[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia – Chương 45-46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia - Chương 45-46

Array
(
[text] =>

Chương 45

Trong phòng không có động tĩnh gì, ngược lại chỉ có một mình Cung Phàm ở bên ngoài gầm rú, thực hành bạo lực gia đình.

Cung Phàm lui về phía sau mấy bước, bất đắc dĩ thở dài một hơi, bưng một chén cháo lắc lư trước cửa. Trên cánh cửa đỏ tía lõm xuống một lỗ rất chói lọi.

“Phi Phi!” Cung Phàm vặn nắm cửa, vẫn kéo không ra. Không thể nói rõ là giận tới cực điểm ngược lại trở nên bình tĩnh, hay là thật sự bị Tỉnh Phi ngó lơ, hỏa khí cũng nguội.

Sắc mặt Cung Phàm dễ nhìn hơn nhiều.

“Em đóng cửa lại thì anh ngủ chỗ nào?” Cung Phàm tựa vào trên ván cửa. Bên trong vẫn thực im lặng. Khiến Cung Phàm có chút hoài nghi có phải bên trong đã xảy ra chuyện gì hay không.

Cung Phàm đem cháo để trên bàn. Cào cào tóc, ở ngoài cửa đợi trong chốc lát. Cuối cùng lấy di động ra, gọi điện thoại cho Lưu Kỳ cùng Hà Niên.

“Phàm ca, có chuyện gì sao?”

“Muốn hỏi một chút tâm trạng Phi Phi gần đây thế nào?”

“Rất ổn, có điều thường xuyên không có tinh thần. Phàm ca, buổi tối anh cũng thông cảm cho thân thể nhỏ bé của Tỉnh Phi chút. Mỗi ngày ép buộc đều không có tinh thần.” Lưu Kỳ ở bên kia cười ha ha.

Cung Phàm xoa huyệt Thái Dương,”Ừm. Lần sau mời các cậu uống rượu.”

“Ok!” Bên kia điện thoại truyền đến tiếng nhạc ồn ào, Lưu Kỳ nghe cũng không đặc biệt rõ ràng.

Khoảng thời gian này, bởi vì Tỉnh Phi tinh thần không quá tốt. Cung Phàm vẫn không chạm vào cậu. Thiếu chút nữa đem chính mình nghẹn chết.

Cung Phàm từ trong tủ lạnh cầm ra hai chai bia lạnh, sau đó tắt toàn bộ đèn. Theo ánh trăng tìm đến sô pha, ngồi tựa vào sô pha gọi điện thoại cho Tiêu Dương.

(Một trong những lí do mỗ thích truyện này là vì Phàm ca là ông chồng cực kì lý tưởng TT^TT)

“Phàm ca, trễ thế này rồi có chuyện gì sao?” Thanh âm Tiêu Dương có chút mệt mỏi. Cung Phàm nhìn nhìn thời gian.

“Xin lỗi. Muốn hỏi một chút Phi Phi trong khoảng thời gian này tâm trạng thế nào?” thanh âm Cung Phàm trong đêm tối nghe vào tai có chút trầm thấp, bộ dáng tâm sự tầng tầng.

“Này…, Phàm ca, thực xin lỗi, em gần nhất vẫn luôn ở cùng Lưu Lam, không quá chú ý. Nhưng mà tối nay, tụi em thấy Tỉnh Tinh. Chị ta từ trong xe của một người đàn ông bước xuống. Phi Phi có phải bị ảnh hưởng từ chuyện này hay không?”

“Phi Phi sẽ không để ý người nhà em ấy. Có thể là em ấy quá mệt mỏi. Không có việc gì nữa, cậu nghỉ ngơi đi.” Cung Phàm cúp điện thoại, ngồi trên sô pha nhắm mắt lại.

