[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia – Chương 51-52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – Hoàn] Lão phu Thiếu thê – Sất Gia - Chương 51-52

Array
(
[text] =>

Chương 51

Ba Tỉnh bị thương, việc đăng kí kết hôn bị trì hoãn, hai người chỉ có thể cùng đi tới chỗ trưởng lão nhà họ Cung để tế tổ.

Tỉnh Phi lăn qua lăn lại trên giường, cảm giác bản thân lại có chút đói bụng, Cung Phàm nằm một đống ở bên cạnh, Tỉnh Phi nhìn anh, trong lòng liền có cảm giác khó chịu, chốc lát lại chọc chọc cái bụng như toàn mỡ thừa của mình, chốc lát lại lấy chân đá đá chân Cung Phàm.

Cung Phàm xoay người, bất đắc dĩ nhìn cậu, sau đó nhắm mắt lại, để cho cậu đá. Tỉnh Phi nhìn anh vẫn một mực nhường nhịn mình, trong lòng càng thêm khó chịu, từ trên giường ngồi dậy, lại ghé vào trên người Cung Phàm. Cung Phàm ôm cậu, hôn hôn lên trán cậu. Tỉnh Phi lúc thì nằm thẳng trên người anh, lúc thì nằm sấp. Cung Phàm giống như là tảng đá, vững như tượng Phật không di chuyển được.

Tỉnh Phi từ trên người anh ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Cung Phàm. Cung Phàm cũng gối đầu lên cánh tay nhìn cậu. Hai người yên lặng không nói gì. Cung Phàm xoa nắn khuôn mặt cậu. Tỉnh Phi cũng dùng mặt mình cọ cọ lòng bàn tay anh, cọ một lát mới thấy tâm tình khá hơn chút, lại ngồi ở trên giường, đem đùi Cung Phàm gác lên đùi của mình.

Tỉnh Phi sờ tới sờ lui trên đùi anh,”Chân thật dài, còn có lông chân nữa~”

Cung Phàm giật giật, đem cậu kẹp lại giữa hai chân, một chân ở sau lưng cậu chống lên, để cậu dựa vào. Một chân khoát lên trên đùi Tỉnh Phi.

Tỉnh Phi lấy ngón tay vuốt lông chân của anh, lại chọc chọc bàn chân Cung Phàm. Cung Phàm không hề sợ ngứa, mặc kệ Tỉnh Phi ép buộc. Tỉnh Phi hướng về phía anh cười xấu xa, ngón tay dùng lực một chút, dứt được mấy cọng lông chân lấy ra phe phẩy trước mặt Cung Phàm.

Cẳng chân Cung Phàm phản xạ có điều kiện co giật một chút, lấy tay búng lên trán Tỉnh Phi, lại ôm eo cậu để cậu ngồi trên bụng mình.

“Phi Phi, anh không muốn để em đi tế tổ, chỗ đó là nông thôn, em lại mang thai, tình huống thân thể đặc thù. Xảy ra chuyện gì đi bệnh viện cũng không tiện.” Cung Phàm gãi cằm cậu.

Tỉnh Phi giống như Husky hất cao cằm, mặt đầy vẻ thoải mái, nghe được Cung Phàm nói lập tức bĩu môi.”Em muốn đi với anh! Em không muốn một mình chờ ở nhà.”

“Ba mẹ đều ở nhà.” Cung Phàm vươn tay sờ bụng cậu, nhéo nhéo, lại sợ khí lực lớn khiến bụng cậu bị thương, tay có chút cứng ngắc khoát lên bụng Tỉnh Phi.

“Nhưng em muốn cùng anh.” Tỉnh Phi đầy mặt không bằng lòng, quay mông lại muốn đi dứt lông chân Cung Phàm. Cung Phàm lập tức ngồi dậy ôm eo cậu,”Đừng quậy.”

