Array
(
[text] =>
Chương 47
Giữa trưa mấy người lại đi ra ngoài ăn cơm, bị một đám hủ nữ chỉ trỏ, còn bị chụp không ít ảnh. Nhất là Tỉnh Phi còn bị bẻ cong, đối với mấy em gái cuồng nhiệt này cũng không hiểu nổi, còn mở to mắt ngốc nghếch nhìn chằm chằm vào người ta, lại bị chụp không ít tấm hình có biểu tình ngốc manh.
Giữa trưa ăn một ít đồ “bổ”. Cung Phàm lăn qua lộn lại ngủ không được, ôm Tỉnh Phi bên cạnh không ngừng cọ cọ, Tỉnh Phi bị anh cọ như thế thoải mái cực. Cung Phàm muốn cởi quần áo của cậu, Tỉnh Phi ỡm ờ. Ngay khi Cung Phàm chuẩn bị tiến công, Tỉnh Phi đột nhiên ngồi dậy,”Ca, tháng này còn chưa thử thai!”
Cung Phàm trên tay bạo nổi gân xanh, nhào qua đem Tỉnh Phi áp đảo, Tỉnh Phi tay chân đều không phối hợp, Cung Phàm không nói một lời nhìn cậu. Tỉnh Phi quan sát anh, nghĩ không phải Cung Phàm tức giận chứ?
“Đi.” Cung Phàm sờ sờ đầu cậu.
Tỉnh Phi bắt lấy tay anh, giải thích:”Anh, em sợ anh dùng sức quá mạnh, đem con trai của anh “làm” cho không còn!”
Cung Phàm,”……” Bất đắc dĩ vừa nổi lên đều bị một câu không đâu vào đâu của Tỉnh Phi làm mất hết.
Cung Phàm từ trong tủ đầu giường cầm que thử thai ra, vỗ vỗ mông Tỉnh Phi ,”Đi thử đi. Nếu không có liền chờ xem anh giết chết em.”
Tỉnh Phi đột nhiên cảm thấy mông rất đau, thít chặt lại cúc hoa đi vào phòng tắm.
Một lát sau, Tỉnh Phi đi ra, Cung Phàm cảm giác phía sau cậu như là có một cái đuôi vểnh lên tận trời rồi. Trong nháy mắt đó tim Cung Phàm như bị đặt trong cơn sóng thần, lấy một loại tốc độ cực nhanh chạy về phía trước, trời đất không màng, hô hấp đều trở nên khó khăn, gân xanh trên người đều bạo nổi, môi mím lại, hết mở lại khép, khóe mắt có chút hồng.
Cung Phàm mở hai tay Tỉnh Phi ra, Tỉnh Phi cầm que thử thai chạy về phía anh, ngồi trong lòng anh giống như con ếch.
“Có rồi?”
Tỉnh Phi cầm que thử ở trước mặt anh lắc lắc, Cung Phàm nhìn đến vệt đỏ trên đó, thả lỏng khí lực, sau đó nằm ở trên giường. Tỉnh Phi ngồi trên bụng anh, hai người cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm, hạnh phúc cực lớn đang bao vây lấy bọn họ.
Cung Phàm dán vào lỗ tai Tỉnh Phi, thanh âm khàn khàn, trầm thấp, hùng hậu, mềm nhẹ, “Anh phát hiện, anh được chiếu cố.”
“Hai người bi thương hợp lại thành một hạnh phúc! Anh cứu rỗi em, em cũng cứu rỗi anh!” Tỉnh Phi xoa bụng, nằm ngửa trên giường, gối lên bụng Cung Phàm, tay Cung Phàm cũng đặt ở trên bụng Tỉnh Phi, cảm giác được ấm áp, biết đó chỉ là thân nhiệt của Tỉnh Phi, thế nhưng vẫn nhịn không được kích động, nhịn không được run rẩy.
Tỉnh Phi so với anh cũng kích động không kém, từ khi từ chỗ mẹ Cung trở về. Tỉnh Phi liền quyết tâm. Mà thái độ Cung Phàm chỉ là ôm hi vọng, cũng không bắt buộc Tỉnh Phi, nếu đời này có được, chính là phúc khí, nếu đời này không có, vậy sẽ trân trọng những gì trước mắt. Càng khát vọng mà không chiếm được, sai lầm xảy ra trước mắt, đấy mới gọi là phí phạm cả nhân sinh.
