Tống Diễn siết chặt vòng tay ôm lấy Cố Duy.
Trời biết khi trở lại sân viện mà không thấy Cố Duy đâu, lòng y lo lắng biết bao. Y nhớ rất rõ trong cốt truyện gốc, khi thân phận của Chu Vấn Đạo bại lộ, ông ta bỏ trốn, Tông Diệu dù bị thương nặng vẫn đuổi theo. Trong lúc hoảng loạn, Chu Vấn Đạo giết bất cứ ai ông ta gặp. Tuy cuối cùng ông ta đã bị Tông Diệu giết, nhưng những tu sĩ tham gia yến tiệc cũng thương vong quá nửa.
Nếu biết trước như vậy y sẽ dặn dò Cố Duy ở yên trong viện, không đi đâu cả.
Không đúng, nếu biết trước thì dù có làm trái ý cha mẹ, y cũng không đưa Cố Duy đến đây.
Nếu Cố Duy xảy ra chuyện, y sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.
Tống Diễn cứ thế lần theo dấu chân tìm kiếm suốt dọc đường. May sao Chu Vấn Đạo chưa đến khu vực này, nhưng điều y không ngờ là mình sẽ chứng kiến cảnh tượng như vậy.
Cố Tư Tề nằm chết dưới nền tuyết, trong khi Cố Duy đứng trên lầu cao nhìn xuống. Ánh trăng sáng tỏ, tuyết trắng bay đầy trời, cậu đứng đó như muốn cưỡi gió mà bay đi.
Khoảnh khắc ấy lòng Tống Diễn chỉ có một ý nghĩ: May quá, người chết không phải Cố Duy.
Cảm nhận hơi ấm từ cơ thể người trong vòng tay, tâm trạng Tống Diễn dần bình tĩnh lại. Y buông tay, nhìn Cố Duy từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi: \”Ngươi có bị thương không?\”
Cố Duy chuyển ánh mắt, dừng lại trên gương mặt trước mắt.
Đôi mắt đào hoa trong veo và sáng tỏ ấy chất chứa đầy dịu dàng, quan tâm như mọi khi, tựa như giờ phút này không có điều gì quan trọng hơn sự an toàn của cậu.
Y đang lo lắng cho mình.
Ngoài điều đó ra, không còn gì khác.
Nhưng tại sao?
Cố Duy không hiểu.
Cậu có thể hiểu được sự căm ghét của Tần Khởi Lan đối với mình, hiểu được sự ghen tị của Cố Tư Tề, cũng hiểu được sự lạnh lùng, vô tình của Cố Nguyên Tu. Những điều này cậu đều hiểu, bởi bản chất con người vốn dĩ là như vậy.
Nhưng cậu không thể hiểu… tại sao khi Tống Diễn thấy con người cậu như thế mà vẫn không thay đổi, vẫn đối xử với cậu như trước.
Lần đầu tiên cậu mông lung thế này.
Hoàn toàn bất ngờ.
Chẳng lẽ Tống Diễn chưa thấy mình làm gì?
Nếu vậy thì chỉ cần cậu không nói gì là có thể che giấu mọi chuyện, coi như chưa có gì xảy ra, Tống Diễn cũng sẽ không biết.
Nhưng…
Cậu bỗng không muốn lừa dối y nữa.
Cố Duy khẽ nuốt nước bọt, nhắm mắt lại, khó khăn mở lời: \”Là ta… đã đẩy cậu ta xuống.\”
Tống Diễn nói: \”Ta biết mà.\”
Y đâu phải kẻ mù, sao lại không thấy được chứ?
Cố Duy sững sờ.
Y biết ư? Nghĩa là sao?
Nhìn vẻ mặt của Cố Duy, Tống Diễn bật cười, nghiêm túc nói: \”Ta không ngờ mới rời đi một lúc mà Cố Tư Tề đã đến gây sự với ngươi. Ngươi không biết ta đã lo lắng thế nào đâu. Cậu ta không làm ngươi bị thương là tốt rồi. Ngươi chỉ tự vệ thôi, có gì sai đâu mà?\”