[Đm] Chó Dữ – 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Chó Dữ - 29

Trang Thiện Ngọc nói rất nhiều lời ngốc nghếch, lúc đầu Trang Kỳ không xem lời Trang Thiện Ngọc nói là thật.

Con trai thì làm sao có kinh nguyệt? Anh nghĩ vẻ ngoài Trang Thiện Ngọc có chút nữ tính, nhưng có trái cổ giống anh, nhìn dáng người cũng không giống con gái…… Không, anh chưa từng thấy nhiều con gái, chỉ có thể thấy Lạc Phỉ và đám người hầu.

Người của Trang Thiện Ngọc mềm hơn anh, còn rất thơm, cái đầu cũng nhỏ. Anh cúi đầu, nắm lỗ tai em trai, cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt xinh đẹp này.

“Không thể nói với người ngoài” Trang Thiện Ngọc nghiêm túc nói “Nhưng chó nhỏ không phải người ngoài”

Không giống nói dối. Trang Kỳ suy nghĩ, nghĩ chuyện này là như thế nào. Là Lạc Phỉ dạy? Tại sao Trang Thiện Ngọc cảm thấy mình đang đến kỳ kinh nguyệt?

Chẳng lẽ Trang Thiện Ngọc không phải là em trai, mà là em gái?

Anh không quá tin, nhưng cảm thấy điều đó có thể xảy ra.

Bợ mông Trang Thiện Ngọc bế lên, ngửi được mùi hương trên tóc đối phương. Anh nhéo chóp mũi của em trai, đối phương liền nở nụ cười, còn muốn há mồm cắn tay anh.

Ngoài ra…… Kể cả khi sinh con gái, Lạc Phỉ cũng sẽ nuôi con gái như con trai? Triều đại rất ít nữ, hầu như người nắm quyền đều là đàn ông, tuy các tiểu thư có thể đến thư viện, những gì họ học khác với công tử, thiếu gia mới có thể kế thừa gia nghiệp, mới có thể bước vào con đường làm quan.

Thế gian khắc nghiệt với phụ nữ, Trang Thiện Ngọc làm thiếu gia, cũng ít ăn trái khổ.

Trang Kỳ nghĩ, đột nhiên đổ mồ hôi trên mặt bàn tay, có chút đứng ngồi không yên, cảm thấy đang ôm một cái khoai lang phỏng tay trong lòng. Tai của anh nóng lên, không biết tại sao mình khẩn trương, rõ ràng hồi trước vẫn còn bình thường……

Trang Thiện Ngọc thuận người nép bên khuỷu tay anh, anh chưa kịp đẩy người ra, nghe được em trai nói với giọng ngây thơ thường ngày: “Chó nhỏ lấy chuôi kiếm ra đi, ngồi lên cộm quá”

Cái này không phải chuôi kiếm. Cổ Trang Kỳ đỏ bừng, cố hết sức kiềm nén vật dưới thân, không phải anh muốn nghĩ như vậy với Trang Thiện Ngọc, chỉ là mấy ngày nay không được giải toả, nên mới dễ dàng phản ứng như vậy.

Anh đã thành thạo việc xuất tinh, trước đây ở trong lồng tự mình sờ soạng giải quyết.

Vài ngày trước thầy đã đã nói vài câu tục tĩu khi ở riêng, nói là sẽ đi uống rượu và tìm phụ nữ, anh không có hứng thú với phụ nữ, nghe xong cũng không để trong lòng, nhưng khi Trang Thiện Ngọc ngồi trên đùi, những lời thô tục đó liền vang lên trong đầu anh.

Cổ họng anh vẫn còn đau, không thể ra tiếng đuổi Trang Thiện Ngọc xuống, chỉ có thể dịch người đối phương xuống chân, để tránh em trai chạm vào chỗ đang cương cứng của mình.

Trong viện có gió, hơi nóng trên người Trang Kỳ không thể tản đi. Anh luyện kiếm đã lâu, toàn thân đều là mồ hôi, cảm thấy người mình hơi hôi, nhưng Trang Thiện Ngọc một hai bám vô người anh, còn sờ cơ bắp đang căng thẳng của anh.

Anh điều chỉnh lại hô hấp, bắt lấy tay đang đè trên ngực mình của đối phương, từng nét viết hai chữ “Trở về” vào lòng bàn tay đối phương.

“Không trở về!” Trang Thiện Ngọc cầm ngón tay anh, bĩu môi nhìn anh, đáng thương vô cùng nói: “Chó nhỏ không nhớ ta hả?”

Hơi thở của Trang Kỳ lại hỗn loạn, trong lòng trách móc Lạc Phỉ, sao cô có thể để con gái làm bậy. Anh đã tin Trang Thiện Ngọc là con gái, không biết nên để tay ở đâu, nhìn đối phương trước mặt, anh bỗng nhiên nhận ra em trai đã không còn là đứa trẻ nữa, là một thiếu niên hoạt bát xinh đẹp.

Tim nhảy loạn, hơi thở tràn ngập mùi hương ngọt ngào ở cổ.

Trang Thiện Ngọc nhìn lỗ tai đỏ của anh, chớp chớp mắt, cười cười giơ tay sờ tai nóng hổi của anh, nói: “Chó nhỏ thẹn thùng, chắc chắn đang trộm nghĩ đến Thiện Ngọc”

_____________
sắp rồi, sắp rồi.

mấy chương nữa công vẫn nhầm thụ là con gái í

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.