Array
(
[text] =>
Chương 49
Buổi chiều lúc sáu giờ, Cung Phàm rốt cuộc trở lại. Ánh mắt Tỉnh Phi nhìn anh quả thực giống như là tìm thấy đấng cứu thế, ôm Cung Phàm mà nước mắt lưng tròng.
Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi ôm mình không buông, bĩu môi làm nũng, cười cười, vươn tay vuốt ve cậu một chút. Hai mắt Tỉnh Phi vụng trộm nhìn ba mẹ Cung đang rửa rau, lặng lẽ cùng Cung Phàm kề tai nói nhỏ.”Anh, cún con đáng yêu lắm, có điều hơi ngốc một chút.”
Cung Phàm liền ôm cậu bằng cách ôm công chúa, sao đó đi đến phòng khách. Tỉnh Phi mặt đỏ bừng, chột dạ nhìn sang bên cạnh, không có ai nhìn bọn họ.
“Đáng yêu giống em.” Cung Phàm nói.
Tỉnh Phi ánh mắt sáng ngời trong suốt: “Thật sao?”
Cung Phàm nhìn bộ dáng nhỏ nhắm của cậu, “Đúng vậy, cũng ngốc như em nữa.”
Tỉnh Phi hừ một tiếng,”Anh chúng ta trở về phòng đi ~” Tỉnh Phi dùng ánh mắt nhìn mẹ Cung, chắc sẽ không thấy được. Cung Phàm cười ôm eo cậu đi vào. Ba mẹ Cung ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng hai người ôm ôm ấp ấp, cười cười.
“Tính cách Phi Phi thay đổi thật nhiều.” Ba Cung đem cá rửa sạch sẽ.
“Đúng vậy. Tính cách Cung Phàm cũng thay đổi rất nhiều. Kết hôn là sẽ vì đối phương mà sửa đổi tính cách, hai người mới có thể an ổn sống cùng nhau.” Mẹ Cung giúp ba Cung xắn tay áo. Ba Cung tán đồng gật gật đầu,”Sinh hoạt lâu dài cần bao dung đối phương.”
“Là làm cá xào lăn (1) hay là cá sốt chua ngọt (2)?” Ba Cung nhìn mẹ Cung, cảm khái nói: “Lúc trước khi bà mang thai rất thích ăn cá sốt chua ngọt, cũng làm món này cho Phi Phi đi, hai ngày rồi đứa nhỏ này ăn ít quá.”
Mẹ Cung gật gật đầu,”Mang thai chính là như vậy, ăn không vào, tính tình cũng rất lớn, có điều tính tình Phi Phi cũng không tệ lắm.”
Ba Cung lắc lắc đầu,”Năm đó bà mang thai mà tôi cũng bị ép cho bán sống bán chết!”
Mẹ Cung trợn trắng mắt nhìn ông,”Lúc trước tôi mang thai là đánh đổi nửa cái mạng, để ông dễ chịu trong lòng tôi khó chịu!”
Ba Cung cười cười, giúp bà đem tóc bên thái dương vén lên, nhìn tóc trắng của bà, cảm thán nói, “Già rồi già rồi, tóc trắng cũng có rồi.”
Mẹ Cung gật gật đầu,”Đúng vậy, nhân sinh vội vàng.”
Tỉnh Phi đẩy Cung Phàm đến trên giường. Cung Phàm theo lực đạo của cậu ngã xuống, Cung Phàm gác cánh tay sau ót, lấy ngón tay cào cào nhẹ cằm Tỉnh Phi, Tỉnh Phi thấy ngứa, thế nhưng không né tránh, ngồi ở trên bụng anh. Một bàn tay Cung Phàm thò vào trong quần áo, sờ sờ bụng cậu. Cho dù cảm giác gì Cung Phàm cũng không thấy được, thế nhưng giống như có một loại cảm giác khác thường từ trong lòng bàn tay lan tràn đến trái tim.
Tỉnh Phi bắt lấy tay anh, ha ha cười.”Anh, cảm giác rất kì quái.”
“Kỳ quái như thế nào?”
“Không biết nói như thế nào, hạnh phúc? Quái dị? Vui vẻ? Giống như tất cả đều có ý.” Tỉnh Phi cau mày.
