[Đm] Chó Dữ – 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm] Chó Dữ - 27

Trời đã tối, còn một khoảng thời gian nữa mới đến bữa tối, bọn họ quyết định ở trong sân chơi trốn tìm, Trịnh Hành bịt mắt, mỉm cười đi bắt những bạn học đang trốn.

Trang Thiện Ngọc với Chu Tố Du trốn chung một chỗ, cười trộm khi Trịnh Hành lảo đảo đi về phía khác, đột nhiên cảm thấy phía dưới thân có chút nóng.

Trong lòng cậu hoảng hốt, nhanh chống nắm chặt tay áo của Chu Tố Du, ngại ngùng nói mình muốn đi rửa tay.

Khi đến nhà vệ sinh, cậu kéo vạt áo lên, phát hiện chất nhầy nóng ướt đó không phải là nước tiểu, mà là máu tanh đỏ tươi.

Hai mắt Trang Thiện Ngọc mở tay, mơ hồ cảm thấy bụng dưới nặng trĩu, nhưng toàn thân không thấy đau, cũng không biết tại sao lại đổ máu. Cậu chưa từng thấy bộ phận sinh dục của con trai khác, cho rằng mọi người đều có một khe thịt hẹp như vậy, hiện tại thấy máu chảy từ trong đó, trong lòng rất sợ hãi, suýt nữa thì khóc.

Cậu vốn định đi tìm Trịnh Hành, nhưng mẹ không cho phép cậu phơi bày cơ thể cho con trai coi…… Nghĩ tới nghĩ lui, cậu đành đỏ mặt ra ngoài gọi Chu cô nương, ngượng ngùng xin cô gọi giáo viên đến.

Chu Tố Du thấy trên tay cậu có máu, hoảng sợ, hỏi cậu có phải bị thương chỗ nào không.

Trang Thiện Ngọc khó xử mở miệng, thấp giọng nói: “Không phải bị thương. là, là chảy từ hai chân……”

Mắt Chu Tố Du mở to, lặp lại lời cậu một lần nữa với vẻ mặt không tin: “Từ chân chảy ra?”

Cô muốn đi vào xem, cậu liên tục lắc đầu, lại trốn sau cửa, nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, ta không thể cho ngươi xem”

“Thiện Ngọc” Chu Tố Du suy nghĩ hồi lâu, nhỏ giọng hỏi “Ngươi thật sự là con trai sao?”

Trang Thiện Ngọc có khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, khi mái tóc mềm mại hạ xuống, nói là con gái thì sẽ không ai nghi ngờ. Cô nghĩ, càng cảm thấy Trang Thiện Ngọc là nữ giả nam.

“Ta tất nhiên là con trai rồi” Trang Thiện Ngọc mím môi, thò đầu từ sau cửa, nói “Ta có……”

Cậu muốn nói chỗ cậu đi tiểu là nơi con gái không có, nhưng cảm thấy điều này không nên nói cho cô nương nghe.

Chu Tố Du nhớ đến lần nói chuyện với mẹ Trang Thiện Ngọc, Thiện Ngọc khác với những công tử khác. Khi đó cô không hiểu ý nghĩa câu này, bây giờ cuối cùng cũng hiểu một chút.

Cô nghe mẹ mình từng nói, từng có gia đình nuôi con gái như con trai. Xem ra Trang phu nhân vẫn luôn lừa Trang Thiện Ngọc việc này, nên Thiện Ngọc mới cảm thấy mình là con trai.

Cô nghĩ mình không thể nói nhiều nữa, vội vàng chạy tới cầm miếng vải, thấp giọng nói: “Ngươi lót cái này dưới thân đi, buổi tối trở về nói với mẹ ngươi…… Cái này gọi là kinh nguyệt, ở độ tuổi này có là chuyện bình thường, không có gì phải sợ”

Sau khi biết bí mật của Trang Thiện Ngọc, Chu Tố Du đối xử với công tử xinh đẹp này càng thêm dịu dàng, an ủi đối phương nói: “Mấy ngày trước ta cũng tới kỳ kinh nguyệt, có mấy ngày là hết”

Hoá ra ai cũng có. Trang Thiện Ngọc gật đầu, thở một hơi dài nhẹ nhõm, sắc mặt hồng hào trở lại.

Trên đường đi đến cổng học viện, bọn họ gặp Trịnh Hành.

Trịnh Hành thấy vết máu trên áo Trang Thiện Ngọc, vội vàng giữ chặt tay thiếu niên, hỏi bị thương chỗ nào.

Trang Thiện Ngọc mở miệng định trả lời là “Kinh nguyệt”, nhưng lại bị Chu Tố Du che miệng. Chu Tố Du thì thầm bên tai cậu, chuyện này không thể nói với người ngoài.

Nếu mọi người đều có, tại sao không thể nói? Cậu nghi hoặc chớp mắt, không rõ lý do, nhưng vẫn nghe cô nói, không nói lý do cho Trịnh Hành.

Trịnh Hành định hỏi thêm gì đó, chóp mũi đột nhiên ngửi được mùi hương ngọt ngào. Hắn cúi đầu nhìn về phía Trang Thiện Ngọc, đột nhiên phát hiện ngũ quan của đối phương nẩy nở một chút, đôi mắt đen trong sáng sạch sẽ, môi mềm mại như cánh hoa, giống như chỉ cần xoa nhẹ là sẽ chảy ra mật ong.

Chu Tố Du kéo Trang Thiện Ngọc ra sau mình, trừng mắt nhìn Trịnh Hành một cái, nói “Cách xa một chút!”

Trịnh Hành đang thắc mắc tại sao cô nương này hung dữ với mình, lại nghe cô nói với Trang Thiện Ngọc: “Ban đêm ngươi không thể ngủ chung phòng với hắn, cách xa hắn một chút, biết chưa?”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.