Tỉnh Phi vẫn quay mông đi dứt lông chân, dứt xong còn lên mặt khua khua trước mắt Cung Phàm, Cung Phàm ở phía sau mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, nhìn cái mông tròn trĩnh, hung hăng nhéo một phát. Tỉnh Phi xoay người giống như một con báo bổ nhào vào người Cung Phàm, ở trên người anh cắn lung tung loạn xạ.

“Có để em đi hay không? Có để em đi hay không? Không để em đi em liền cắn anh đó!” Tỉnh Phi túm lấy áo ngủ của Cung Phàm, thanh âm mơ hồ không rõ.

Tay Cung Phàm ở trên thắt lưng cậu sờ tơi sờ lui,”Em đã cắn rồi.”

Tỉnh Phi sửng sốt, buông áo ra,”Không để em đi em sẽ để con trai anh gọi là Cung Tiểu Gâu! Gâu! Gâu gâu!”

Cung Phàm dở khóc dở cười,”Anh không quan trọng, sinh đứa nhỏ rất vất vả, em đặt tên gì anh cũng nghe.”

Tỉnh Phi cảm giác tất cả khí lực của mình như đánh vào bị bông, cực kì nghẹn khuất! Thở hộc hộc từ trên người Cung Phàm đứng lên, lấy chăn qua chặn ngang trước mặt giữa mình cùng Cung Phàm. Quay mông ngủ!

Cung Phàm nghiêng thân thể, gối đầu lên cánh tay, nhìn chăn cười cười, bàn tay lướt qua ba mươi tám đoạn biên giới khoát lên trên thắt lưng Tỉnh Phi, Tỉnh Phi không để ý tới anh. Cung Phàm chống cánh tay, nửa chống thân thể dựa vào Tỉnh Phi. Tỉnh Phi đem mặt vùi vào trong chăn.

Cung Phàm ôm cậu, lấy tay xoay mặt cậu lại. Tỉnh Phi đạp Cung Phàm một cước, Cung Phàm nhấc chân ngăn chặn chân cậu. Tỉnh Phi vùi trong gối phát ra thanh âm nức nở. Cung Phàm cười tiếp tục xoay mặt cậu lại, Tỉnh Phi khí lực không lớn bằng anh, không chống đỡ được, dứt khoát cam chịu, quay về phía Cung Phàm kêu gâu gâu, ngũ quan mười phần hung ác. Có điều bản chất Tỉnh Phi lại là con thỏ, lại hung hăng, bề ngoài cũng không có chút sát thương.

“Gâu gâu!” Tỉnh Phi trừng Cung Phàm, trong ánh mắt biểu đạt rõ rang “Em không muốn nói chuyện với anh!”.

Cung Phàm giả vờ nhìn không hiểu, đè nặng Tỉnh Phi, phần eo hơi hơi nâng lên, không đến mức đè lên bụng Tỉnh Phi.”Nói tiếng người, tiếng hành tinh gâu gâu anh nghe không hiểu.”

“Gâu ! Gâu gâu!” Em muốn đi với anh!

Cung Phàm hôn hôn môi cậu.”Học được thêm một ngoại ngữ liền vênh váo với anh, nói tiếng con thỏ đi.”

“……” Con thỏ nói như thế nào? Con thỏ sẽ biết kêu sao?

Tỉnh Phi đầy mặt nghi hoặc nhìn Cung Phàm. Cung Phàm bị vẻ ngốc ngốc của cậu trêu cho cười không ngừng, ôm cậu lăn qua lăn lại trên giường.

Trưởng lão nhà họ Cung có chút xa xôi, hai người đi bằng máy bay qua. Trước khi đi, mẹ Cung giúp hai người thu thập hai vali hành lý. Trong đó đại đa số đều là mấy thứ Tỉnh Phi nhất định sẽ dùng hoặc có khả năng sẽ dùng tới, Cung Phàm chỉ có vài bộ quần áo để thay.

Ngồi máy bay mất năm tiếng, thời điểm xuống sân bay Cung Phàm lại mang theo hai vali hành lý đi đón xe taxi. Cung Phàm tuyệt không sợ mệt, mang theo hành lý đi bên cạnh Tỉnh Phi. Tỉnh Phi cảm giác có chút ngượng ngùng, vươn tay đi lấy hành lý. Cung Phàm lắc đầu,”Không cần.”