“Anh cũng có một loại cảm giác rất mãnh liệt.” Cung Phàm ôm eo cậu.
“Cảm giác gì?” Tỉnh Phi đem nút áo sơmi Cung Phàm cởi ra, nhìn đến lồng ngực rắn chắc, thân thủ chọc chọc trên cơ thịt chỗ đó, cứng cứng, đầu ngón tay còn có cảm giác đau đau.
“Cảm giác hạnh phúc.” Cung Phàm nghiêng người, đem Tỉnh Phi đặt ở phía dưới. Tỉnh Phi híp mắt cười rộ lên, trong tươi cười tràn ngập ánh sáng trước kia không tồn tại.
“Phi Phi đừng quậy, bác sĩ dặn thời kì đầu mang thai không thể xằng bậy.” Cung Phàm bắt lấy hai tay của cậu.
Tỉnh Phi lắc mông,”Vậy anh đem tay anh đang ở trên mông em lấy ra đi.”
Cung Phàm một ngụm hôn lên môi cậu, hai tay càng thêm làm càn. Tỉnh Phi đón ý hùa với anh, hai người hôn đến mức không phân ta ngươi. Cái loại nhiệt tình cùng cuồng dã này không cách nào hình dung.
Tỉnh Phi cảm giác hô hấp của mình đều bị Cung Phàm cướp lấy, lồng ngực nặng nề trướng đau, Tỉnh Phi giãy dụa, hai tay đẩy Cung Phàm ra. Ánh mắt Cung Phàm đỏ bừng lên. Tỉnh Phi đỏ mặt nhìn anh, nhìn ánh mắt Cung Phàm mang theo lửa nóng cùng áp lực nào đó, Tỉnh Phi ngượng ngùng dời đi ánh mắt.
Hai tay Cung Phàm chống hai bên đầu Tỉnh Phi, nửa chống thân thể, kề sát Tỉnh Phi, chậm rãi bình ổn xuống. Ánh mắt lửa nóng, tròng trắng mắt tràn ngập tơ máu, hô hấp nặng nhọc đều cho thấy anh đang khó chịu.
“Anh?” Tỉnh Phi chọc chọc khuôn mặt anh. Cung Phàm nhìn cậu một cái. Tỉnh Phi lập tức rụt tay không dám nhúc nhích.
“Anh gọi điện thoại cho Tiêu Dương, nói em gần đây có chút chuyện, chắc một đoạn thời gian không thể đi tới tiệm trà sữa giám sát.” Thanh âm Cung Phàm giống như bị giấy ráp mài qua.
“Ồ.” Tỉnh Phi có chút thất lạc. Cung Phàm hôn hôn lên trán cậu: “Xin lỗi. Qua một đoạn thời gian, bụng sẽ bắt đầu phát triển. Bụng bầu đi ra ngoài không an toàn.”
Tỉnh Phi cúi đầu vừa niết ngón tay anh vừa thưởng thức,”Em biết.”
“Đi đem cún con ôm lại đây.” Cung Phàm lật người, mở rộng tay chân nằm thẳng trên giường. Tỉnh Phi từ trên giường ngồi dậy, vừa đi tới chỗ thùng giấy vừa vụng trộm ngắm hạ bộ Cung Phàm. =))))
Tỉnh Phi khom người đem Husky ôm đến, lông bên miệng cún con còn dính sữa chua. Husky mở to đôi mắt lười biếng, ngốc ngốc nhìn Tỉnh Phi. Tỉnh Phi sờ sờ bụng nó, ôm nó đi về phía Cung Phàm, sau đó đem cún con đặt ở hắn giữa hai chân anh.
Cung Phàm ngẩng đầu cảnh cáo Tỉnh Phi, Tỉnh Phi hướng anh làm mặt quỷ. Cung Phàm đột nhiên dâng lên một loại cảm giác bất đắc dĩ sâu sắc, ngón tay siết chặt văng lên tiếng khớp xương răng rắc, cố tình tên chủ nhân ngốc còn đang ở đó ngây ngô cười vui tươi hớn hở, còn một kẻ thì say sưa liếm phía dưới quần.