Sáng hôm sau, Tỉnh Phi tỉnh lại chuẩn bị lăn vào một cái ôm ấm áp như thường ngày. Lăn qua lăn lại, đều cảm thấy chung quanh chăn lạnh lẽo. Tỉnh Phi dùng chân mò mẫm trên giường, cũng không đụng đến người nào. Tỉnh Phi trong lòng cả kinh, cả người đều tỉnh, nhìn gối đầu bên cạnh, hoàn toàn không có dấu vết có người nằm qua.

Tỉnh Phi tim đập không ngừng. Sự tình tối hôm qua chậm rãi trở lại trong đầu. Cậu nhớ rõ đêm qua về nhà. Cậu lại nổi giận. Tỉnh Phi luôn nghĩ mình không phải là người có tính tình không tốt. Thế nhưng cậu nhiều lần lặp đi lặp lại việc phát giận với Cung Phàm.

Cung Phàm ngày hôm qua kêu cậu ăn tối, cậu không ăn, sau khi phát hỏa xong liền trốn vào phòng. Nằm sấp trên giường, nhắm mắt lại liền cảm thấy muốn ngủ. Loáng thoáng dường như nghe thấy được thanh âm Cung Phàm gõ cửa…

Tỉnh Phi cắn môi, sắc mặt có chút tái nhợt. Cậu đi chân trần xuống giường, nhìn đến ván cửa bị đá thủng một lỗ, ôi trời ơi, ngày hôm qua lửa giận của Cung Phàm lớn đến mức nào chứ. Cậu còn ngủ được thơm ngào ngạt.

Tỉnh Phi mở ra một khe cửa, giống tên trộm từ khe cửa nhòm ra bên ngoài. Trong phòng trống rỗng, có chút lạnh lùng. Trên bàn cũng không thấy đồ ăn hôm qua mua bên ngoài. Tỉnh Phi toàn thân đều rầu rĩ. Chuẩn bị đi ra ngoài lấy di động gọi điện thoại giải thích với Cung Phàm.

Vừa kéo cửa ra, liền nhìn thấy Cung Phàm buồn ngủ mơ màng vươn đầu ra từ trên sô pha.”Đừng nhúc nhích “

Cung Phàm xoa xoa đầu. Đi dép xỏ ngón, quần đùi vẫn là của ngày hôm qua. Vội vàng hướng chỗ mình đi tới. Tỉnh Phi có chút khẩn trương. Nghĩ, chính mình vô duyên vô cớ cáu kỉnh nổi giận, Cung Phàm muốn thu thập mình liền thu thập đi. Anh….. Hẳn là sẽ không hạ thủ quá nặng đâu nhỉ?

Cứ như thế an ủi chính mình, Tỉnh Phi vẫn khó tránh khỏi khẩn trương. Không tự chủ lui về sau một bước. Cung Phàm đi về phía cậu, thân hình cao lớn giống như cánh cửa. Tỉnh Phi đột nhiên có điểm hi vọng anh so với cửa còn cao hơn, như vậy liền vào không được.

“Anh. Em ngày hôm qua…… A !” Tỉnh Phi một câu còn chưa nói xong, liền bị Cung Phàm ôm lấy đi về phía sô pha. Cung Phàm đem cậu đặt trên sô pha. Một câu cũng chưa nói. Đi đến huyền quan cầm cho cậu một đôi dép lê, lại dùng hai tay phủi bàn chân cho cậu, xác định không có vụn gỗ mới đi dép lê cho cậu.

Tỉnh Phi cảm thấy mình càng thêm tội ác tày trời, đúng là nhất đẳng tội nhân.

“Anh, em ngày hôm qua……” Tỉnh Phi ấp a ấp úng, bức thiết muốn giải thích. Cung Phàm sắp phải đi làm. Nếu không giải thích liền bỏ lỡ.

“Có đói bụng không?” Cung Phàm lại ngắt lời cậu. Sáng hôm nay biểu tình trên mặt Cung Phàm rất nhu hòa, so với trong tưởng tượng của Tỉnh Phi mặt mũi hung ác, ngũ quan dữ tợn chênh lệch khá xa.

“Tối hôm qua chưa ăn cơm, hiện tại đói bụng đúng không?” Cung Phàm cười xoa xoa Tỉnh Phi mặt.