Tỉnh Phi chắn ở phía trước anh,”Em giúp anh xách một cái, xuống xe sẽ có đồ ăn vặt không?” Tỉnh Phi nhớ lại thời điểm lần trước mình về nhà, một túi đồ ăn vặt kia, cậu còn chưa ăn xong đâu, số còn lại vẫn đặt ở nhà họ Tỉnh.”Nếu anh cầm hai vali hành lý, sẽ không có tay mua đồ ăn vặt.”

“Em có tay.” Cung Phàm nghiêng nửa thân thể che bên người Tỉnh Phi, phòng ngừa người đến người đi sẽ va phải cậu.

“Em lớn như vậy, lại là con trai, bị người nhìn thấy lúc ăn đồ ăn vặt sẽ có chút ngượng ngùng.” Tỉnh Phi mặt có chút đỏ bừng cùng xấu hổ. Cung Phàm ngồi trên vali hành lý nhướn mi nhìn Tỉnh Phi. Tỉnh Phi cảm giác được tầm mắt của anh, mặt càng ngày càng hồng. Thẳng đến khi một chiếc taxi chạy lại đây Tỉnh Phi mới bớt lúng túng.

“Ca, quyết định như vậy nha!” Tỉnh Phi nghiêng mặt nhìn ngoài cửa sổ, cũng không quan tâm anh có đồng ý hay không.

Cung Phàm lắc lư đầu, nhàn nhã tự tại.

Hai người xuống xe ở trạm xe khách. Bên phía nhà trưởng lão là thôn xóm khá xa xôi, chưa có khai phá. Bình thường chỉ có xe khách nông thôn hay đi tới chỗ đó.

Cung Phàm để Tỉnh Phi đứng ở gần đó, lại đi mua hai vé xe khách, thời điểm trở về thuận tiện mang theo một gói đồ ăn vặt lớn. Tỉnh Phi vẻ mặt rực rỡ nhìn Cung Phàm, hận không thể xông lên ôm anh âu yếm một trận.

Cung Phàm đi tới, Tỉnh Phi vươn cánh tay nhanh chóng ôm thắt lưng anh một chút, sau đó nương theo cơ thể cao lớn của Cung Phàm, trốn ở phía sau anh lật xem đồ trong túi. Đồ ăn vặt có rất nhiều loại, có thật nhiều thứ Tỉnh Phi chưa nếm qua. Sữa chua thời gian bảo quản không dài, Cung Phàm chỉ mua ba bình.

“Sữa chua ít quá a.” Tỉnh Phi cầm ra một lọ, vặn mở nắp đậy đưa lên miệng Cung Phàm. Cung Phàm lắc đầu,”Em uống đi.” Tỉnh Phi cười tủm tỉm nhìn Cung Phàm, nghĩ đến anh rất sợ chua, cũng không miễn cưỡng anh. Thế nhưng tròng mắt đổi tới đổi lui, rõ ràng là đang có chủ ý xấu.

“Nhà trưởng lão không biết có tủ lạnh hay không, cho nên không mua nhiều.” Trong gia tộc của Cung Phàm vẫn còn thực thi chế độ tộc trưởng, đương nhiên cũng không phải giống như phim truyện trên TV, bọn họ vẫn tuân thủ lễ pháp xưa kia. Cái gọi là tộc, chính là thân nhân có cùng huyết thống tụ tập một chỗ sinh hoạt cùng nhau. Mọi người tôn trọng hiếu kính người có tuổi tác lớn nhất, bối phận cao nhất. Đương nhiên cũng có người chuyển ra khỏi tộc, tỷ như nhà họ Cung, thế nhưng tế tổ hàng năm đều muốn trở về xem xem, cũng thường xuyên trở về vấn an trưởng bối.

