Thiện Ngọc đến kỳ kinh nguyệt.
Lạc Phỉ đã nghĩ đến khả năng này từ lâu rồi, nhưng hi vọng vào may mắn, nghĩ rằng con của cô sẽ không có tử cung, mà chỉ có âm đạo…… có thể đến kỳ kinh nguyệt, mọi việc càng trở nên rắc rối.
Cô không nghĩ sẽ gả cậu cho người khác, cậu uống thuốc lâu như vậy để chữa bệnh trong người, mang thai chẳng phải muốn mạng cậu sao?
Trịnh Hành rất tốt, nhưng cô vẫn không quá vừa lòng. Cô đã đọc văn chương hắn viết, có chỗ đáng khen ngợi, nhưng quá tầm thường, không thể gãi đúng chỗ ngứa.
Cô vì Thiện Ngọc tuyển chồng, muốn đối phương có tham vọng, nhưng sợ đối phương vô tình bạc nghĩa.
Chu Tố Du là cô nương tốt, không gian xảo, may mắn là lần này Chu cô nương bảo vệ Thiện Ngọc, không để người khác phát hiện bí mật trên người Thiện Ngọc.
Lạc Phỉ nhìn trúng lòng tốt cô bé, lặng lẽ gọi cô lại, tặng cho cô một chiếc vòng ngọc trai, nhờ cô giúp đỡ Thiện Ngọc trong chuyện này.
Trang Thiện Ngọc dùng nước ấm rửa vết máu dưới thân, lót một miếng vải mới. Người hầu bưng tới đưa cho cậu một bát cháo đường nấm tuyết, đặt túi da nước ấm xuống bụng dưới của cậu, nói với cậu bụng không thể bị lạnh.
Lạc Phỉ nhìn con trai ngây thơ bắt đầu lộ ra vẻ xinh đẹp, nhẹ nhàng thở dài, ôm chặt cậu vào lòng, nói: “Thiện Ngọc sắp không còn là trẻ con nữa rồi……”
Đây là khuôn mặt ngây thơ chưa bị thế giới làm ô uế, cười rộ lên sẽ thấy gương mặt có chỗ lõm nho nhỏ, đầu mũi hơi hếch, đôi môi mềm mại như hoa dâm bụt đỏ. Cậu thích làm nũng, sẽ đè gương mặt lên vai người, ngoan ngoãn giương mắt nhìn người, luôn có tia nước lấp lánh trong con ngươi đen nhánh.
Trang Thiện Ngọc nói: “Tố Du nói, đến kỳ kinh nguyệt, con sẽ cao lớn rất nhanh” Cậu nói đến đây, chớp mắt hỏi cô, “Mẹ ơi, con có thể cao hơn chó nhỏ không?”
Lạc Phỉ lắc đầu, dùng ngón trỏ chọc trán cậu, nói: “Con, cao hơn mẹ là đủ rồi”
Khung xương của Trang Kỳ vốn đã lớn, bị cô ép tập võ, một ngày ăn rất nhiều cơm với thịt, sao có thể không cao lớn.
Trang Thiện Ngọc muốn đi tìm chó nhỏ, nhưng mẹ muốn cậu ở trong phòng, chờ kinh nguyệt hết thì mới được đi. Hiếm khi cậu mới từ học viện trở về, ngống trông muốn nhìn chó nhỏ một cái, mẹ không cho, cậu thất vọng, nén nước mắt hỏi cô: “Nhìn từ xa cũng không được ạ?”
Lạc Phỉ không còn cách nào khác, nói: “Được. Nhưng chỉ có thể đến nhìn nó, không được cùng nó chạy loạn, cũng không ở lại trong lồng”
Cô dứt lời, vẫn không yên tâm, nói: “Nhớ kỹ lời mẹ vừa nói với con”
“Cảm ơn mẹ!” Đôi mắt của Trang Thiện Ngọc cong lên, sau khi gật đầu, giống như con chim được thả tự do không chờ nổi chạy đến hậu viện.
Khi cậu đến gần, cậu nghe được tiếng kiếm va chạm trong sân, đi chậm lại, lén lút thò đầu ra từ cây cột gỗ đỏ trong hành lang, nhìn thiếu niên đang cầm kiếm trong sân.
Khuôn mặt anh tuấn của thiếu niên còn có chút ngây ngô, nhưng vóc dáng cao như một người đàn ông trưởng thành. Người anh mặc áo ngắn, khi dùng sức cơ bắp trên cánh tay sẽ phồng lên, những giọt mồ hôi lăn xuống theo di chuyển của anh, các động tác của anh dứt khoát và lưu loát, năng lực rất mạnh, bây giờ có thể đánh mấy chiêu với thầy.
Trang Thiện Ngọc nhìn trộm, cảm thấy chó nhỏ thay đổi rất nhiều. Nhưng cậu không để ý những cái thay đổi đó, thiếu niên vừa thu kiếm, cậu nhanh chóng chạy vào trong viện, gọi đối phương vài tiếng “Chó nhỏ”, chạy đến ôm eo như thường lệ, cũng mặc kệ trên người đối phương bị dơ.
Trang Kỳ với thầy nhìn nhau, thầy thấy thiếu gia đến, gật đầu với anh, không lời nào rời đi.
Trang Kỳ chưa lau mồ hôi, vừa định bế đứa nhỏ qua một bên, thì ngửi thấy một mùi tanh ngọt. Anh cau mày, cánh mũi mấp máy vài cái, cúi đầu nhìn em trai trong lòng ngực.
Anh biết mùi của trang thiện ngọc rất ngọt, nhưng hôm nay mùi rất nồng đậm, giống như vừa mới lấy mật ra khỏi hũ vậy.
“Chó nhỏ, chó nhỏ” Trang Thiện Ngọc nhìn xung quanh, ghé bên tai anh, nhỏ giọng nói “Ta đến kỳ kinh nguyệt, rất nhanh sẽ cao lên”
Hơi thở của em trai phả vào tai anh, trái cổ của Trang Kỳ nhấp nhô, nhất thời không phản ứng được đối phương nói gì.
Anh mới luyện kiếm xong, máu cả người vẫn còn nóng, không thể đẩy Trang Thiện Ngọc trong lòng ngực ra, muốn chạy nhanh đến hồ nước dội chút nước lạnh.
À, kinh nguyệt……Kinh nguyệt gì? Đó không phải thứ chỉ có phụ nữ mới có à?
Trang Kỳ đi được hai bước, cánh tay lại bị em trai ôm chặt. Trang Thiện Ngọc không phát hiện anh khác thường, vẫy tay muốn anh cúi đầu xuống, nhón chân đến bên tai anh, hỏi anh: “Chó nhỏ, ngươi có kinh nguyệt chưa?”
________
không hiểu sao tui up chương mà nó không hiện thông báo