“Ca, em cảm giác bụng giống như ẩn chứa một tiểu quái thú!” Thời điểm biết được có tiểu bánh bao, cảm giác này của Tỉnh Phi cũng đột nhiên sinh ra.
Cung Phàm cũng cao hứng đến choáng váng,”Ừm, tiểu quái thú hiện tại sẽ không bò đi ra, phải đợi mười tháng sau.”
Tỉnh Phi oa oa kêu to,”Không sinh đâu!”
Cung Phàm tỉnh táo lại, ôm cậu, dùng hai chân trói lấy Tỉnh Phi,”Ngày mai đi tới bác sĩ kiểm tra.”
Tỉnh Phi giơ cổ lên: “Không gọi điện thoại cho ba mẹ hả?”
Cung Phàm lắc đầu,”Ba mẹ tuổi lớn rồi, giấc ngủ không tốt, đem việc này nói cho bọn họ, có khả năng bọn họ một đêm đều không ngủ được, đương nhiên có khả năng nhất chính là cúp điện thoại xong liền chạy tới đây. Đợi ngày mai sau khi kiểm tra thân thể xong sẽ nói với họ.”
Cung Phàm kéo chăn qua đắp cho Tỉnh Phi, thiếu chút nữa còn muốn chuẩn bị ôm chăn đệm đi phòng cách vách ngủ, sợ đè nặng tiểu quái thú trong bụng Tỉnh Phi. Tỉnh Phi ôm anh không chịu buông tay, Cung Phàm mới nằm xuống. Lúc nửa đêm, Tỉnh Phi thường thường phát ra tiếng cười, ngẫu nhiên xoay thân, sau lưng Cung Phàm liền xuất một thân mồ hôi lạnh, một đêm không ngủ.
Ngày hôm sau thời điểm Tỉnh Phi tỉnh lại, Cung Phàm thế mà lại ngủ nướng! Mông cong của Tỉnh Phi ở trên giường xoay đến xoay đi, sau đó lăn vào trong lòng Cung Phàm, Cung Phàm mở to mắt nhìn cậu, Tỉnh Phi vươn đầu lưỡi liếm miệng vết thương trên mặt anh, cảm giác được đầu lưỡi bị chỗ râu nho nhỏ rậm rạp đó làm cho ngứa ngứa. Lại cảm thấy ngày qua đi không cần phải quá tốt hơn nữa.
Cung Phàm nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác được cún con Tỉnh Phi liếm qua liếm lại. Cung Phàm ngồi dậy ôm cậu,”Muốn ngủ tiếp một chút hay không?”
Tỉnh Phi suy nghĩ trong chốc lát, dậy cũng không có chuyện gì làm, còn vài giờ nữa mới đến thời gian hẹn bác sĩ.
Cung Phàm đứng lên đi rửa mặt, Tỉnh Phi nằm ở trên giường nhìn anh, ảo tưởng về sau tiểu quái thú có bộ dáng gì. Tốt nhất là giống như Cung Phàm, đẹp trai chết người, lại có mị lực.
Di động Cung Phàm vang lên. Cách phòng tắm khá gần, Cung Phàm vẫn nghe thấy được. Tỉnh Phi bọc chăn ngồi ở trên giường giống như một con ếch, nhìn chằm chằm di động Cung Phàm.
“Phi Phi, giúp anh cầm điện thoại vào đây.” Cung Phàm còn đang mặc quần, vừa mới mặc được một ống.
“Tiểu quái thú nặng quá, không đi được.” Tỉnh Phi nhe răng nhìn di động, có cái cớ để nói thật không thể thích hơn.
Cung Phàm vừa mặc xong ống quần còn lại, nghe Tỉnh Phi nói thiếu chút nữa ngã sấp mặt, trong lúc nhất thời vừa bực vừa buồn cười.
“Nhanh lên, đừng quậy.”
“Tiểu quái thú không muốn phối hợp~” Tỉnh Phi trên giường thoải mái lăn lộn, lăn đến khi bụng ép vào giường lại do dự di chuyển, nằm thẳng trên giường.