Cung Phàm rất ít khi trở về, những năm rồi đại đa số đều là ba mẹ Cung trở về. Lần này trở về, coi như là tuần lễ vàng trở về tế tổ thuận tiện mang theo Tỉnh Phi nghỉ phép.

Đợi không bao lâu, xe khách liền đến. Xe khá nhỏ, chỉ có thể chứa được hơn mười người, trên xe còn có vỏ dưa vụn giấy, cũng không có điều hòa. Bề ngoài có chút cũ nát.

Cung Phàm đầy mặt bình tĩnh, hiển nhiên không phải lần đầu tiên gặp được. Tỉnh Phi liền càng không kinh ngạc, dù sao cậu cũng lớn lên từ trong sơn thôn.

Người trong xe đều nhìn hai anh đẹp trai này. Người bán vé thoạt nhìn đã bốn mươi tuổi, dáng người có chút gầy, có vẻ ôn hòa. Đứng ở bên cạnh dọn lối cho bọn họ.

Tỉnh Phi muốn mang theo vali hành lý lên xe, Cung Phàm ngăn cậu lại, cầm lấy vali hành lý, nói: “Lên trước đi.”

Tỉnh Phi do dự một chút, lại lấy túi đồ ăn vặt trong tay Cung Phàm, Cung Phàm cười cười,”Đi lên, có lối đi rồi.” Tỉnh Phi liền cẩn thận từng bước đi lên xe. Chọn chỗ gần cửa sổ, vừa vặn có hai vị trí trống. Sau đó nhìn Cung Phàm mang theo hai vali hành lý lớn lên xe. Cung Phàm thân thể cao lớn, khí tràng cũng lớn, lại mang theo hai vali hành lý lớn không kém, vừa lên đến nơi liền cảm giác không gian xe hao hụt rất nhiều.

Cung Phàm ngồi ở bên cạnh Tỉnh Phi, đem vali hành lý đặt ở bên cạnh ghế lái của xe khách, liếc mắt một cái là có thể nhìn tới.

Xe khởi động, người bán vé như đi trên đất bằng, đi đến trước mặt hai người. Tỉnh Phi đem vé đưa cho bà.

Bà cười cười, nói một câu tiếng địa phương,”Thùng quá lớn đi, cần thêm phí.”

Cung Phàm gật gật đầu, lấy ví ra đưa cho bà số tiền để mua thêm một vé nữa. Người bán vé lại đi thu vé xe của những người khác.

Xe khách phát ra thanh âm ong ong, thời tiết thì khô nóng, nghe có chút khó chịu. Xe khách lục tục chạy hơn một giờ, ngoài cửa sổ đã không thấy phong cảnh thành thị phồn hoa, bên ngoài chỉ có đường nhựa cùng những cây đại thụ được trồng hai bên đường, xa một chút chính là thôn trang.

Trẻ con không chịu đựng được loại nhàm chán này, bắt đầu giãy dụa ở trên người cha mẹ nhích tới nhích lui, thậm chí còn bắt đầu quấy khóc. Âm thanh quấy khóc bén nhọn khiến không khí càng thêm phiền muộn. Có người trẻ tuổi không kiên nhẫn nhíu mày, cắm tai nghe nghe nhạc.

Tỉnh Phi cũng lấy di động ra, cắm tai nghe, nhét cho Cung Phàm một cái. Nghe âm nhạc bình thản, tuyệt không có cảm giác phiền muộn. Cung Phàm bàn tay đưa về phía sau, ẩn vào góc khuất, vươn tay ôm eo Tỉnh Phi. Tỉnh Phi nhìn trái nhìn phải, không ai chú ý tới bọn họ, Tỉnh Phi hôn lên mặt anh một cái. Hai người đều cười nhìn ngoài cửa sổ. Thái dương thiêu đốt đường nhựa, trên đường còn có miếng thịt bị xe nghiền nát, loài chim ăn thịt đều đậu trên mặt đường kiếm ăn.

