Cơn mưa này không kéo dài lâu.
Tống Diễn cũng nghĩ thông suốt, bản thân y không cần phải để tâm quá nhiều đến việc Cố Duy có nghe thấy những lời vừa rồi hay không. Với y, điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Việc nguyên chủ thích Cố Duy là điều ở thành Túc Minh này ai cũng biết, y chỉ đang đóng vai của mình, nói những chuyện ai nấy đều tường tỏ. Sở dĩ cảm thấy ngượng có lẽ là vì màn trình diễn của y hơi quá đà, không phù hợp khi thực hiện trước mặt chính nhân vật chính.
Nhưng nếu mặt đủ dày thì những chuyện này chẳng thành vấn đề.
Dù sao nguyên chủ còn \’khoa trương\’ hơn y mà, không phải ư?
Với cả Cố Duy cũng chẳng vì vậy mà thích y hơn.
Nghĩ lại thì Cố Duy đã về nhà này bao lâu rồi, nhưng vẫn chưa ra ngoài lần nào nhỉ?
Trước đây bị thương thì không tiện ra ngoài, nhưng giờ vết thương đã lành, không thể cứ giữ cậu mãi trong nhà được, thế chẳng phải lại giống nhà họ Cố hay sao?
Nhớ đến những năm tháng Cố Duy bị buộc phải \’dưỡng bệnh\’, Tống Diễn không đành lòng. Trẻ con vẫn nên ra ngoài nhiều một chút, thế mới tốt cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.
Y quay đầu nhìn về phía Cố Duy, không biết cậu đã rời đi từ khi nào, dưới mái hiên không còn bóng dáng cậu.
Tống Diễn bèn gọi người hầu tới dặn dò vài câu.
Trong phòng.
Cố Duy cúi đầu đọc sách, nhưng tâm trí không tập trung lắm. Hiện giờ chân cậu đã hồi phục, nhưng việc ra ngoài thì không biết Tống Diễn sẽ phản ứng thế nào.
Mặc dù hiện tại Tống Diễn có vẻ không tệ như cậu tưởng, nhưng liệu sự bao dung của y kéo dài đến đâu thì vẫn còn cần thử thêm.
Bỗng có tiếng bước chân lạ, Cố Duy ngẩng đầu lên.
Người hầu vừa đến đối diện với ánh mắt u ám của Cố Duy, lập tức rùng mình. Ánh mắt này khiến cậu ta đứng cứng ngắc một chỗ, không biết nên tiến hay lùi.
Nhưng ngay sau đó cảm giác lạnh lẽo đáng sợ biến mất. Cậu ta nghe Cố Duy cất giọng: \”Ngươi có việc gì?\”
Người hầu thở phào nhẹ nhõm, chắc vừa rồi chỉ là ảo giác của mình thôi. Cậu ta cười nịnh nọt: \”Là thiếu gia bảo nô tài đến đây. Ngài nói vết thương của người đã lành, nếu muốn thì có thể ra ngoài dạo chơi. Nếu cần tiền thì cứ lấy từ kho riêng của thiếu gia.\”
Cố Duy hơi sững người: \”Y muốn ta ra ngoài à?\”
Người hầu gật đầu: \”Thưa vâng. Người là thiếu phu nhân của Tống phủ, tất nhiên muốn đi đâu thì đi. À, thiếu gia còn dặn…\”
Người hầu ho nhẹ, bắt chước giọng điệu của Tống Diễn: \”Nhớ đừng tiết kiệm cho bản thiếu gia, thiếu gia ta có thừa tiền. Ra ngoài không thể để người ta nghĩ Tống gia chúng ta keo kiệt, làm mất mặt bản thiếu gia.\”
Bắt chước xong, người hầu cúi đầu cung kính hỏi: \”Thiếu phu nhân có muốn ra ngoài ngay bây giờ không ạ?\”
Cố Duy im lặng một lúc rồi đặt quyển sách xuống, khẽ nói: \”Ừ.\”