Tỉnh Phi,”……” Anh vừa xoa chân của em đó, anh biết không?

“Ăn cơm trước, có chuyện nói sau.” Cung Phàm đứng lên. Chuẩn bị đi gọi đồ ăn ngoài. Tỉnh Phi từ trên sô pha đứng lên, cao hơn Cung Phàm đại khái hai cái đầu. Đè lại bàn tay định bấm điện thoại của anh.”Để em làm bữa sáng!” Ở chỗ cao, Tỉnh Phi mới nhìn đến màu xanh đen dưới ánh mắt anh, biết mình đêm qua quá tùy hứng. Sợ là Cung Phàm một đêm ghé vào sô pha chật chội chắc chắn ngủ không tốt.

Cung Phàm cười cười, đem tay từ trong tay Tỉnh Phi rút ra.”Trong nhà không có nguyên liệu nấu ăn. Hôm nay buổi sáng gọi đồ ăn ngoài. Buổi tối Phi Phi làm đồ ăn ngon cho anh bồi bổ tinh thần. Tuổi lớn rồi, không thể theo mấy người tuổi trẻ các em ép buộc.”

Tỉnh Phi vừa nghe, miệng đều mím lại, ánh mắt cũng cảm thấy nóng nóng. Cung Phàm nói chuyện điện thoại xong. Ngẩng đầu nhìn thấy trong ánh mắt Tỉnh Phi tràn ngập nước.

Cung Phàm cầm điện thoại ném lên sô pha,”Làm sao vậy, hôm nay anh không doạ em, lại chưa mắng em, sao lại bắt đầu rồi. Nũng nịu quá đi.”

Tỉnh Phi miệng cong lên càng cao, Cung Phàm cười cười, niết miệng của cậu,”Sắp đả tương du được rồi.” Tỉnh Phi nín khóc mỉm cười.

Cung Phàm thấy cậu nở nụ cười. Ôm eo cậu, hôn lên má cậu một cái,”Ngày hôm qua biến thành sư tử hà đông, không cho anh vào phòng. Gan lớn quá rồi!”

Tỉnh Phi mặt đỏ như sơn, ngượng ngùng, xấu hổ nhìn Cung Phàm,”Ngày hôm qua không phải không để anh vào phòng. Em ngày hôm qua vào phòng liền ngủ quên.”

Cung Phàm,”……”

“Được rồi, Thần Ngủ. Anh đi tắm rửa. Trở ra liền đến thảo luận Phi Phi từ con thỏ thăng cấp thành sư tử hà đông như thế nào.” Cung Phàm bước dài chân qua sô pha. Tỉnh Phi theo dõi cơ đùi anh trong nháy mắt săn lại,”Em mới không phải sư tử hà đông! Chỉ là tâm trạng em có chút không ổn định!”

Tỉnh Phi ngồi trên sô pha, Cung Phàm hôm nay cùng ngày thường có điểm không giống, tựa hồ ôn nhu rất nhiều, khiến Tỉnh Phi không còn khẩn trương bất an. Tỉnh Phi trên sô pha lăn một vòng, chuông cửa đột nhiên vang. Tỉnh Phi mở cửa, là người giao hàng.

Tỉnh Phi đem bát đĩa ra, lại đem bữa sáng sắp xếp xong. Cung Phàm tắm rửa xong liền quấn khăn tắm đi ra. Trên người vẫn ướt nhẹp, từng giọt nước theo bắp thịt chảy xuống, Tỉnh Phi ánh mắt nhìn xem thẳng tắp, đi qua sờ soạng cơ bụng của anh một phen. Cung Phàm cười ôm lấy eo cậu.

“Sáng hôm nay em cũng không định ăn đi.” Cung Phàm ôm Tỉnh Phi về phía bàn cơm. Tỉnh Phi lười biếng tựa vào trong lòng anh, ý đồ kéo khăn tắm của anh.