Chương 52

Cung Phàm mở cửa sổ xe khách ra, vén một nửa bức rèm, gió thổi mang theo hơi nóng phảng phất qua gò má hai người, ánh nắng cũng dừng lại trên khuôn mặt họ. Tỉnh Phi nghiêng đầu nhìn Cung Phàm, đột nhiên phát hiện mũi Cung Phàm rất thẳng, vô cùng dễ nhìn.

Tỉnh Phi lấy ngón tay cọ mũi anh, nỉ non nói,”Mũi của anh thật là dễ nhìn, thẳng tắp.”

Cung Phàm không nói chuyện, vắt chân bắt chéo, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tỉnh Phi không dám vùi vào trong lòng anh, tâm tư có chút khó chịu, chỉ có thể nương theo tư thế tựa vào trên vai anh. Cánh tay Cung Phàm xuyên qua phía sau lưng cậu, cầm lòng bàn tay Tỉnh Phi.

“Mệt sao?”

Tỉnh Phi lắc đầu,”Không mệt, có chút muốn ngủ.”

“Ngủ đi, anh ôm em.” Cung Phàm vỗ vỗ đùi, phát ra tiếng vang nặng nề. Tỉnh Phi cũng dùng tay chọc chọc.

“Như vậy được không? Lỡ có người…” Tỉnh Phi có chút lo lắng nhìn nhìn hành khách trên xe. Có vài người già cùng học sinh, còn có mấy bà mẹ mang theo con nhỏ cùng mấy bác trung niên bụng bia, đại đa số vẻ mặt đều vô cùng mệt mỏi.

“Ngủ đi, ngoan.” Cung Phàm nhẹ nhàng khoác eo cậu, để cậu nằm nghiêng, lại sợ khiến bụng cậu không thoải mái, Cung Phàm dịch sang cạnh ghế, cả người chỉ ngồi một nửa ghế dựa. Để cậu có đầy đủ không gian nằm được nửa người. Cung Phàm ngồi rất vững, Tỉnh Phi không phát hiện.

Sau khi Tỉnh Phi nhắm mắt, Cung Phàm đem cửa sổ hơi khép lại, kéo rèm lên, lẳng lặng nhìn Tỉnh Phi, từ mi nhãn đều lòng bàn chân, ánh mắt cuối cùng dừng ở lại trên bụng cậu. Bụng Tỉnh Phi có hơi lộ rõ, nhưng không phải đặc biệt rõ ràng, giống như là bụng mỡ của thanh niên lười vận động hơn.

Cung Phàm tự nhiên đem tay khoác lên trên bụng cậu. Một cỗ cảm giác kỳ dị đánh vào tâm linh, thực hưng phấn, kích động, chờ mong, lại có chút không biết làm sao. Không phải tất cả mọi người đều có thể may mắn như vậy, có thể có được người mình yêu, cũng không phải tất cả người đồng tính đều có thể may mắn như vậy, có thể có được kết tinh của tình yêu.

Vẻ mặt Cung Phàm thản nhiên, ánh mắt mơ hồ xa xăm, tưởng tượng về sau có thể có đứa nhóc béo tròn mềm nhũn hay không, ngọng líu ngọng lô gọi anh là papa, sẽ giương cánh tay nhỏ bé trắng trẻo về phía mình đòi ôm một cái. Cung Phàm cảm giác tim mình sắp tan chảy rồi. Anh cúi đầu, không kìm lòng được hôn lên trán Tỉnh Phi một cái. Sau khi tỉnh táo, khóe mắt Cung Phàm chú ý tới thần sắc của người xung quanh, cũng không hối hận.

Trên xe, mấy người ngồi ở phía sau đều thực kinh ngạc, người già không hiểu lắm vì sao hai người đàn ông lại tình chàng ý thiếp, ấp ấp ôm ôm. Có người trẻ tuổi còn mang vẻ mặt khinh thường, cảm giác bản thân “cô ngạo thanh cao”. Cuộc sống sau này chính là như vậy, sẽ luôn có vài người không liên quan lướt qua cuộc sống của bạn, nhất định muốn bày ra quan điểm. Xe khách dừng lại, người lên xuống xe cũng khá nhiều.