Tỉnh Phi nhìn màu trắng sữa trên quần Cung Phàm, nhìn Cung Phàm chế nhạo. Cung Phàm từ trên giường ngồi dậy, nhấc Husky để sang một bên, một phen bắt được Tỉnh Phi đang vênh váo đặt lên trên đùi.
“Anh phát hiện lá gan em gần đây càng lúc càng lớn.” Cung Phàm giữ chặt eo cậu. Tỉnh Phi vung chân,”Đó là ảo giác của anh, em vẫn trước sau như một kính ngưỡng anh, anh là tín ngưỡng của em.”
Cung Phàm đè lại chân cậu, Tỉnh Phi liền ngồi khóa ở trên đùi anh. Cung Phàm nhìn cần cổ trắng noãn của cậu,”Em bây giờ cứ tiếp tục vênh váo đi, anh hiện tại sẽ chịu đựng, đợi đứa nhỏ sinh ra, em có muốn biết thế nào là bùng nổ không?”
Tỉnh Phi trừng mắt ủy khuất nhìn anh, rầm rì rầm rì .”Anh thử đánh xem, đến thời điểm đó em cùng con sẽ bao vây anh! Hừ hừ, đến lúc đó không phải là bùng nổ nữa mà là song quyền khó địch bốn tay!”
Cung Phàm thất thanh cười lớn. Hai người sao, một bàn tay của anh liền có thể giải quyết.
“Anh, anh đã đặt tên cho nó chưa?” Tỉnh Phi xoa bụng cún con, Husky nằm ở trên giường phe phẩy cái đuôi. Tỉnh Phi đột nhiên nhắc đuôi nó lên sau đó nhìn vào giữa hai chân nó: “Thì ra là đực.”
Cún con kêu gâu gâu, mắt nhỏ đặc biệt ủy khuất, cuối cùng nhảy xuống giường, chui vào gầm giường. Chui vào một nửa liền mắc kẹt, nằm ở đó thê thảm kêu gâu gâu.
Tỉnh Phi khẩn trương nhìn Cung Phàm, mặt Cung Phàm đầy vẻ bất đắc dĩ, đè lại cún con lôi ra bên ngoài, lại lôi không ra, cuối cùng kêu Tỉnh Phi đứng sang một bên, tự mình đem giường nâng lên đến một chút, đem Husky lôi ra.
Cung Phàm đem cún con đặt lên trên cổ Tỉnh Phi, nói: “Tỉnh Tiểu Cẩu, ngốc như em vậy, thỏ ngốc.”
Tỉnh Phi kháng nghị,”Không được gọi em là Tỉnh Tiểu Cẩu! Anh mới là Cung Đại Cẩu!”
Cung Phàm liếc mắt nhìn cậu, chỉ chỉ Husky đang lè lưỡi,”Anh nói gọi nó là Tỉnh Tiểu Cẩu.”
Husky giống như biết Cung Phàm dùng danh tự kia để gọi mình, còn đặc biệt hưởng ứng mà kêu hai tiếng, nãi thanh nãi khí, thanh âm mềm nhũn đặc biệt khả ái.
Tỉnh Phi nhìn nhìn Husky, lại nhìn Cung Phàm, đôi mắt nhỏ đặc biệt ủy khuất, mặt cũng đỏ bừng,”Dựa vào cái gì chứ! Không được gọi là Tỉnh Tiểu Cẩu! Em không muốn!” Lại trừng mắt với Husky, bắt lấy chân trước của nó, than thở,”Chó ngốc!” Husky lật thân thể, vẫy vẫy cái đuôi dùng tròng mắt xanh biếc ngốc ngốc nhìn Tỉnh Phi.
Cung Phàm khép nửa ánh mắt nhìn bọn họ, “Không cần em quyết định, nó nhận ra là được, phải tôn trọng cẩu quyền.”
Tỉnh Phi nói không lại với anh, ánh mắt đỏ rực chạy ra bên ngoài.
Mẹ Cung bưng cá sốt chua ngọt lên bàn, bị Tỉnh Phi đột nhiên từ trong phòng lao ra làm hoảng sợ, sắc mặt lúc này liền không dễ nhìn,”Đều sắp sinh bảo bảo rồi, sao lại chạy như vậy, nếu không cẩn thận ngã xuống, xảy ra sơ xuất thì làm sao?”