“Em muốn ăn. Em đói bụng ~” Tỉnh Phi cắn cổ Cung Phàm. Cung Phàm vốn cũng chỉ trêu cậu. Lấy cho cậu một chén cháo, bỏ thêm một ít măng muối, còn có trứng chiên vàng óng.

Tỉnh Phi tiếp nhận, vì biểu đạt chính mình thật sự đói bụng, Tỉnh Phi lang thôn hổ yết. Cung Phàm cho cậu một ánh mắt,”Đừng làm anh ăn mất ngon.”

Khoe mẽ bất thành, Tỉnh Phi đành phải nghiêm trang ăn cơm. Hai người ăn cơm mất nửa giờ. Đại đa số thời gian Tỉnh Phi đều nhìn Cung Phàm ăn cơm, nhìn anh một ngụm nuốt mất hơn phân nửa quả trứng gà, há miệng, một bát cháo cũng nhanh không còn.

“Ca, em nhìn anh thấy đặc biệt thèm ăn.”

Cung Phàm ngẩng đầu nhìn Tỉnh Phi,”Ca nhìn em cũng đặc biệt thèm ăn.”

Tỉnh Phi dùng chiếc đũa gẩy đẩy cháo tiểu mễ. Cung Phàm lại cho cậu một nháy mắt,”Ăn cơm!”

“Ca, anh sắp đi làm muộn rồi.” Tỉnh Phi cầm di động ra, màn hình hiện thời gian là mười giờ. Cung Phàm ngẩng đầu nhìn Tỉnh Phi cười đến nhe răng,”Ngủ đến ngốc chưa. Hôm nay là cuối tuần.”

Tỉnh Phi lấy di động qua liền thấy, mặt trên một loạt xxxx/xx/xx, ở giữa hiện ngày Thứ bảy, phía dưới là Ất Mùi năm xxxx.

“Nói xem, gần đây nghĩ cái gì, đem thuốc của anh nhồi bột mì, ban đêm biến thân thành sư tử hà đông, lại muốn để anh đi làm muộn, tính tạo phản hả?”

Cung Phàm nuốt vào miếng trứng gà cuối. Nhìn Tỉnh Phi ngồi ở đối diện vẻ mặt thấp trầm.

“Em còn đang trong kì phản nghịch của thanh niên……” Ánh mắt Tỉnh Phi nhìn chằm chằm Cung Phàm, từng câu từng từ, trợn mắt nói dối.

Cung Phàm tựa vào trên ghế. Tư thế thập phần tiêu sái. Chính là biểu tình trong nháy mắt có chút thất thần. Một lát sau, anh đứng lên đi vào bên trong phòng nghỉ bên cạnh. Ánh mắt Tỉnh Phi đang theo dõi lồng ngực anh biến thành nhìn chằm chằm bờ mông và chân dài của anh.

“Ca, anh đi đâu vậy?”

“Cạo râu.”

“Em cũng đi.” Tỉnh Phi thí điên thí điên đi theo phía sau anh. Ánh mắt hận không thể dính lên người anh. Bắp tay thắt lưng, còn có chân dài ~

“Em có râu sao?” Cung Phàm quay đầu nhìn cậu. Tỉnh Phi toàn thân đều trắng trẻo mềm mại, lông tóc trên người rất ít.

Tỉnh Phi sờ soạng trên mặt mình một phen.”Em cạo cho anh.”

Nói xong liền ôm eo Cung Phàm, Cung Phàm đi về phía trước, Tỉnh Phi ở phía sau bị anh kéo đi. Khăn tắm sắp bị cậu kéo rớt. Cung Phàm đành phải dùng hai tay bắt lấy khăn tắm.

“Sắp tới Thu Phân rồi, em muốn trải qua sinh nhật như thế nào?” Cung Phàm đứng ở trước gương, nhìn trên gương, mặt sau kéo theo một cái đuôi lớn, cười cười, đem Tỉnh Phi ôm lấy đặt lên trên bồn rửa mặt. Tỉnh Phi ngôi trên đó lắc lắc mông nhích tới nhích lui, ý đồ ngăn trở tầm mắt Cung Phàm, có điều chiều cao giới hạn, không thể phối hợp động tác của cậu.