Xe khách dừng lại bên cạnh một khối đá lớn có khắc “Cung gia trang”. Chỗ đó có hai người trẻ tuổi đứng chờ, người đứng gần nhất nhìn vào trong xe.

Cung Phàm vỗ nhẹ khuôn mặt Tỉnh Phi, “Xuống xe thôi, đến rồi.”

Tỉnh Phi còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, trên mặt một mảnh mờ mịt, Cung Phàm kêu cậu làm cái gì thì cậu làm cái đó. Cậu đi phía trước, Cung Phàm ở phía sau xách vali hành lý, không yên lòng nên vẫn để ý cậu, phòng ngừa cậu trượt chân, cũng may một đường hữu kinh vô hiểm.

Hai thanh niên kia tuổi khá trẻ, thân hình hơi gầy, nhưng người lại rất có tinh thần, bất đồng với thanh niên trong thành thị cả ngày ở nhà chơi game. Cả người đều lộ ra khí tức lão luyện cần cù.

Cung Phàm để Tỉnh Phi ngồi ở trên vali hành lý nghỉ ngơi một lát, đợi cậu tỉnh táo lại rồi đi. Hai người đứng ở dưới tán cây, nghe tiếng côn trùng kêu vang.

Hai thanh niên đứng đối diện bọn họ, một bên đánh giá bọn họ, một bên nói nhỏ, có chút không xác định, thần sắc do dự. Cuối cùng một người trong đó bị người khác đẩy về phía Cung Phàm.

Thanh niên vẻ mặt mang lúng túng, có chút xấu hổ, nói một câu tiếng địa phương,”Là chi bên phía Cung Thái gia trở về tế tổ sao?”

Cung Phàm nhìn hắn, gật gật đầu.

“Tui là Cung Trọng, y là Cung Phi. Là người bên chi Cung Tam gia. Trước kia đều là chú Cung trở về tế tổ, tui không biết anh.” Cung Trọng chỉ vào Cung Phi đang đi tới.

“Tôi không trở về thường xuyên. Trước kia đều là ba mẹ trong nhà trở về. Tôi là Cung Phàm, em ấy là vợ tôi, Tỉnh Phi.” Cung Phàm chỉ chỉ Tỉnh Phi. Tỉnh Phi cho rằng anh đang gọi mình nên đứng lên ngốc nghếch nhìn Cung Phàm, vẻ mặt kia giống hệt như cún con bị chủ nhân gọi đến trước mặt, chờ chủ nhân hạ mệnh lệnh.

Cung Trọng, Cung Phi,”……” Thoạt nhìn có vẻ ngốc. Hơn nữa nhìn không ra là nam hay nữ…

“Ồ, ra là như vậy. Thế thân thể chú thím có khỏe không?” Cung Trọng không tiếp tục rối rắm vấn đề Tỉnh Phi vì sao nhìn không ra giới tính. Dời đi đề tài, dù sao hiện tại ở mấy nơi đô thị nam nữ rất khó phân biệt, cứ an tâm sống qua ngày là tốt rồi, bận tâm mấy thứ nhỏ nhặt làm gì.

“Tàm tạm, có điều gia phụ khoảng thời gian trước bị ngã, cũng không có vấn đề gì lớn, chăm sóc một đoạn thời gian là tốt rồi.”

“Ừm, chúng ta trở về thôi, Tam gia cùng Thái gia bọn họ đều đang chờ hai người trở về ăn cơm.” Cung Trọng cùng Cung Phi mỗi người tiếp nhận một vali Cung Phàm đang cầm, Cung Phàm mang theo túi đồ ăn vặt, nắm tay dắt Tỉnh Phi đang ngơ ngác.