“…”
Cung Phàm từ trong phòng tắm đi ra, nhìn nhìn Tỉnh Phi ở trên giường lăn qua lăn lại, một tay xách quần, một ngón tay giữ lấy đầu khuy cài dây lưng.
“Anh Phàm! Đám phụ nữ kia bị bắt vào ngục giam lại rồi!” Thanh âm Tiêu Dương có chút bén nhọn, bên kia còn truyền đến tiếng “Bang bang –” trầm thấp.
“Ừm.”
“Anh Phàm, sao anh lại bình tĩnh như vậy?”
“……” Bắt đầu từ đêm qua, đã không còn chuyện gì có thể khiến anh càng trở nên kích động rồi!
“Anh Phàm? Anh còn đó không?”
“Nam thần?”
“Anh Phàm? Nam thần?…… Nam thần? Anh Phàm?”
“Nói vài câu đi! Người ta đợi muốn điên rồi!” Tiêu Dương ở bên kia gầm rống!
“Cúp!” Cung Phàm cúp máy, cầm điện thoại ném lên giường.
Bắt lấy tay Tỉnh Phi đang nắm quần anh. Tay Tỉnh Phi còn đang tác quái ở hạ bộ của anh, cào cào gãi gãi.
Cung Phàm đem dây lưng cài xong, Tỉnh Phi lại đem khóa quần của anh kéo ra. Cung Phàm đem dây lưng rút ra, trói chặt hai tay Tỉnh Phi, lại đi lấy một cái dây lưng mới.
Hai người ăn xong bữa sáng, Cung Phàm liền mang theo Tỉnh Phi đi tới chỗ bác sĩ kiểm tra. Tỉnh Phi ngồi ở trên xe, trên mặt lúc xanh lúc trắng, Cung Phàm đem cửa kính xe hạ xuống, sắc mặt Tỉnh Phi vẫn rất kém, Cung Phàm lúc đi lúc dừng, để Tỉnh Phi có thể xuống xe hít thở không khí.
Tới chỗ bắc sĩ, lộ trình dự tính một giờ bị kéo dài đến hai giờ, có điều vẫn nên lấy cẩn thận làm đầu. Toàn bộ hành trình Cung Phàm đều cùng Tỉnh Phi làm kiểm tra. Mang thai sắp được một tháng!
Trên đường trở về, Tỉnh Phi có chút hoảng hốt, tinh thần cũng không quá tốt, buồn ngủ. Cung Phàm thả chậm tốc độ lái xe, nghĩ lời bắc sĩ dặn, thường thường nhìn Tỉnh Phi. Nghĩ đến bệnh trạng khi mang thai mấy tháng đầu mà bác sĩ nói, trái tim khẩn trương của Cung Phàm cũng thả lỏng một ít.
Lúc về tới nhà Tỉnh Phi đã ngủ. Cung Phàm đem cậu ôm lên lầu, có rất nhiều người đều nhìn hai người bọn họ. Có người cũng đoán được quan hệ của hai người.
Cung Phàm đem Tỉnh Phi đặt ở trên giường, chuẩn bị chờ cậu tỉnh lại thì ăn cơm. Do dự trong chốc lát lại cầm lấy di động gọi điện thoại cho mẹ Cung.
Mẹ Cung hình như đang ở bờ biển, bên trong di động truyền đến tiếng sóng rầm rì, còn có thanh âm gió biển.
“Mẹ…” Cung Phàm cưỡng chế một loại xúc động.
“Cung Phàm sao? Phi Phi đâu, sau nó vẫn chưa gọi điện thoại cho mẹ?” Tiếng Mẹ Cung có chút lớn.
“Phi Phi đang ngủ.”
“Ăn xong cơm trưa liền ngủ đối với thân thể không tốt. Con sao lại không quản vậy.” Mẹ Cung không tán đồng nói.
“Con hiện tại không dám quản em ấy, em ấy hiện tại mang thêm một cục thịt liền trở thành thiên hạ đệ nhất rồi.”
“…… Từ từ để mẹ bình tĩnh đã.” Mẹ Cung bên kia trầm mặc hồi lâu, sau đó thanh âm run rẩy nói.