Chương 46

Tỉnh Phi sờ soạng mặt anh một phen, trong lòng bàn tay cảm giác được dặm dặm. Tỉnh Phi nhớ rõ đêm qua còn chưa nhìn thấy, mấy thứ râu ria này sau một đêm đã có thể mọc ra rồi.

Cung Phàm ấn đầu cậu, dùng cằm râu cọ xát trên mũi, trên môi, trên cổ cậu. Tỉnh Phi vừa ngứa vừa rát, một bên vừa cười vừa thét chói tai, một bên chảy nước mắt. Không bao lâu, làn da trắng nõn đều trở nên hồng hào quá mức bình thường, còn có cả vài dấu hoa ngân hồng sắc.

“Còn quậy nữa không?” Cung Phàm sờ eo cậu. Xúc cảm lạnh lẽo, làn da trơn mềm. Cung Phàm sờ tới sờ lui men theo hai đường eo trên người cậu.

“Không quậy ~ anh buông em ra — ha ha –” Tỉnh Phi giơ cổ lên, lộ ra nhược điểm. Ánh mắt Cung Phàm trướng đỏ bừng, thở hổn hển, hôn lên cần cổ của cậu. Hầu kết Tỉnh Phi trượt lên trượt xuống, trong đầu đều là cảm giác nóng ẩm trên cổ. Cung Phàm hôn môi cậu. Hai chân Tỉnh Phi quấn lấy eo anh. Tay chân cùng có động tác, kéo khăn tắm của Cung Phàm.

“Muốn?” Cung Phàm vuốt ve hồng ngân trên cổ cậu. Lồng ngực phập phồng kịch liệt, ánh mắt Tỉnh Phi mê ly, tay đặt ở trên lồng ngực của anh, cảm thụ được nhịp thở của anh.

Cung Phàm nhìn cậu cọ xát đôi chân dài, không cần nói cũng biết.

Hai người ở trong phòng tắm giữ lấy đối phương, có khi là nhẹ nhàng ôn nhu, có khi lại là sóng triều mạnh mẽ.

Chốt mở của vòi sen không biết lúc nào bị đụng vào, nước ấm chảy xuống thân thể người. Hỗn hợp mồ hôi cũng trượt xuống.

Xong việc, Tỉnh Phi cảm giác gân cốt của mình giống như là bị người rút mất, mềm nhũn nằm sấp xuống. Cung Phàm để cậu tựa vào trên người mình. Hai người quấn lấy nhau.

“Ca — em muốn giúp anh cạo râu.” Tỉnh Phi lắc lắc đầu, tại trên mặt Cung Phàm hôn một cái.

“Em có khí lực sao?” Cung Phàm bắt lấy cánh tay cậu. Bàn tay rủ xuống, mềm nhũn nằm sấp một chút khí lực cũng không có.

“Mặc kệ, em vẫn muốn giúp anh cạo râu.” Tỉnh Phi kiễng mũi chân, muốn ngồi ở trên bồn. Thử vài lần, đều bị trượt xuống dưới. Sau Cung Phàm cho cậu mượn lực, khiến cậu có thể ngồi ở trên mặt bồn. Cung Phàm nhìn mông cậu bị đè ép thành hai nửa. Thân thể lại bắt đầu trở nên khô nóng.

“Suy nghĩ muốn tổ chức sinh nhật như thế nào chưa?” Tỉnh Phi bôi kem cạo rậu cho anh, cũng không được đều lắm, còn dính lên cả chóp mũi Cung Phàm. Lông mi cũng dính một chút.

“Ha ha.” Tỉnh Phi ngồi ở chỗ kia, giơ lên bàn tay toàn kem cạo râu, cười đến rút gân.

Cung Phàm nghiêng mắt nhìn cậu: “Cười cái gì, không phải do em không khéo tay hay sao?” Hơn nữa, Cung Phàm cũng tìm không thấy điểm nào đáng cười.

