Khi Tống Diễn về đến nhà thì đã rất muộn.
Nha hoàn gác đêm thấy Tống Diễn về, định thắp đèn cho y nhưng Tống Diễn cười khẽ xua xua tay, ra hiệu không cần.
Giờ này Cố Duy hẳn đã ngủ rồi, đừng làm ồn đánh thức cậu ấy.
Tống Diễn nhẹ nhàng đóng cửa. Tối nay tâm trạng y khá tốt, ít nhất là khởi đầu suôn sẻ, y đã lấy được thiệp mời.
Ánh trăng lờ mờ chiếu qua cửa sổ, Tống Diễn ngắm nghía tấm thiệp trong tay, sau đó cẩn thận cất nó vào một chiếc hộp gấm.
Tiệc Đông sẽ diễn ra sau mười ngày nữa.
Dù giờ y đã có thiệp mời, nhưng cũng chỉ là người bình thường, chuyến đi này đến Hạc Hoài Sơn Trang đầy rẫy hiểm nguy, không thể lơ là.
Tống Diễn lơ đễnh bước tới bên giường, định lên giường thì ngẩng đầu lên, chợt đối diện với ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Cố Duy, khiến y giật mình đứng yên tại chỗ.
Cố Duy vẫn chưa ngủ.
Dưới ánh trăng, biểu cảm trên mặt Tống Diễn cứng đờ. Dù hai người chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng cảnh này vẫn khiến người ta có chút lúng túng, như thể người chồng đi chơi khuya về bị vợ bắt tại trận vậy.
Ơ khoan, sao y phải chột dạ? Y đâu làm gì sai?
Tống Diễn khẽ ho một tiếng, cố gắng tỏ ra bình thường: \”Ngươi chưa ngủ à?\”
Cố Duy vốn đã dễ tỉnh giấc, ngay khi Tống Diễn mở cửa cậu đã dậy rồi.
Mọi hành động của Tống Diễn đều không thoát khỏi tầm mắt cậu.
Khi Tống Diễn về, tâm trạng y rõ ràng rất tốt, cầm tấm thiệp như báu vật. Y quý tấm thiệp này như vậy là vì điều gì? Hay là vì người nào?
Gần đây Tống Diễn luôn từ chối mọi cuộc xã giao, như không hề bận tâm đến thế giới bên ngoài, thế mà giờ lại hành động khác hẳn.
Chuyện này, hoặc là người này… nhất định rất quan trọng với y.
Thật ra Cố Duy có thể giả vờ ngủ tiếp, dù sao cậu cũng chẳng quan tâm Tống Diễn làm gì, càng không bận tâm Tống Diễn có về hay không.
Chỉ là một tên công tử bột tai tiếng, dù có yên ổn vài ngày cũng sớm lộ ra bản chất thôi.
Cậu chưa từng mong đợi gì từ Tống Diễn.
Nên cậu cũng chẳng hỏi han về hành tung của Tống Diễn.
Cậu chỉ thấy bản thân thật nực cười vì từng có khoảnh khắc muốn tin tưởng người này.
Tống Diễn do dự nhìn Cố Duy.
Y cảm giác hình như Cố Duy không vui, nhưng Cố Duy lúc nào cũng lạnh lùng thế này, khiến người ta không đoán được cảm xúc thật. Mà suy cho cùng… Cố Duy có lý do gì để không vui?
Cố Duy đâu có thích y.
Biết đâu y không về cậu lại vui hơn ấy chứ.
Không nên phức tạp hóa mọi thứ, có lẽ chỉ là y vô tình đánh thức Cố Duy thôi.