, sau khi ấn Trang Thiện Ngọc lên tấm ván gỗ trên xích đu, anh đẩy lưng đứa trẻ, khiến cậu đu lên cao.

Chơi nhiều lần như vậy, Trang Thiện Ngọc vẫn rất hưng phấn, mỗi lần bị đẩy lên cao đều sẽ la lên \”Oa\”

Nhưng anh không vui vẻ như Trang Thiện Ngọc.

Lạc Phỉ cố ý nói với anh, xương của mẹ anh được chôn phía dưới xích đu, mỗi lần nghe tiếng cười của Trang Thiện Ngọc, anh lại nhớ đến đôi mắt mở to và tiếng rên rỉ tuyệt vọng trước khi mẹ mình bị bóp cổ đến chết.

Khi nằm trong bóng tối, anh luôn mơ về cái nhìn cuối cùng mà mẹ anh dành cho anh. cơn ác mộng đè nặng lên ngực anh, khiến anh khó thở, cả người đổ mồ hôi lạnh, muốn hét lên khóc thúc thít ——

Nhưng anh không thể.

Lạc Phỉ kéo tóc anh, kéo anh ra khỏi tủ, bắt anh quỳ trước thi thể mẹ anh, uống một bát nước sôi. Anh khóc không chịu uống, nên Lạc Phỉ đã cắt thịt mẹ anh đến mức không dám khóc nữa, đành phải uống bát nước sôi suýt giết chết anh.

Anh chưa chết mà chỉ câm lặng. Khi anh mở miệng, anh có thể cảm thấy cảm thấy cổ họng như bị kim đâm.

“Trang Kỳ, mạng của mày thật sự rất lớn” Lạc Phỉ mặc bộ váy dính đầy máu, đá vào thân thể co quắp của anh, cười nói: “Mẹ mày nói tao là một con khốn, cho nên tao đã biến cô ta thành người chết…… Mày biết được chuyện này, giữ lại thì sẽ là một mối hoạ”

Anh rất sợ cũng rất hận, nghĩ rằng mình sẽ chết ở đây, giãy giụa cũng vô ích, chi bằng ngước cổ lên chịu chết. Khi Lạc Phỉ chuẩn bị cắt cổ anh, thì bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh của nha hoàn, nói rằng tiểu thiếu gia không ngừng khóc lóc, đòi gặp mẹ.

Lạc Phỉ cau mày, nhốt thiếu niên sắp chết, một hồi lâu mới trở về.

“Nếu mày muốn làm người, tao sẽ giết mày ngay bây giờ, bẻ gãy tay chân mày, xong lại cắt lưỡi mày” người phụ nữ kề con dao lạnh lên vào cổ anh, nói: “Nhưng nếu mày sẵn sàng trở thành một con thú, tao sẽ tha cho mày một mạng, thế nào?”

Toàn thân Trang Kỳ phát run, cắn răng, oán hận mà gật đầu.

Khi đó anh là một đứa trẻ bất lực, cho dù có tài năng phi thường cũng không thể tìm cách trốn tránh sự giám sát của Lạc Phỉ.

Có lẽ là quả báo của ông trời ban cho Lạc Phỉ, nên cô mới sinh ra một đứa trẻ ngu ngốc ốm yếu.

Đột nhiên một đám mây dày đặc từ trên trời kéo đến. Trời vẫn chưa muộn, nhưng bầu trời đã tối.

“Bên ngoài nhất định sẽ rất thú vị” Trang Thiện Ngọc ngẩng đầu nhìn bức tường cao lớn trong sân, lẩm bẩm “Nếu không, tại sao cha với mẹ luôn đi ra ngoài?” Cậu nói, quay đầu nhìn Trang Kỳ, vui vẻ trở lại “Chó nhỏ, đợi ta lớn lên, mẹ sẽ đồng ý cho ta ra ngoài, lúc đó chúng ta cùng ra ngoài chơi nhé?”

Khi cậu mới biết đi, mẹ ôm cậu đi ra ngoài xem pháo hoa, vô tình gặp kẻ xấu bắt cóc cậu, suýt nữa dìm cậu chết chìm dưới dòng sông ở gầm cầu.

Từ đó về sau, mẹ không còn dễ dàng cho cậu ra khỏi cửa nữa.

Trước khi cậu học cách tự tắm, mẹ cậu không cho thị nữ tắm và thay quần áo cho cậu mà phải tự mình tắm rửa cho cậu.

\”Thiện Ngọc à…\” Mẹ ôm cậu, ngón tay ngọc lùa vào mái tóc đen mềm mại của cậu, nhẹ nhàng nói: \”Người ta nói làm điều ác sẽ bị trừng phạt, nhưng người tốt sẽ bị người khinh. Mẹ đặt tên con là Thiện Ngọc, muốn con phải xấu xa như mẹ, xấu xa một chút, để có thể sống một cuộc sống tốt đẹp trên thế giới này”

Cậu lắc lắc chiếc lục lạc trong tay, ngây thơ bối rối đưa ngón tay vào miệng, không hiểu mẹ đang nói gì.

Mẹ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ, khẽ mỉm cười, lại nói: “Mẹ chỉ cần Thiện Ngọc ngoan, đừng giống như mẹ bị người khác khinh thường, như vậy đã đủ rồi”.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.