[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao – Chương 12: Tiệc Đông – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao - Chương 12: Tiệc Đông

Chiếc xe ngựa rộng rãi xa hoa lăn bánh rời khỏi Tống phủ.

Bên trong xe phủ một lớp da hồ ly dày, hương trầm thoang thoảng, nhè nhẹ tỏa ra từ lò hương.

Tống Diễn và Cố Duy ngồi đối diện nhau, mỗi người chiếm một bên. Đến lúc này Tống Diễn vẫn không hiểu tại sao Cố Duy lại đồng ý đi cùng mình.

Chẳng lẽ vì cậu ngại từ chối Tống Đức Viễn?

Nhưng trước đây cậu đâu có ngại từ chối mình?

Tống Diễn thở dài một hơi.

Thôi, ván đã đóng thuyền rồi, có mình bảo vệ Cố Duy thì chắc cũng không xảy ra chuyện gì đâu, hơn nữa còn có nam chính ở đấy mà.

Cố Duy từ từ ngẩng mắt lên, nhìn người đàn ông đối diện đang lơ đễnh, trong mắt như có điều suy tư.

Cố Duy có thể thấy rõ Tống Diễn có tâm sự. Dường như y rất coi trọng tấm thiệp mời Tiệc Đông này, chắc chắn là có việc quan trọng phải làm chứ không đơn giản như những gì y đã nói với Tống Đức Viễn.

Cố Duy muốn biết Tống Diễn đang giấu giếm điều gì, hoặc có âm mưu gì, vậy nên việc đi cùng Tống Diễn lần này là cơ hội tốt nhất.

Cả hai người đều có những suy tính riêng, trong xe ngựa bỗng trở nên im ắng.

Không ngờ xe ngựa đột nhiên phanh gấp, khiến Tống Diễn mất thăng bằng ngã về phía trước, đầu va vào thành xe vang lên một tiếng cộp.

Tống Diễn đau đến mức sắc mặt trắng bệch, quay đầu lại nhìn chỉ thấy Cố Duy vẫn ngồi vững như núi, thần sắc bình tĩnh.

Tống Diễn: …

Y ấm ức vén màn xe nhìn ra ngoài, thấy một nhóm người mặc đồ đen, đội mũ trùm đang cưỡi ngựa phi nhanh qua, người đi đường thấy vậy đều vội vã tránh ra.

Những người này cưỡi ngựa kiểu gì vậy? Tưởng đường là của nhà mình mở chắc? Còn ngông cuồng hơn cả y ngày trước.

Chỉ trong chốc lát nhóm người ấy đã khuất khỏi tầm mắt, Tống Diễn nhíu mày quay đầu lại, ra lệnh cho phu xe tiếp tục đi.

Nhưng y không biết rằng…

Nhóm người kia cưỡi ngựa tiến vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ, rồi đi đến một khu sân vườn yên tĩnh. Người đàn ông cao lớn dẫn đầu kéo mũ trùm xuống, để lộ ra khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ sẫm, làn da màu đồng cổ và một vết sẹo dữ tợn kéo dài từ cằm xuống tận cổ. Cả người hắn ta tỏa ra sát khí khiến ai nhìn vào cũng kinh hãi.

Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh hoàng tột độ.

Người này chính là vị tướng mạnh nhất dưới trướng Tịch Vô Quy – Ma tướng Phục Diễm.

Thuộc hạ phía sau hắn ta cung kính nói: \”Tướng quân, đây là cứ điểm của Ma tộc trong thành, chúng ta có thể tạm thời ở lại đây.\”

Phục Diễm gật đầu, trầm giọng ra lệnh: \”Đi tìm tất cả những người trong thành có bát tự này.\”

Thuộc hạ đáp: \”Vâng!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.