Các khách mời đến viếng nhìn nhau bối rối.
Họ không ngờ hôm nay lại được chứng kiến một màn kịch lớn thế này.
Sắc mặt Cố Nguyên Tu tối sầm lại, ông ta nắm chặt tay Tần Khởi Lan, ánh mắt mang theo sự đe dọa: \”Bà mệt rồi, tốt nhất nên về nghỉ ngơi đi.\”
Nhưng lần này Tần Khởi Lan không hề nể mặt, bà ta hất tay Cố Nguyên Tu ra, cả giận nói: \”Ta đã nói với ông từ lâu rồi, chính tên tiện chủng đó đã hại chết con trai ta. Ông không chỉ không trả thù cho Tề nhi mà còn để nó đến đây vênh váo! Cố Nguyên Tu, con trai ông đã chết vậy mà ông vẫn chỉ lo giữ thể diện cho mình thôi hả!\”
\”Còn ngươi nữa Tống Diễn!\” Bà ta quay sang trừng mắt nhìn Tống Diễn đầy căm phẫn: \”Ngươi tưởng ta không biết ngươi là loại người gì sao? Giờ lại vờ làm người tốt, vì bảo vệ tên tiện chủng đó mà đối đầu với nhà họ Cố ta! Ngươi nghĩ làm vậy thì nó sẽ thích ngươi hả? Đừng có ngu thế!\”
Sắc mặt Tống Diễn lạnh xuống, giọng nói cũng trở nên sắc bén: \”Cố phu nhân, ta nể tình bà đã chăm sóc Cố Duy bao năm nên mới giữ chút tôn trọng, nhưng bà nên nhớ bà chỉ là vợ kế mà dám buông lời xúc phạm con trai trưởng công khai thế này chẳng phải quá đáng lắm à?\”
Tần Khởi Lan đã giận đến mất hết lý trí: \”Nó là cái thá gì chứ!\”
Cố Nguyên Tu không thể nhịn thêm được nữa, quát lớn: \”Người đâu, phu nhân vì lo nghĩ quá nhiều mà sinh ra loạn trí, mau đưa bà ấy xuống nghỉ ngơi.\”
Thị nữ đứng hai bên lập tức tiến đến kéo Tần Khởi Lan đi.
Tần Khởi Lan vừa vùng vẫy vừa nguyền rủa: \”Tên tiện chủng đó sẽ không được chết tử tế! Còn ngươi, Tống Diễn, ngươi và nó ở bên nhau không có kết cục tốt đâu!\”
Tiếng hét của Tần Khởi Lan xa dần rồi hoàn toàn biến mất.
Trong sảnh lớn vẫn im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Khách khứa rơi vào tình huống khó xử, không ngờ hôm nay lại hóng hớt được chuyện kích thích vậy. Thì ra Tần Khởi Lan đối xử với Cố Duy thế này, những lời đồn về việc bà ta yêu thương chăm sóc cậu trước đây toàn là dối trá.
Và hơn thế, một người vợ kế như bà ta mà dám lăng nhục con trai trưởng như vậy, chắc chắn không thể không có sự dung túng của Cố Nguyên Tu.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Cố Nguyên Tu cũng trở nên đầy ẩn ý.
Nhìn lại Cố Duy, nhiều người không khỏi cảm thấy thương cảm. Xem ra những lời đồn đại trước kia về cậu không phải sai, đứa trẻ này thực sự là một người đáng thương.
Không ngờ nhà họ Cố lại giả tạo đến mức này!
Dù Cố Nguyên Tu là người thâm sâu đến đâu, lúc này cũng không khỏi đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Ông ta hít sâu một hơi, cúi chào mọi người: \”Hôm nay có chút chuyện ngoài ý muốn, xin lỗi vì không thể tiếp đón chu đáo.\”
Khách khứa vội vàng xua tay: \”Không sao, không sao, Cố lão gia cứ lo chuyện gia đình trước đi.\”
Nói rồi họ lần lượt cáo lui.