Tỉnh Phi vẫn đang cười, cười đến mềm oặt cả eo, cằm đặt trên lồng ngực Cung Phàm, thân thể thoáng co rút, làm cho tóc cũng dính lên cằm Cung Phàm, Cung Phàm đành phải tự mình bôi lại một lần nữa.

Tỉnh Phi muốn giật dao cạo râu trong tay Cung Phàm, bị Cung Phàm né được. Ngồi ở trên bồn sứ chơi xấu, hai tay bưng lấy hai má Cung Phàm để tựa vào anh. Chân dài còn cọ cọ qua lại trên người Cung Phàm, Cung Phàm liếc mắt nhìn cậu. Đem hai chân cậu kẹp giữa hai chân mình.

Tỉnh Phi ồn ào kêu to, thanh âm có chút khủng hoảng bén nhọn, lại mang theo tiếng cười vui vẻ.”Mau thả chân em ra, không giữ được thăng bằng!!!”

Cung Phàm không buông. Tỉnh Phi đành phải dùng hai tay ôm eo anh. Ôm nỗi hận nhìn anh cạo râu.

“Chưa nghĩ ra tổ chức sinh nhật như thế nào sao?” Cung Phàm nhìn Tỉnh Phi trong gương. Ánh mắt ngập nước. Có hồn nhiên của lúc đầu gặp gỡ, cũng có sáng sủa sau vẻ tự ti.

“Trải qua thế nào không quan trọng, không có cảm giác gì, hồi ở nhà cũ cũng không tổ chức, nấu ăn một bữa là được rồi.” Tỉnh Phi lấy ngón tay chọc chọc đám bọt trên dao cạo, nhìn thấy bên trong có mấy vụn râu thật nhỏ.

Cung Phàm bị cậu đột nhiên chọc một cái, khống chế lực đạo không tốt, trên mặt xuất hiện một vết máu. Cung Phàm nhìn gương, lại nhìn nhìn ngón tay Tỉnh Phi đang ấn dao cạo râu.

Tỉnh Phi lập tức rụt tay về, xem như cái gì cũng không làm.

Cung Phàm một câu cũng không nói, muốn đem Tỉnh Phi từ trên bồn ôm xuống, Tỉnh Phi ôm eo anh không chịu buông tay. Còn thiếu chút nữa là như cún điên cắn người để bảo vệ địa bàn.

“Ngoan nào, không cần lộn xộn!” Cung Phàm điểm trên mũi cậu một cái. Tỉnh Phi quay lưng với Cung Phàm, không thấy bọt trên mũi mình. Chỉ không ngừng gật đầu, nói:”Em cam đoan không quấy rầy anh!”

Cung Phàm đem bọt trên dao cạo rửa trôi, trên cằm một bên bọt kem trắng xoá, một nửa cằm còn lại trơn nhẵn, còn có một vệt máu rõ ràng.

“Ca, đừng cạo nữa, cạo đến miệng vết thương làm sao giờ?” Tỉnh Phi lại nhịn không được muốn chọc chọc, bị Cung Phàm trừng mắt, đành phải ngoan ngoãn ngồi.

“Một nửa trơn nhẵn, một nửa để râu sao?” Cung Phàm lấy bọt kem vừa cạo xuống bôi lên mặt Tỉnh Phi.

Tỉnh Phi dẩu môi né tránh,”Bẩn chết!”

“Bình thường em còn thích cọ, cũng không thấy em chê bẩn.” Cung Phàm tiếp tục cạo râu, thuận tiện đem bọt kem trên chóp mũi cạo đi.

“Không giống nhau!”

“Có gì không giống!”

“Cảm giác không giống!”

Cung Phàm cười rộ lên. Tỉnh Phi tức khí muốn đem bọt kem trên mặt bôi lên mặt anh. Vì thế trên mặt Cung Phàm lại bị cạo thêm mấy vết thương.