“Có phải là như mẹ nghĩ không?” Mẹ Cung bên kia mang theo tiếng khóc. Ba Cung bên kia không biết mẹ Cung nhận điện thoại vì sao lại khóc, [Sao lại khóc rồi? Mau nín đi, một bó tuổi rồi còn khóc người ta lại nhìn cho.]
Mẹ Cung không kiên nhẫn quát ông: “Tôi có cháu nội rồi, tôi vui đến phát khóc đó!” Sau đó ba Cung liền im lặng, một lát sau, Cung Phàm nghe thấy tiếng bên kia điện thoại.
[Tránh ra, tôi muốn nói với con trai! Thử giành điện thoại xem! Cho ông quỳ bàn giặt!]
“Con trai, đã đi kiểm tra chưa?” Mẹ Cung cẩn thận tiếng nói, như là điện thoại bên tai bà đang mang thai vậy.
“Kiểm tra rồi, một tháng.”
“Mẹ trở về sẽ chuyển sang chỗ con ở nhé!” Mẹ Cung quyết đoán cúp điện thoại, sau đó cầm điện thoại ném cho ba Cung bên cạnh đang ngẩng đầu mong ước. Đi như gió về tới phòng khách sạn, ba Cung trở về liền nhìn thấy mẹ Cung gió cuốn chớp giật thu thập đồ dạc. Ba Cung không nói hai lời cũng cùng thu dọn. Hai người suốt đêm ngồi máy bay về thành phố X, mẹ Cung ngồi ở trên phi cơ, lệ rơi đầy mặt.
Tiếp viên hàng không muốn hỏi nguyên nhân để giúp đỡ, lại nhìn đến bà là do mừng quá nên khóc, yên lặng đi qua bên người bà, ấm áp đưa tới một ít khăn tay.
Cung Phàm đi làm, Tỉnh Phi ở lại trong nhà đón ba mẹ Cung.
Buổi sáng mười giờ, ba mẹ Cung tới nơi. Ba mẹ Cung trên mặt đều là tươi cười không khí vui mừng, thoạt nhìn đều trẻ thêm mấy tuổi.
Ánh mắt mẹ Cung nhìn chằm chằm vào bụng Tỉnh Phi, khiến Tỉnh Phi có chút xấu hổ.
“Ba, mẹ, ngồi nghỉ ngơi một lát đi.” Tỉnh Phi rót nước cho hai người, bị mẹ Cung ngăn lại, “Con ngồi xuống, để mẹ rót nước cho cháu nội.”
Tỉnh Phi,”……”
Ba Cung ngồi một bên vui sướng, “Cháu nội bà bây giờ còn chưa có cảm giác đâu.” Ba Cung ở trong phòng khách đi đi lại lại, quá mức hưng phấn mà không dừng được.
Mẹ Cung rót cho Tỉnh Phi một ly nước ấm, nhiều lần thử độ ấm, mới đưa cho Tỉnh Phi. Tỉnh Phi ngượng ngùng nhận lấy, vạn phần xấu hổ đứng ở đó.
Ba Cung vẫy vẫy tay: “Hiện tại đừng động tay vào việc gì. Cháu nội ta là quan trọng nhất.”
Tỉnh Phi đành phải nhận lấy cốc nước.
“Cung Phàm đâu?” Mẹ Cung để Tỉnh Phi ngồi xuống: “Có đói bụng không?”
“Vừa ăn sáng nên không đói bụng, ba mẹ, hai người ăn chưa?”
“Ở trên máy bay ăn rồi.” Mẹ Cung đi vào phòng bếp mở tủ lạnh ra, bên trong trống rỗng, chỉ có mấy bình sữa chua cùng trứng gà. Biểu trình trên mặt mẹ Cung lập tức không tốt.
“Phi Phi, Cung Phàm chăm sóc con như vậy sao?!” Vẻ mặt mẹ Cung khó coi.
Tỉnh Phi nhanh chóng vẫy tay: “Không phải, không phải, là ngày hôm qua trong nhà có khách đến, còn chưa kịp mua bổ sung.”
Mẹ Cung vẫn không hài lòng: “Phi Phi, còn đừng ghét bỏ ba mẹ gây trở ngại cuộc sống hai người của con cùng Cung Phàm, mẹ muốn lưu lại chăm sóc con. Cung Phàm đứa nhỏ kia tuy thận trọng thế nhưng là đàn ông thô kệch khẳng định vẫn sẽ xem nhẹ con.”