Một đường đi tới, kiến trúc Cung gia trang có chút cổ, nhưng lộ ra vẻ ý nhị của thời gian. Đường đi được đổ xi măng, hai bên đường đều là cây họ bạch dương(1), còn có cây hoa quế(2). Không ít nhà đều đang thu gặt lúa nước. Dọc theo đường đi, Cung Phàm gặp được không ít người đàn ông cởi trần lộ ra màu da nâu sậm, dùng đòn gánh lúa nước đã được xếp gọn thở hồng hộc đi về nhà.

Cung Phàm một tay che chở Tỉnh Phi, phòng ngừa cậu ngây ngốc không để ý bị thóc lúa cọ vào thân thể. Tỉnh Phi còn muốn ngủ, cả người đều không có tinh thần. Cung Phàm đem sữa chua đưa cho cậu, Tỉnh Phi cũng vẫn không có tinh thần.

Cung Trọng quay lại nhìn Tỉnh Phi, cảm thấy “cô” rất dễ nhìn, thế nhưng lại lộ ra vẻ nhẹ nhàng khoan khoái của con trai. Cảm giác rất quái dị. “Chị dâu chắc còn chưa ngủ đủ, trở về ăn cơm trước sau đó lại ngủ sau.”

Cung Phi cũng quay đầu lại, trên mặt là nụ cười giản dị,”Phải đó, chịu khó một chút, ăn no ngủ mới ngon.”

Tỉnh Phi cố gắng mở to đôi mắt ngập nước nhìn ba người bọn họ, trong ánh mắt là một tầng nước mắt sinh lý, khiến cho ba người đàn ông đều rất ngượng ngùng. Cảm giác mình chiêu đãi không chu toàn, giống như đang bắt nạt người ta.

“Chịu khó một chút, sắp tới nhà rồi, để trưởng bối nhìn thấy anh cõng em sẽ khiến em để lại ấn tượng không tốt, chịu đựng nhé.” Chân mày Cung Phàm đều nhíu lại.

“Ừm.” Tỉnh Phi dụi dụi mắt, cảm giác eo mỏi lưng đau.

Thời điểm đi tới một trạch viện lớn, mấy người liền thấy trước cửa đứng một đám người đứng ở nơi đó chỉ vào bọn họ, nói nói cười cười.

Cung Phàm ôm eo Tỉnh Phi,”Đến rồi.”

Một người phụ nữ chất phác bốn năm mươi tuổi đi đến, đánh giá Cung Phàm lúc lâu, mới không xác định nói,”Là nhà họ Cung bên chi của Cung Thái gia, Cung Phàm đúng không?”

Cung Phàm gật gật đầu, không biết người phụ nữ trước mắt, nhưng vẫn nói,”Chào Thím.”

Trước cửa trạch viện lớn đàn ông phụ nữ đứng phía sau đều đang nhìn hai người bọn họ. Mấy cô nhóc nhỏ tuổi vẻ mặt ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng Cung Phàm, có đôi khi lại kìm lòng không được vụng trộm ngắm một chút, sau đó như là sợ bị người khác phát hiện, đồng loạt cúi đầu.

“Ha ha, ngoại hình bên chi của mấy người thật đẹp. Đây là ai? Thím tuổi lớn, nhận không ra.”

“Vợ của cháu, gọi là Tỉnh Phi.” Cung Phàm vỗ vỗ lưng Tỉnh Phi,”Chào hỏi.”

Tỉnh Phi ánh mắt quay tròn dạo qua một vòng, cực kỳ linh hoạt.”ChàoThím ạ.”

Thím kia trên mặt nở nụ cười, nếp nhăn trên trán càng sâu.”Bộ dạng cũng dễ nhìn. Đúng là khác biệt với mấy cô nhóc thôn mình.”

“Thím, em ấy mang thai, có chỗ nào cho em ấy nghỉ ngơi một lát.”

“Có, lần này tế tổ mất vài ngày, nơi ở thím đã sớm thu dọn xong cho mấy đứa, nhưng thím tưởng ba mẹ cháu đến. Đi chào hỏi người lớn trước đã.” Thím kia vẫn nhìn bụng Tỉnh Phi, khiến cho Tỉnh Phi không được tự nhiên.”Đây chắc được ba bốn tháng đi?”