Tỉnh Phi ngồi thẳng lưng trên bồn, vạn phần chột dạ,”Anh, tự anh cạo một mình đi, em… em đi chơi!” Nói xong liền nhảy xuống, sàn phòng tắm có điểm trơn, Tỉnh Phi lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đầu đụng vào cửa phòng tắm. Cũng không đợi Cung Phàm lại an ủi dỗ dành vài câu, liền nhanh tay mở cửa chạy đi.

Cung Phàm đứng trước gương: “Tức phụ nhi ngốc không chịu được.”

Thời điểm Cung Phàm cạo râu xong đi ra, trên mặt hai bên trái phải có hai tia máu, như là râu mèo đang rủ xuống, không chút tiến động đem khí thế dương cương của Cung Phàm biến đi mất.

Tỉnh Phi đang xem tiết mục giải trí. Ghé vào trên sô pha buồn ngủ, Cung Phàm nhíu mày, đi qua ngồi ở bên người cậu. Đang chuẩn bị nói chuyện, chuông cửa vang, Cung Phàm đi mở cửa.

Khách đến là Tiêu Dương cùng Lưu Lam. Cung Phàm tuyệt không kinh ngạc.

“Phàm ca, hai người đêm qua đánh nhau?!” Tiêu Dương ngày hôm qua nhận được điện thoại của Cung Phàm, cho rằng Tỉnh Phi xảy ra chuyện, làm bằng hữu, gần đây lại xem nhẹ đồng bọn, cố ý tới đây thăm hỏi.

“Đêm qua Phi Phi trên giường đại phát thần uy.” Cung Phàm mặt không đỏ khí không suyễn. Lưu Lam nhìn hắn, vẫn là mặt than, chỉ là trong ánh mắt có chút nghi hoặc.

Tiêu Dương ánh mắt như bị rút gân chớp chớp nhìn Cung Phàm, Cung Phàm mời hai người ngồi xuống.

“Phi Phi đâu?”

“Ngủ trên sô pha.” Cung Phàm lấy một ít hoa quả, hoa quả trong khay đủ các loại, Cung Phàm chọn ra vài thứ, có điều bên trong còn lẫn vài hạch quả(*), đều bị Tỉnh Phi bóc ra xong không ăn. Cung Phàm đau đầu, mặt than bưng hoa quả đi ra ngoài phòng khách.

Vừa đi qua liền nhìn thấy Tiêu Dương dùng tư thế ái muội đặt trên người Tỉnh Phi. Tỉnh Phi cũng mở to mắt, thoạt nhìn rất có tinh thần, ôm eo Tiêu Dương. Hai người đang thầm thì gì đó.

Cung Phàm đứng tại chỗ ngẩn người, nhìn nhìn Tỉnh Phi, lại nhìn nhìn Tiêu Dương, cuối cùng dứt khoát xoay người đi tìm Lưu Lam. Lưu Lam ngồi trên một chiếc ghế bên cạnh cửa sổ phơi nắng.

Cung Phàm lấy cho y một chén nước.

Lưu Lam tiếp nhận,”Thực may mắn được ông chủ tự mình phục vụ.”

“Vợ cậu cũng đang phục vụ vợ tôi.”

Lưu Lam nghe anh nói như vậy, lại nhìn vẻ mặt anh có vài phần cổ quái, liền nhìn về phía sô pha bên kia, vừa thấy, nhất thời kinh sợ, trong lòng có một vạn con thảo nê mã(*) đang nhảy qua.

“Hai người bọn họ hôn nhau?” Lưu Lam mặt đen xì.

Cung Phàm vừa nghe, có chút ngẩn người, sau lại cảm thấy có chút kỳ quái, đi tới dùng góc độ của Lưu Lam xem qua, thật sự rất giống Lưu Lam nói. Hơn nữa hai nhóc kia còn nói nói cười cười.

Sắc mặt Cung Phàm so với Lưu Lam dễ nhìn hơn chút: “Cậu nhìn nhầm, bọn họ đang thủ thỉ tâm tình thôi.”

Lưu Lam một ngụm đem nước uống hết: “Cũng phải, hai thụ có thể làm được gì!”

