[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao – Chương 8: Buổi đấu giá – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao - Chương 8: Buổi đấu giá

Gần đây Tống Diễn vô cùng thư thả thoải mái.

Y từ chối tất cả những lời mời ra ngoài, cắt đứt liên lạc với đám bạn bè cũ từng chơi bời cùng mình.

Ngày trước khi còn đi làm, có những nơi y buộc phải đến. Nhưng giờ đã xuyên sách, lại có gia đình, Tống Diễn có cớ chính đáng để từ chối mọi cuộc chơi.

Mọi người chỉ nghĩ y đang tận hưởng cuộc sống tân hôn hạnh phúc, đã bỏ mọi thói hư tật xấu. Cha mẹ cũng không còn phải lo y ra ngoài gây chuyện nữa.

Còn y thì khỏi phải đi xã giao, cũng không phải nghe cha mẹ cằn nhằn.

Đúng là đôi bên cùng vui.

Nhìn lại thì Cố Duy đúng là một \”người vợ công cụ\” hợp lý, đã giúp y tránh được không ít phiền phức. Hai người cũng xem như mỗi bên đều có được điều mình cần.

Thời gian dễ chịu trôi qua nhanh, chớp mắt đã hơn một tháng.

Hôm nay, thời tiết đẹp.

Tống Diễn dựng một chiếc bàn nhỏ trong sân, đánh bài với mấy nha hoàn.

Y từng mời Cố Duy chơi chung, nhưng cậu chỉ lạnh lùng liếc y nên Tống Diễn không cố nài ép, mình đã thể hiện thiện chí rồi mà.

Tống Diễn nhìn bài trên tay, thả bài một cách lơ đễnh.

Thải Thường vui vẻ reo lên: \”Thiếu gia lại thua rồi! Chung tiền, chung tiền, chung tiền đi nào!\”

Hai nha hoàn khác cũng rạng rỡ hẳn, hôm nay vận may của họ tốt ghê, đã thắng thiếu gia nhiều ván lắm rồi! Về nhà có tiền mua quần áo, trang sức mới rồi.

Tống Diễn thở dài, đẩy chỗ bạc vụn trước mặt ra, miệng nở nụ cười lười biếng: \”Các ngươi tính vắt kiệt thiếu gia nhà mình luôn à?\”

Thải Thường cười ngọt ngào: \”Thiếu gia đừng có giả nghèo nữa, số tiền này còn chưa đủ để ngài ra ngoài chơi một lần đâu. Huống chi dù thua ở đây thì vẫn là của nhà mình mà, không chảy ra ngoài được!\”

Tống Diễn xoa mũi, trước đây nguyên chủ nghiện cờ bạc, thường ném cả núi tiền vào sòng bạc nên lời này của Thải Thường cũng có lý.

Vả lại mấy nha hoàn này chỉ chơi với y cho vui, được xem như đang làm thêm giờ, chẳng lẽ lại bắt họ vừa bỏ sức vừa mất tiền à?

Tống Diễn xắn tay áo lên, nhướn mày nói: \”Tiếp nào, thiếu gia ta không tin không thắng nổi các ngươi!\”

Đám nha hoàn lại cười khúc khích.

Cố Duy liếc nhìn một cái từ xa, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt. Từ góc độ này, cậu có thể thấy rõ bài của Tống Diễn. Rõ ràng y cố tình thua, nhưng lại thua rất khéo, tự nhiên đến mức mấy nha hoàn chẳng hề nhận ra.

Đúng là một kẻ đa tình, thương hoa tiếc ngọc quá cơ.

Hừ.

Trong khi Thải Thường đang xào bài, nàng chợt nhớ ra gì đó, bèn nói với Tống Diễn: \”Thiếu gia, mấy hôm trước nô tì có nghe một chuyện kỳ lạ, nghe nói dạo này trong thành có mấy cô nương mất tích, toàn là biến mất bí ẩn trong nhà mình!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.