Tỉnh Phi nhanh chóng gật đầu,”Mẹ, không có mà, ngưười ở lại đây đi.”
Chương 48
Ba mẹ Cung đến trong dự tính của hai người, Cung Phàm trước khi đi làm đã đem căn phòng Tỉnh Phi ở lúc trước thu thập sạch sẽ, để cho ba mẹ Cung hai người ở lại.
Trong bụng Tỉnh Phi có bánh bao nhỏ, đã thăng cấp thành quốc bảo của nhà họ Cung.
Khóe mắt ba mẹ Cung đều mang nét cười, buổi tối Cung Phàm về nhà, tươi cười trên khóe miệng ba mẹ Cung vẫn còn chưa hạ xuống. Con trai trở lại, cũng chỉ là cười xong chào hỏi, hỏi một câu có mệt hay không, sau đó lại đi tới vây quanh Tỉnh Phi.
Ba mẹ Cung ở trong này, Tỉnh Phi ngượng ngùng không dám giống như trước đây nhảy bổ vào người Cung Phàm, chỉ đi qua cầm đôi dép lê cho anh. Bàn tay to lớn của Cung Phàm đặt lên bụng cậu, một tay ôm eo cậu, đi vào trong phòng. Ba mẹ Cung coi như không thấy.
“Ngồi một lát đi, cơm sắp chín rồi.” Mẹ Cung cầm muôi, lại bắt đầu làm đồ ăn tiếp.
“Mẹ, đã lâu chưa ăn đồ ăn do mẹ làm rồi.” Cung Phàm đi qua đứng ở bên cạnh nhìn mẹ Cung nấu ăn.
“Mẹ còn tưởng rằng anh ăn đồ ăn Phi Phi làm quen rồi, liền không nhớ tới đồ ăn mẹ nấu nữa.” Mẹ Cung liếc mắt nhìn Cung Phàm.
“Có vài thứ sẽ cho cảm giác đặc biệt. Cho dù là hương vị giống nhau như đúc, lại không phải hương vị quen thuộc.” Cung Phàm đi dép lê lạch xạch tới phòng khách. Tiếng cười của mẹ Cung ở trong phòng truyền ra.
“Chuyện gì mà vui như vậy?” Ba Cung thò đầu vào phòng bếp hỏi mẹ Cung.
“Miệng con trai ông rất ngọt đó.” Mẹ Cung nói. Ba Cung quay đầu liếc mắt nhìn Cung Phàm. Cung Phàm kêu một tiếng,”Ba ba.”
Ba Cung gật gật đầu, hỏi Tỉnh Phi: “Có đói bụng không? Ba rửa táo cho con.”
Tỉnh Phi lắc đầu,”Không đói bụng. Cơm sắp xong rồi ạ.”
Ba Cung gật gật đầu, ngồi xuống, mang kính lão vào xem báo. Tỉnh Phi cùng Cung Phàm rúc vào một bên sô pha xem phim phóng sự về nước Sở.
Tỉnh Phi nói thầm bên tai Cung Phàm: “Em muốn uống sữa chua.”
Cung Phàm buông điều khiển từ xa. Rút ra một điếu thuốc, không có châm mà chỉ đưa lên miệng ngậm.”Một lát nữa là ăn cơm rồi, cơm nước xong rồi uống.”
Tỉnh Phi hừ một tiếng, lưu lại cho Cung Phàm một cái ót. Cung Phàm đưa tay xoa bụng cậu, bị Tỉnh Phi đánh cho một phát.
Cung Phàm cúi đầu, cằm đặt ở trên vai cậu, dỗ dành, Tỉnh Phi vẫn còn nhăn nhó. Tỉnh Phi cầm điều khiển như trút giận đổi qua đổi lại các kênh, Cung Phàm nói muốn xem tin tức này, cậu liền đổi một kênh khác, muốn làm phản với Cung Phàm đến cùng. Cung Phàm bất đắc dĩ nhìn cậu.
Tỉnh Phi đổi đến kênh thú cưng. Cung Phàm tựa vào chỗ tựa lưng của sô pha, chân dài cuộn lại, Tỉnh Phi ngồi ở giữa hai chân anh, đem chân khoát lên trên đùi anh.