Tỉnh Phi lần đầu tiên nhìn thấy mẹ Cung luôn ôn hòa bày ra sắc mặt khó coi, có chút bất an đứng ở cửa,”Thực xin lỗi, mẹ.”
Mẹ Cung thở dài một hơi, đi đến trước mặt Tỉnh Phi, nhìn bộ dáng tủi thân của cậu, chọc chọc cái trán cậu,”Nói xin lỗi với mẹ có ích lợi gì? Con ngã xuống, là con tự mình chịu đau, biết không? Phải biết trân trọng thân thể mình, đứa ngốc.”
Tỉnh Phi biết mẹ Cung không phải trách cứ mình, mà chỉ là muốn nhắc nhở mình phải tự bảo vệ bản thân, liền cười rộ lên. Nhưng mà ánh mắt cậu lúc này đỏ rực lại cười lên, thoạt nhìn có vẻ quái dị.
Mẹ Cung chú ý tới ánh mắt đỏ rực của cậu, cau mày hỏi,”Làm sao thế? Cung Phàm bắt nạt con?
Tỉnh Phi vừa chuẩn bị nói không có, thế nhưng mẹ Cung che chở cậu như vậy, khiến cậu đột nhiên nhớ đến mấy đứa nhỏ làm nũng với mẹ. Tỉnh Phi ánh mắt đảo qua đảo lại, cuối cùng cúi đầu, thanh âm đặc biệt nhỏ nhẹ, như có như không,”Ca… anh ấy bắt nạt con, anh ấy nói muốn đặt tên cho bảo bảo là Tỉnh Tiểu Cẩu.”
Mẹ Cung nghe xong ánh mắt giật giật, vừa nghe liền biết là hai người đùa giỡn, cũng không biết nên an ủi ai.
Ba Cung đứng ở trong phòng bếp, nghe được Tỉnh Phi nói Cung Phàm muốn đặt tên cho cháu cưng của mình là “Tỉnh Tiểu Cẩu”, gân xanh trên thái dương cũng giật giật: “Thằng bất hiếu kia! Đặt tên cho cháu ta cái gì mà Tỉnh…… !” Hai chữ đằng sau thật sự là nói không nên lời.
Cung Phàm từ trong phòng đi ra, bình tĩnh nhìn mẹ Cung bất đắc dĩ cùng ba Cung đang tức giận, nói,”Em cảm thấy Tỉnh Tiểu Cẩu không dễ nghe, không phải đồng ý đổi thành Tỉnh Tiểu Uông sao.”
Tỉnh Phi nhất thời không có phản ứng, mở to ánh mắt tròn vo nhìn Cung Phàm, cho rằng anh lại chế nhạo mình, phản bác nói,”Anh mới là Tỉnh Tiểu Uông!”
Ba Cung bên kia nổi trận lôi đình,”Hai đứa đừng vớ vẩn! Đặt cho cháu cưng của ta cái tên xấu xí này, muốn nó về sau bị người ta chê cười hả!”
Mẹ Cung tuyệt không muốn giải thích, vẻ mặt bất đắc dĩ rời đi, tuyệt không muốn tham gia vào “trò chơi” này!
Tỉnh Phi nhìn nhìn ba Cung đang nổi giận, đầu mới từng chút một chuyển lại đây.
Ánh mắt đỏ bừng, hận không thể nhào lên cắn chết Cung Phàm. Cũng không thể thuyết minh ngọn nguồn câu chuyện cho ba Cung, chỉ có thể tự gánh lấy hậu quả.
Ba Cung hận không thể cầm lấy gậy lại đây đánh hai người mấy cái. Tỉnh Phi quay lưng lại với ba Cung cũng có thể cảm giác được ông đang tức giận.
Tỉnh Phi quay sang Cung Phàm dùng khẩu hình nói,”Anh thật quá đáng! Em vô tội!”
Cung Phàm nhún nhún vai, nửa ôm Tỉnh Phi vào phòng, một cước đem cửa phòng đạp ra, niết niết khuôn mặt cậu,”Trách ai? Trước quyền uy tuyệt đối, cáo trạng là vô dụng.”