Lúc này Tỉnh Phi từ trên sô pha đứng lên, cằm tựa lên chỗ vành sô pha,”Ca, có hoa quả không? Còn có các anh đang nói gì thế?” Tỉnh Phi ngáp một cái.

Cung Phàm đứng lên đem hoa quả trên bàn bưng qua cho hai người bọn họ.”Khen dáng người hai nhóc rất đẹp.”

“Em cũng biết mà~” Tiêu Dương cũng từ trên sô pha đứng lên. Hắn quá mức hưng phấn, vừa lúc Tỉnh Phi đang chuẩn bị nằm xuống liền đập mặt vào. Nước mắt sinh lý của Tỉnh Phi nhất thời chảy ra. Cung Phàm chuẩn bị qua xem xem, Tiêu Dương luống cuống tay chân lau nước mắt cho cậu.

Cung Phàm cương tại chỗ, nhìn hai người bọn họ một hồi, lại quay đầu nhìn Lưu Lam, Lưu Lam cắn răng: “Công mấy cũng là thụ, buổi tối tôi về sẽ cho em ấy nhận rõ bản chất.”

Cung Phàm nhún nhún vai, đi qua ngồi ở trên chỗ tựa lưng của sô pha, đem Tỉnh Phi nhấc lên, nhu nhu hai má cho cậu, trên mặt Tỉnh Phi nước mắt sinh lý càng ngày càng nhiều. Tiêu Dương muốn nóng nảy.

“Đừng khóc nha, tớ không phải cố ý!” Tiêu Dương kéo kéo tóc mình.

“Không khóc, không phải Khổng Tử.” Tỉnh Phi vừa vừa mở miệng, Cung Phàm liền đem cơ thịt trên mặt cậu nhu nhu lần nữa, Tỉnh Phi nói phì phò. Tiêu Dương phân tích một hồi lâu, mới hơi chút hiểu được đó là ý tứ gì.

“Tớ nói chứ, tuy rằng hai ta là thụ, nhưng phía dưới vẫn là hảo hán!” Tiêu Dương ngồi ở bên cạnh, nhét hạch quả vào miệng, hoàn toàn không để ý vì sao lại không có vỏ ngoài.

“Vài ngày nữa chính là Thu Phân, Thu Phân là sinh nhật Phi Phi, tôi chuẩn bị dẫn em ấy đi Hà Lan nhận giấy đăng ký kết hôn, quốc gia này chấp nhận hôn nhân đồng tính.” Cung Phàm nhất ngữ kinh người, tất cả mọi người nhìn anh.

Tỉnh Phi giương miệng, giống đứa ngốc. Trong lòng pháo hoa nở rộ, chíu bùm bùm.

“Anh cũng không hay tổ chúc sinh nhật, không biết nên làm thế nào cho em kinh hỉ. Liền mang em đi đăng ký kết hôn vậy.” Cung Phàm xoa đầu cậu.

Tỉnh Phi ngao ngao kêu to,”Ngao ~ em rất là kinh hỉ a! Em muốn ngất luôn nè!!”

Tiêu Dương cũng ở một bên kêu to,”Phàm ca, anh quá khiêm tốn rồi! Còn nói không phải là kinh hỉ!!!”

Lưu Lam ngồi một bên dở khóc dở cười, xoa huyệt thái dương: “Đến Thu Phân, chúng ta cùng hai người bọn họ cùng đi đăng ký kết hôn!”

Cung Phàm cười: “Giấy đăng ký kết hôn chỉ cho phép có phu phu hai người, bốn người quá lớn, ảnh chụp không đủ.”

Tỉnh Phi cùng Tiêu Dương hai người cười ha ha. Nói xong còn chụp chụp mấy ảnh, bốn người cùng nhau chụp hình đăng ký kết hôn! Còn nói không biết chính phủ Hà Lan có đồng ý hay không. Mặc kệ như thế nào, Cung Phàm cùng Lưu Lam hai người sẽ không đồng ý!

och\fc[

[text_hash] => 670bad94
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.