[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao – Chương 17: Trút giận – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao - Chương 17: Trút giận

Tần Khởi Lan nhìn Tống Diễn đầy căm hận, nói với giọng gắt gỏng: \”Chỉ là một tên ăn chơi vô dụng, ngươi nghĩ mình là anh hùng ở đây chắc? Tránh ra, ta muốn dạy dỗ tên tiện chủng này không đến lượt ngươi xen vào.\”

Ai là tiện chủng hả?

Tống Diễn lạnh lùng hừ một tiếng, nói từng chữ rõ ràng: \”Cố phu nhân mất trí rồi à? Cố Duy đã gả cho ta, nghĩa là người của nhà họ Tống, không đến lượt bà nhúng tay vào đâu.\”

Tần Khởi Lan tức đến nỗi ngực phập phồng, mắt đỏ rực như sắp rỉ máu, nghiến răng nói: \”Ngươi quyết tâm bảo vệ nó đúng không?\”

Tống Diễn thẳng tay gạt Tần Khởi Lan ra, giọng nhàn nhạt: \”Thì sao nào?\”

Tần Khởi Lan lạnh lùng đáp: \”Vậy là ngươi muốn đối đầu với nhà họ Cố và nhà họ Tần chứ gì? Ngươi có chắc muốn vì một tên tiện chủng như nó mà gây hấn với cả hai nhà chúng ta?\”

Tống Diễn bật cười: \”Cố phu nhân đúng là lớn lối quá nhỉ, kiêu ngạo như vậy ai không biết còn tưởng bà là Ma tộc đấy.\”

Tần Khởi Lan giận điên lên: \”Ngươi—\”

Tống Diễn nheo mắt: \”Không cần khách sáo, khỏi tiễn.\”

Nói rồi y quay lại cười với Cố Duy: \”Xe ngựa đến rồi, chúng ta về nhà nào.\”

Cố Duy nhìn vào đôi mắt cười của Tống Diễn.

Lửa giận của nhà họ Cố và nhà họ Tần ngay cả Tống Đức Viễn cũng phải cân nhắc, cậu cứ nghĩ Tống Diễn sẽ chần chừ, thậm chí có thể lùi bước… nhưng không, Tống Diễn vẫn như mọi lần.

Không do dự đứng chắn trước mặt cậu.

Không chút lay động.

Hầu kết Cố Duy khẽ chuyển động, cậu cúi mắt xuống rồi cũng khẽ bật cười.

Cậu nói: \”Được, chúng ta về nhà thôi.\”

♪───O(≧∇≦)O────♪

Ngồi trên xe ngựa, Tống Diễn bắt đầu ho liên tục. Lúc nãy phải gắng gượng trước mặt Tần Khởi Lan, giờ không nhịn nổi nữa, y ho đến không dừng lại được.

Bỗng một bàn tay thon dài đưa túi nước đến trước mặt y. Tống Diễn ngước mắt lên, đối diện với vẻ mặt lạnh nhạt điềm tĩnh của Cố Duy, y không khách sáo, cầm lấy rồi uống mấy ngụm.

Nước ấm trôi qua cổ họng, Tống Diễn dần thấy dễ chịu hơn, y ốm yếu dựa vào chiếc gối mềm.

Cố Duy lẳng lặng nhìn người đàn ông bên cạnh.

Vì ho lâu nên làn da trắng trẻo của Tống Diễn ửng lên một lớp đỏ nhạt, dáng vẻ yếu ớt, đôi môi nhợt nhạt vẫn còn vương vài giọt nước. Cố Duy phải ép bản thân dời tầm mắt.

Xe ngựa lắc lư suốt nửa ngày.

Khi họ về đến Tống phủ thì trời đã khuya.

Trước cổng chính, Tống Đức Viễn và Chung Tuệ Lan đang đứng đó đầy lo lắng, khi thấy Tống Diễn bước xuống từ xe ngựa hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa nhìn kỹ hơn, thấy hình như Tống Diễn bị thương, nỗi lo lắng vừa dịu đi lại trỗi dậy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.