Tỉnh Phi tức đến thở hồng hộc, giận dữ đá anh một cước. Căm giận nói,”Đến lúc đó cún con gọi là Tỉnh Tiểu Cẩu, con anh liền gọi là Cung Tiểu Uông !”
Cung Phàm cười cười, cũng không trêu cậu nữa,”Hai ta không tự làm chủ được, em nếu muốn đặt tên là Cung Tiểu Uông, ba nhất định giết chết hai ta.”
Sắc mặt Tỉnh Phi lúc xanh lúc trắng.
Chương 50
Tỉnh Phi hầm hừ từ trong phòng đi ra. Cung Phàm đi theo phía sau, cố ý lúc đóng cửa để lại một khe hở.
Lúc ăn cơm, Tỉnh Phi nhất định muốn ngồi đối diện với Cung Phàm. Cung Phàm tựa lưng vào ghế ngồi, cười nhẹ khoanh hai tay nhìn Tỉnh Phi. Tỉnh Phi lại ném cho anh một bạch nhãn, vừa vặn bị ba Cung thấy được. Ba Cung sửng sốt, lại nhìn nhìn Cung Phàm, không nói một lời, cúi đầu ăn cơm. Không khí trên bàn ăn lập tức trở nên cực kỳ quái dị.
Bốn người trên bàn, cũng chỉ có hai người Cung Phàm cùng mẹ Cung thong dong ăn cơm.
Tỉnh Phi đang ăn, liền cảm thấy dưới lòng bàn chân có chút khác thường, chân bị thứ gì đó ngăn cản, không nặng, mấu chốt là thứ đó còn động đậy. Tỉnh Phi có chút giật mình, đột nhiên nghĩ tới có thể là Tỉnh…, không, là Husky!
Tỉnh Phi cúi đầu lặng lẽ nhìn xuống gầm bàn, trái tim như muốn nhảy ra ngoài. Husky ghé vào trên chân Tỉnh Phi, ngốc manh ngốc manh nhìn Tỉnh Phi, thè lưỡi xin đồ ăn, lại còn ở đó rên gừ gừ, may mắn thanh âm không quá lớn, Tỉnh Phi lén lút nhìn nhìn ba mẹ Cung, thấy hai người bọn họ đều đang cúi đầu ăn cơm, hẳn là không phát hiện. Tỉnh Phi thở dài nhẹ nhõm một hơi, cảm giác chính mình như đang ngồi xe qua núi.
Cảm giác thèm ăn cũng không còn, Tỉnh Phi cầm đũa ăn cơm. Cung Phàm bên kia cảm giác được tầm mắt của Tỉnh Phi, từ trong bát ngẩng đầu nhìn cậu.
Tỉnh Phi nhìn nhìn ba mẹ Cung. Cung Phàm nhẹ nhàng gật đầu, nhìn Tỉnh Phi, dùng ánh mắt hỏi. Tỉnh Phi chỉ chỉ dưới đất, dùng khẩu hình nói,”Husky.”
Cung Phàm sáng tỏ,”Tỉnh Tiểu Uông?”
Tỉnh Phi,”……” Không bao giờ muốn để ý đến anh nữa!!!!
Tỉnh Phi hừ một tiếng, cúi đầu ăn cơm, thế nhưng Husky vẫn ôm lấy chân cậu không buông, kêu càng ngày càng liên tục, thanh âm cũng càng lúc càng lớn. Tỉnh Phi có chút sốt ruột, co quắp bất an.
Tỉnh Phi lặng lẽ ném một cái xương gà xuống đất, xương gà lăn qua lăn lại, lăn đến bên chân ba Cung, Husky lập tức liền đi tới ngậm cục xương, Tỉnh Phi thiếu chút nữa hét lên. May mắn xương gà lăn long lóc lúc còn cách chân ba Cung 5cm thì dừng lại. Tim Tỉnh Phi như muốn nhảy ra ngoài. Thế nhưng còn chưa xong! Tỉnh Tiểu Uông vẫy cái đuôi, thở hộc hộc hộc hộc chạy về phía cái xương gà, mắt xanh nhỏ long lanh, hạnh phúc muốn khóc. Tỉnh Phi cảm thấy trái tim sắp ngừng đập luôn rồi! Máu toàn thân dâng lên, nhưng thân thể lại cảm thấy lạnh lẽo.