Tỉnh Phi nhìn đến mấy con cún cùng chủ nhân nô đùa, lập tức ánh mắt phát sáng.”Anh, chúng ta nuôi cún con đi~” Vừa vặn mẹ Cung bưng đồ ăn lên bàn, cách không xa. Tỉnh Phi nói muốn nuôi cún cũng lọt vào tai bà.
“Phi Phi, hiện tại trong bụng con có đứa nhỏ, nuôi thú cưng không tốt. Đợi đứa nhỏ sinh ra, lớn một chút rồi nuôi.” Mẹ Cung không quá tán đồng.
Tỉnh Phi thất vọng nhìn Cung Phàm, Cung Phàm cúi đầu hôn trán cậu. Tỉnh Phi cảm thấy mình không thèm ăn lắm. Thế nhưng trưởng bối làm xong đồ ăn rồi, ngại ngùng không dám giận dỗi bỏ cơm.
Cung Phàm đi ở phía sau Tỉnh Phi cùng tới bàn ăn, mẹ Cung nhìn miệng anh ngậm một điếu thuốc, nhất thời sắc mặt trở nên rất kém. Trách mắng: “Phi Phi mang thai, con còn hút thuốc, có biết thứ này đối với đứa nhỏ trong bụng Phi Phi là vô cùng không tốt hay không!”
Nhìn đến bộ dáng mẹ Cung nổi giận, Tỉnh Phi nhanh chóng giải thích; “Mẹ, anh ấy đang cai thuốc, chỉ là có đôi khi cơn nghiện lại đến, mới ngậm một chút thôi.”
Tỉnh Phi giải thích, tính tình mẹ Cung cũng xuôi xuôi, chung quy tính cách con trai thực trầm ổn, sắc mặt đối với Cung Phàm cũng tốt hơn chút. Cung Phàm hướng về phía cậu cười cười, đi phòng bếp giúp mẹ Cung bưng bê. Tỉnh Phi ngồi ở trên ghế cười ha ha, sói xám ở trước mặt ba mẹ cũng chỉ là một con cún thôi.
Mẹ Cung tay nghề không tồi, thế nhưng bởi vì Tỉnh Phi mang thai, ăn được không nhiều lắm. Ba Cung khuyên cậu ăn nhiều một chút, ngược lại mẹ Cung một điểm phản ứng cũng không có, để cậu có thể ăn bao nhiêu liền ăn bấy nhiêu, đừng cố.
Chiều ngày hôm sau, Cung Phàm ôm một thùng giấy trở về. Trong thùng phát ra tiếng rầm rì, còn có tiếng gâu gâu mềm nhũn.
Cung Phàm ở trong phòng lượn một vòng, ba mẹ Cung không ở nhà. Cung Phàm vào phòng, quả nhiên không ngoài suy nghĩ của anh, Tỉnh Phi lại đang ngủ. Cung Phàm đóng cửa lại, đem Husky mới ba tháng tuổi trong thùng nhấc ra. Husky trọng tâm không ổn, ở trên mặt đất lăn một vòng, đứng lên vây quanh Cung Phàm chạy tới chạy lui. Tròng mắt ngắm một vòng chung quanh, hoàn cảnh lạ lẫm khiến nó có chút không thích ứng. Lắc cái đuôi duỗi chân nằm xuống bên cạnh mũi giày Cung Phàm.
Cung Phàm dùng mũi giày nhẹ nhàng đẩy nó đi về phía trước, Husky chậm rì, giống hệt như quả bóng, Cung Phàm đẩy một cái, liền hướng về phía trước lăn một vòng, ngốc nghếch cực kỳ. Cuối cùng Cung Phàm nhận thua, xoa xoa huyệt thái dương, nhấc gáy Husky lên đi đến bên giường. Dùng hổ khẩu(*phần giữa ngón cái và ngón trỏ) giữ lại đầu nó, để nó nhìn Tỉnh Phi đang ngủ. Husky móng vuốt ở tứ chi tại không trung khua khoắng, phát ra tiếng kêu rầm rì, răng nanh chỉ to bằng hạt gạo. =))))
Ngón tay Cung Phàm gõ gõ lên đầu nó, cười cười,”Ngốc y như nhau. Nhận thức chủ nhân của mày một chút.”