Cung Phàm gật đầu, cười nói,”Dạ.”

Một đám người Cung gia đều đứng ở cửa, vô cùng náo nhiệt, dẫn tới đi người ngang qua đều phải tò mò ghé mắt.

“Đi, đi vào thôi.”

Cung Phàm nắm tay Tỉnh Phi cùng theo thím kia vào phòng, Tỉnh Phi bị nhiều người vây quanh như vậy, có chút không quen, thân thể cứng ngắc, cho dù thân thể vô cùng mệt mỏi, thế nhưng không có một chút buồn ngủ. Cung Phàm ôm cậu, vỗ về phía sau lưng, để cho cậu cảm thấy thoải mái.

Trong nhà người lớn tuổi bối phận cao đều lần lượt qua đời, chỉ còn lại có Cung Thái gia cùng Cung Tam gia. Cung thái gia cũng hơn trăm tuổi, tóc trắng xoá, răng rụng sạch. Thím giới thiệu cho ông Cung Phàm cùng Tỉnh Phi, lão nhân gia nghe không rõ ràng, chỉ không ngừng gật đầu, miệng phát ra tiếng “Ừ” đục ngầu.

Cung Tam gia cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, tóc cũng trắng, răng cửa cũng không còn lại một cái, thế nhưng thân thể nhìn qua rất khỏe mạnh, túm lấy Cung Phàm nhìn một hồi lâu, lại đánh giá Tỉnh Phi. Khích lệ thế hệ trẻ, sau đó liền buông hai người ra đi làm nốt việc. Thím kia lại dẫn hai người đi chào hỏi mấy bà lớn tuổi. Mọi người nhìn Tỉnh Phi khá thoải mái, lôi kéo Tỉnh Phi nói chuyện.

Cung Phàm cũng không thể không biết xấu hổ đoạt Tỉnh Phi từ trong tay trưởng bối mang đi, cũng may thím kia nói với các bà,”Bác cả Cung, người ta đang mang thai, ngồi xe một ngày rồi, thân thể chịu không nổi muốn đi nghỉ ngơi một lát đó!”

“A, mang thai sao? Nhanh đi, nhanh đi nghỉ ngơi. Một lát nữa để dành đồ ăn cho cô bé.” Bác gái cả họ Cung cảm thấy rất vui, vươn tay sờ soạng bụng Tỉnh Phi một phen. Tỉnh Phi giật mình, giống hệt như con thỏ, lại không được nghỉ ngơi tốt, ánh mắt có chút hồng, ủy khuất nhìn Bác gái cả Cung gia, chọc một đám các bác các thím cười ha ha. Cung Phàm nhanh chóng chạy tới cứu vợ nhỏ nhà mình.

Thím kia lại mang theo Cung Phàm đi về phía cửa hông của đại trạch viện, đi đến một sân nhỏ độc lập, sân có chút cũ, nhưng vẫn rất quy củ sạch sẽ. Trong sân trồng trúc phượng vĩ (3), cũng có cả mấy cây hoa nhỏ màu lam không biết tên, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.

Thím đưa hai người bọn họ đến cửa,”Thím đi trước, có chuyện cứ tới nói với thím.”

Cung Phàm gật đầu.

Bên trong phòng bài trí cũng khá thanh lịch. Một chiếc giường gỗ khắc hoa cổ xưa, nguyên bộ bàn ghế làm từ gỗ đàn hương đỏ (tìm hiểu tại đây), bàn trang điểm. Chăn được thay mới, là dùng bông làm chăn, vỏ mỏng bên ngoài có thể đắp vào mùa hè. Chiếu là dùng cỏ lau phơi khô làm. Còn có một tủ đơn đựng quần áo. Phòng vừa mới được quét tước, không thấy một chút tro bụi.

Đem Tỉnh Phi ôm lên giường, cởi giày cho cậu,”Ngủ đi.”

RR_d

[text_hash] => 1640b838
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.