Tỉnh Tiểu Uông, sao mày lại muốn tìm chết như vậy…
Tỉnh Tiểu Uông bên kia giống như cảm ứng được tâm tình đưa xe qua núi của chủ nhân, quay đầu nhìn thoáng qua Tỉnh Phi, sau đó vẫy cái đuôi chạy vội tới cái xương gà của mình. Tỉnh Phi nhanh chóng ném tiếp một cái xương gà, vừa nhanh vừa chuẩn nằm bên cạnh chân mình! Tỉnh Tiểu Uông bên kia dùng khứu giác linh mẫn phát hiện một món ngon mới. Quay đầu chạy đến bên cạnh chân Tỉnh Phi. Tỉnh Phi thở dài nhẹ nhõm một hơi, cảm thấy bữa cơm này mình ăn mà còn thấy mệt. Tỉnh Phi tựa lưng vào ghế ngồi thẳng lên thở, chống lại ánh mắt Cung Phàm. Cung Phàm liếc liếc mắt nhìn xuống gầm bàn, nhìn Tỉnh Phi dùng khẩu hình nói,”Biểu tình của Phi Phi thật phấn khích.”
Tỉnh Phi cảm thấy mình muốn phát điên, Cung Phàm cái gì cũng không quản! Lại còn muốn “chê cười” mình! Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì!
Tỉnh Phi trừng mắt với Cung Phàm, cầm chiếc đũa cùng Cung Phàm đối nghịch, Cung Phàm muốn ăn cái gì, cậu liền giành trước một bước. Ba mẹ Cung xem như không phát hiện. Con trai đói một chút cũng không sao, con dâu cùng cháu nội không thể bị đói. Lại nói, đôi tình nhân đùa giỡn, hai ông bà lão can thiệp làm gì?
Tỉnh Phi sau vài lần thử đoạt thức ăn từ miệng Cung Phàm, cảm giác kia không còn gì thích hơn. Nhất là có ba mẹ Cung làm “hộ pháp”, Cung Phàm không dám làm gì cậu! Hừ hừ~
Tiếp một lần nữa đoạt được miếng xương hầm của Cung Phàm, Tỉnh Phi còn chưa kịp nhếch miệng cười, liền bị Cung Phàm cầm chiếc đũa gõ lên đầu.
Tỉnh Phi không dám tin nhìn Cung Phàm, Cung Phàm nghiêm trang, gõ xong tiếp tục ngồi vững như Thái Sơn ăn cơm. Tỉnh Phi đang chuẩn bị phản công, sau đó khóe mắt lại thấy Tỉnh Tiểu Uông sau khi ăn xong xương gà lại chạy nhanh về phía cục xương bên chân ba Cung… Trơ mắt nhìn cái đuôi của Tỉnh Tiểu Uông đụng vào chân ba Cung…
Tỉnh Tiểu Uông, không tìm chết sẽ không chết có biết hay không?
Ba Cung ngẩng đầu từ trong bát, cau mày nhìn xuống phía dưới gầm bàn, Tỉnh Tiểu Uông đồ ngốc kia hướng về phía ba Cung kêu gâu gâu, vô sỉ bán manh (**tỏ ra đáng yêu). Ba Cung ngẩng đầu nhìn Tỉnh Phi đang chột dạ khẩn trương, lại nhìn nhìn Cung Phàm vùi đầu ăn thịt. Buông đũa, đem Husky xách ra. Tỉnh Phi cảm thấy mình chán ghét Cung Phàm muốn chết rồi, rõ ràng anh cũng là tòng phạm, thế nhưng cái gì cũng không quản!!!
“Gâu ~ Gâu ~” Tỉnh Tiểu Uông đầy mặt là biểu tình lãng mạn, giơ cổ lên, hạnh phúc nhìn lên trên trời, à không, nhìn lên trần nhà.
Mẹ Cung nhìn Husky trong tay ba Cung, nhìn Tỉnh Phi cùng Cung Phàm đang ăn cơm. Tỉnh Tiểu Uông một chút cũng không cảm giác được nguy hiểm, vẫy cái đuôi, lộ ra mông nhỏ, cúc hoa nở rộ sáng lạn =))))))), tuyệt không biết che giấu. Tỉnh Phi đều muốn trốn dưới gầm bàn.