Cung Phàm đem Husky bỏ vào bên trong thùng giấy, cúi đầu hôn lên đầu Tỉnh Phi một cái. Toàn bộ quá trình Tỉnh Phi một chút cảnh giác cũng không có. Cung Phàm mở ngăn kéo ra, cầm một tờ giấy nhớ viết lại lời nhắn. Sau đó liền đi làm.
Tỉnh Phi bị ngứa mà tỉnh dậy. Cảm giác giống như chưa được ngủ đủ, mí mắt nặng trĩu đều không mở ra được, ánh mắt khép một chút, cảm giác như mình lại muốn ngủ thiếp đi.
“Gâu gâu~” Bên tai truyền đến thanh âm mềm nhũn. Tỉnh Phi cho rằng mình nghe lầm, lại thêm một tiếng gâu nữa. Tỉnh Phi lập tức mở to mắt, quay sang bên cạnh nhìn, một con Husky đang ngồi trên sàn nhà, mở to đôi mắt màu lam tròn vo nhìn cậu, hướng về phía cậu kêu to, trong miệng còn có thể nhìn thấy mấy cái răng sữa.
Tỉnh Phi rất muốn cùng nó kêu gâu gâu, quả thực không thể đáng yêu hơn được nữa!
Nhưng mà, Husky từ đâu đến? Chẳng lẽ khoảng thời gian này mình rất thích mấy thứ đáng yêu cho nên xuất hiện ảo giác?
Tỉnh Phi đưa tay sờ sờ đầu Husky, vật nhỏ kia hết sức thoải mái, xoay thân, lộ ra cái bụng. Tỉnh Phi ghé vào trên giường, đưa tay sờ bụng nó. Quên mất vấn đề cún con từ đâu mà tới.
Tỉnh Phi từ trên giường ngồi dậy, thấy được lời nhắn trên bàn, mới biết được cún con là do Cung Phàm mua. Cũng không biết Cung Phàm trở về lúc nào. Cậu ngủ say như chết luôn.
Husky nhìn thấy Tỉnh Phi không để ý đến nó, định bò lên trên giường, có điều thân hình quá nhỏ, vươn chân trước ra cũng không cao tới giường, thử vài lần đều thất bại, đành an vị lăn lộn trên mặt đất.
Tỉnh Phi nhìn cún con trên mặt đất lăn lộn, lại nhìn đến thùng giấy bị lật ở góc nhà, nghĩ nghĩ hoá ra cún con tự mình chạy tới.
“Mày mà không ngoan, cẩn thận anh của tao trở về đánh mông của mày đó.”
Husky “Gâu gâu~” hai tiếng về phía cậu. Tỉnh Phi lại duỗi tay chọc chọc mũi nó, cún con đánh một cái hắt xì liền không để ý đến cậu, chạy qua chạy lại trong phòng.
Tỉnh Phi khom lưng chuẩn bị bắt nó, vừa bắt được cái đuôi, liền có thanh âm từ bên ngoài truyền đến, Tỉnh Phi hốt hoảng. Từ trên giường bước xuống chạy đến cạnh cửa, mở ra một khe nhỏ, là ba mẹ Cung mua đồ ăn trở lại.
Mà ba Cung cũng thấy được cửa phòng đang mở ra, nhìn Tỉnh Phi phía sau cửa: “Tỉnh rồi thì đi lại một chút, có đói bụng không?”
Tỉnh Phi rất sợ ba Cung nhìn thấy trong phòng có cún con, hoặc là nghe được tiếng. Dùng chân đẩy đẩy cún con, để nó lăn sang một bên chơi, trăm ngàn lần đừng đem đầu chui qua cửa! Có điều Husky cho rằng chủ nhân đang chơi cùng nó, càng không ngừng dùng móng vuốt truy đuổi bàn chân Tỉnh Phi. Bàn chân bị lông Husky cọ cọ ngứa ngứa, Tỉnh Phi cố nén cười to, nói “Không đói bụng ạ. lát nữa con ra.” Sau đó đóng cửa lại.