Vừa chuẩn bị mở miệng nói bụng không ổn lắm, muốn trở về phòng, liền bị mẹ Cung dùng ánh mắt trấn áp.
Cung Phàm buông đũa,”Con mua cho Phi Phi.”
Mẹ Cung giận dữ mắng,”Phi Phi mang thai! Mấy thứ mang vi khuẩn này đối với thằng bé không tốt!”
Tỉnh Phi xấu hổ đến mặt hồng hồng,”Mẹ, mẹ đừng nóng giận, anh thấy con thích quá mới mua về. Để con đem nó tặng người khác vậy.”
Mẹ Cung thở dài một hơi, không đành lòng khiến quan hệ trở nên cứng nhắc, nói,”Thôi, thích liền để lại nuôi, chăm chỉ tắm cho nó là được.”
Trên mặt Tỉnh Phi lập tức nở rộ như đóa hoa, nịnh nọt nhìn mẹ Cung. Mẹ Cung cười cũng không được, tức giận cũng không xong. Dứt khoát đi phòng bếp cầm chén, đổ cho Tiểu Uông một ít đồ ăn thanh đạm.
Tỉnh Tiểu Uông không có lúc nào là không phóng thích bản chất ngốc nghếch của nó, vui sướng chạy nhanh về phía mẹ Cung, mẹ Cung nhìn Husky bày ra vẻ mặt sung sướng, trên mặt xuất hiện biểu tình vặn vẹo.”Đây là…… Husky đi?”
“Dạ.” Tỉnh Phi nhìn Husky đang vẫy đuôi với mẹ Cung, giống như không dám thừa nhận chủ nhân của con ngáo này là mình.
“Trách không được ngốc như vậy.” Mẹ Cung một câu kết luận bản chất Husky. “Nó tên là gì?”
Tỉnh Phi nhìn nhìn Cung Phàm, lại nhìn nhìn Husky, mặt đỏ bừng, giương miệng phát ra một câu,”Tỉnh Tiểu Uông.”
“Gâu ~” Tỉnh Tiểu Uông ngẩng đầu nhìn Tỉnh Phi, ngốc manh nằm rạp xuống.
“Gì cơ?” Mẹ Cung cho rằng mình nghe lầm. Hoài nghi nhìn Cung Phàm. Cung Phàm gắp cho Tỉnh Phi một miếng cá sốt chua ngọt, nói: “Ăn cơm đi.”
Mẹ Cung nhìn Husky, cuối cùng vẫn lựa chọn trầm mặc.
Bà cảm thấy con trai mình có vẻ hơi quá phận rồi. Bắt nạt Tỉnh Phi như vậy thật sự là…… Bà lại nhìn nhìn Tỉnh Phi đang ủy khuất thở dài một hơi, nhìn Cung Phàm,”Cung Phàm, Phi Phi nhỏ hơn con, con chiếu cố thằng bé nhiều một chút, sao ngày nào cũng bắt nạt em nó?”
Tỉnh Phi cũng ngẩng đầu nhìn Cung Phàm. Cung Phàm gật đầu: “Không bắt nạt em ấy. Em ấy với Husky giống nhau thôi.”
Mẹ Cung một hơi không suyễn mắng,”Còn nói!”
Cung Phàm cười cười,”Con biết đúng mực.”
Mẹ Cung nhìn Tỉnh Phi, nhìn cậu đang ủy khuất, nhưng không khó chịu, phỏng chừng cũng là một bên nguyện đánh một nguyện chịu.
Cung Phàm duỗi dài cánh tay, xoa xoa đầu Tỉnh Phi, Tỉnh Phi nhìn ba mẹ Cung, xấu hổ chạy vào trong phòng.
Hôm sau là thứ hai, Tiêu Dương ngồi xe Cung Phàm thuận tiện tới thăm Tỉnh Phi. Bụng Tỉnh Phi còn chưa lộ rõ, Tiêu Dương nhìn không ra khác thường.
Tỉnh Phi lại không thể nói dối Tiêu Dương, có lời khó nói với nói dối bằng hữu là hai chuyện khác nhau. Cuối cùng Tỉnh Phi ấp a ấp úng, nói mình không phải mắc bệnh gì, Tiêu Dương mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Tiêu Dương, thực xin lỗi, tôi thật sự không thể nói.” Tỉnh Phi đầy mặt xin lỗi.
Tiêu Dương lắc đầu, biểu tình thông cảm,”Xin lỗi cái gì, ai cũng có bí mật. Tôi chỉ là lo lắng cậu sinh bệnh lại gạt chúng tôi. Không phải bị bệnh là tốt rồi.”
Tỉnh Phi cười gật đầu. Nghĩ về sau bánh bao nhỏ đi ra biết phải giải thích với Tiêu Dương như thế nào? Đứa nhỏ là do Cung Phàm nhặt trong thùng rác sao? Hay là nhận nuôi?
“Vậy Thu phân thì sao, các cậu còn có thể đi Hà Lan nhận giấy đăng kí kết hôn không?”
Tỉnh Phi gật gật đầu,”Có thể.”
“Vậy là tốt rồi, tôi muốn hai người chúng ta cùng đi, như vậy náo nhiệt hơn. Hưởng tuần trăng mật thì thân ai nấy lo ha~”
Tỉnh Phi cũng cười ha ha gật đầu. Hai người lại vui vẻ ảo tưởng ở Hà Lan làm sao làm sao… Buổi tối, Lưu Lam tới đón Tiêu Dương, Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương vẫn còn vẻ mặt ý do chưa hết.
Nhưng mà người tính không bằng trời tính. Một ngày trước Thu phân, buổi sáng ba Cung đi ra ngoài tập thể dục, bị một đứa nhỏ béo cưỡi xe đạp đụng vào, gãy chân.
Vé máy bay đã đặt xong, thế nhưng tuổi ba Cung đã lớn, mẹ Cung một mình chăm sóc ba Cung quá mức mệt mỏi, thuê giúp việc cũng không được, Tỉnh Phi qua một đoạn thời gian nữa bụng sẽ phát triển. Mà nếu Cung Phàm cùng Tỉnh Phi đi Hà Lan, từ phương diện nào mà nói cũng không thoả đáng. Hai người đành phải lui vé máy bay. Xin lỗi hai người Tiêu Dương. Tiêu Dương nghe xong cũng lui vé máy bay, tỏ vẻ đợi ba Cung khoẻ, mọi người lại cùng đi, dù sao đều là nam nhân, trì hoãn vài ngày cũng không chịu thiệt.
Mẹ Cung rất lạc quan, còn cảm thán không phải là tai nạn giao thông quá nghiêm trọng. Cho nên không khí Cung gia rất bình thản.
Vài người ngồi vây quanh bên giường ba Cung, nói chuyện quốc gia đại sự cùng mấy chuyện lông gà vỏ tỏi. Tỉnh Phi ngồi ở trên đùi Cung Phàm, chưa bao giờ tưởng tượng được có một ngày mình lại có thể hạnh phúc như vậy.
“Ca, em yêu anh, rất yêu rất yêu anh.” Tỉnh Phi lần đầu tiên không ngại có trưởng bối ở bên người, hôn hai má Cung Phàm.
Cung Phàm cúi đầu nhìn cậu,”Cho nên quên hết tất cả?”
Tỉnh Phi cười ha ha. Cung Phàm cũng nhẹ nhàng nở nụ cười.
Mẹ Cung nhìn nhìn hai người, nói: “Ngày hôm qua lão gia nhà ba con bên kia gọi điện thoại cho mẹ, nói khi nào Quốc khánh trở về tế tổ. Vốn hàng năm là mẹ cùng ba của con đi, thế nhưng ba con gãy xương đùi, năm nay đành để hai đứa các con đi vậy. Thuận tiện đem Tỉnh Phi giới thiệu cho bọn họ nhận thức một chút, nhập vào gia phả.”
Cung Phàm gật đầu đáp ứng. Tỉnh Phi nghe được nhập gia phả, mặt đỏ bừng, ấp a ấp úng: “Bọn con còn chưa lấy giấy chứng nhận kết hôn mà.”
Mẹ Cung cười cười,”Dù sao sau này cũng lấy. Đứa nhỏ cũng có rồi, sớm nhập gia phả đi thôi.”
[text_hash] => a047bc5d
)