Tỉnh Phi ngồi xổm xuống, nhìn Husky ngồi dưới đất làm ra tư thế mèo Chiêu Tài, nhất thời không nói được gì. Nhịn không được lấy tay chọc chọc mũi nó. Nói: “Anh của tao nói, không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như lợn!”
“Gâu gâu ~” Husky nâng cổ lên, dùng mắt lam “khinh bỉ” Tỉnh Phi.
Tỉnh Phi,”……”
Tỉnh Phi nắm Husky lên, đem nó đặt vào trong thùng giấy, đợi Cung Phàm trở về thương lượng kế sách, làm thế nào đem cún ngốc giữ lại, hơn nữa không để ba mẹ Cung phát hiện!
Có điều Husky không phối hợp, dựng thẳng thân thể lên luôn muốn bò đi ra. Tỉnh Phi có lẽ là rất nhàm chán, hoặc là thú tính đột nhiên bạo phát. Ngồi dưới đất nhìn Husky, mỗi khi Husky chỉ thiếu chút nữa là bò ra được lại ấn ấn đầu nó, đem nó chọc chọc về thùng. Cún con ngã chổng vó lên đệm mềm trong thùng, vẫn chưa từ bỏ ý định. Tỉnh Phi cười ha ha.
Cuối cùng Husky dùng tứ chi đồng thời bám vào bên cạnh thùng, mở to đôi mắt lam “đợi” Cung Phàm, cái đuôi phía sau lắc qua lắc lại. Tỉnh Phi cảm giác không phải con trai mình cũng sẽ đáng yêu như vậy chứ, nghĩ cục cưng về sau cũng sẽ ngao ngao đáng thương như vậy nhìn mình, Tỉnh Phi liền cảm thấy sau này không cần quá tốt đẹp nữa! Tương lai cũng không cần quá đáng yêu như vậy nữa!
Tỉnh Phi trêu đùa cún con một chút, chuẩn bị đợi Cung Phàm trở lại, hai người cùng nhau đặt tên cho nó, lại nghĩ tới Cung Phàm có khả năng sẽ đặt tên cho nó, vậy Cung Phàm sẽ đặt tên như thế nào? Thực khiến người ta đau đầu!
Đem thùng đậy xong, lưu lại một khe hở, xác nhận sẽ không khiến cún con thụ thương hoặc là hít thở không thông, Tỉnh Phi rửa tay đi ra ngoài. Mẹ Cung ngồi trên sô pha cùng ba Cung, hai người ngồi một bên xem phim, một bên nhặt rau.
Tỉnh Phi đi ra ngồi trên sô pha, chào hỏi hai người.
“Có đói bụng không? Có mệt hay không?” Mẹ Cung ngừng tay hỏi cậu.
“Không đói bụng.” Nói xong liền đi tới hỗ trợ, Mẹ Cung ngăn trở tay cậu,”Uống sữa chua đi, một mình mẹ nhặt một lát liền xong rồi.” Tỉnh Phi thấy bà kiên trì, cũng không cố giúp nữa. Tỉnh Phi cầm sữa chua, có chút ấm áp, sữa chua được đun nóng. Tỉnh Phi đột nhiên rất muốn khóc, chiếc mũi hồng hồng nhịn xuống.
“Cung Phàm nói con thích uống sữa chua. Mẹ cùng ba ba đi ra ngoài mua một ít, không biết vị này con có thích uống hay không.” Mẹ Cung nhìn cậu uống sữa chua, cười hỏi cậu.
“Ngon lắm ạ ~” Tỉnh Phi nghiêng nghiêng đầu, tựa vào trên vai mẹ Cung. Mẹ Cung cùng hai người bọn họ trò chuyện, ngẫu nhiên ba Cung cũng chen một câu.
Tỉnh Phi cố ý lưu lại một ngụm sữa chua, thừa dịp lúc mẹ Cung rửa rau cầm lấy cái bát. Tỉnh Phi đem sữa chua đổ vào, lén lút về phòng.
Cún con có chút bất an, ngao ngao kêu to. Tỉnh Phi có chút đau lòng, nhưng cũng không có biện pháp khác. Cầm chén bỏ vào trong thùng, Husky lập tức liền bắt đầu vui thích liếm liếm, tiếng kêu đau thương vừa rồi không biết chạy tới nơi nào rồi!
Hết chương 48.
[text_hash] => a6d8b85f
)