[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao – Chương 13: Xông vào – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ – End] Đạo Lữ Đã Chết Của Ta Lịch Kiếp Trở Về Rồi – Tức Mặc Dao - Chương 13: Xông vào

Hộ vệ của sơn trang mặc áo giáp vừa đẩy cửa bước vào liền thấy hai người nằm đó. Người đàn ông ở dưới quần áo xộc xệch, cổ áo mở toang, trên mặt hiện rõ sắc hồng trông như say rượu, thần trí lơ mơ.

Cả đám đứng ở cửa, ai nấy đều lúng túng không biết phải làm gì.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Cố Duy chợt nhận ra gì đó. Cậu không buông tay mà vẫn giữ nguyên tư thế ấy, quay đầu nhìn về phía cửa với giọng nói lạnh lùng, pha chút không hài lòng: \”Các ngươi làm gì vậy?\”

Tên hộ vệ đứng đầu nhanh chóng phản ứng. Hắn đảo mắt nhìn khắp phòng, ngoài cây nến bị đổ ra thì chẳng có gì bất thường. Hai người trước mặt chỉ là người phàm, không thể nào là cao thủ đột nhập sơn trang, vậy nên họ đã hiểu lầm.

Hộ vệ trưởng: \”Xin lỗi, quấy rầy rồi.\”

Nói xong cả đám lẳng lặng rút lui, còn cẩn thận đóng cửa giúp họ.

Bên trong căn phòng lại yên tĩnh.

Cố Duy cúi nhẹ đầu, nhìn xuống Tống Diễn.

Có lẽ vì uống nhiều rượu trong bữa tiệc tối, gương mặt người đàn ông ửng hồng, đôi môi vì dính nước trà mà trở nên ướt át, mê hoặc. Y có vẻ ngượng ngùng, quay mặt đi. Dưới lớp áo xộc xệch là xương quai xanh thấp thoáng, chiếc cổ trắng ngần dài mảnh càng nổi bật hơn khi được mái tóc đen nhấn nhá, trông thật mong manh, yếu ớt.

Khoảnh khắc vừa rồi khi đám hộ vệ mở cửa, Cố Duy đã biết—Tống Diễn cố tình làm vậy.

Tống Diễn đã say, nhưng không đến mức say bí tỉ.

Ít nhất y vẫn còn tỉnh táo để đánh lạc hướng đám hộ vệ.

Giúp ai chứ?

Là tên Từ Phần kia à?

Cố Duy bỗng có chút khó chịu.

Dù không biết đầu đuôi sự việc hay lý do tại sao Tống Diễn lại làm vậy, nhưng một cảm giác bực bội mơ hồ xuất hiện.

Người này lúc nào cũng tự tiện đến gần cậu, làm những việc tốt cho cậu, nói những lời thích cậu, không đợi sự cho phép đã khiến cậu dao động… Nhưng thật ra trong mắt người đó, cậu chẳng là gì.

Thậm chí còn không bằng một người xa lạ.

Thật đáng hận.

Cố Duy siết chặt cổ tay Tống Diễn, lực mạnh đến mức y không ngờ người nhìn có vẻ gầy yếu như Cố Duy lại có sức mạnh đến thế, như muốn bẻ gãy tay y vậy. Tống Diễn cắn chặt môi, chịu đựng cơn đau nhưng vì cảm thấy có lỗi mà không dám lên tiếng.

Ánh mắt của Cố Duy sâu thẳm, tối tăm đến mức như cả ánh sáng cũng bị nuốt chửng. Trong đó ẩn chứa sự lạnh lẽo đến rợn người, khiến từng sợi lông trên người Tống Diễn dựng đứng.

Tống Diễn theo bản năng cảm thấy lúc này Cố Duy rất nguy hiểm.

Y thật sự không cố ý muốn chiếm lợi của Cố Duy. Y đã chuẩn bị sẵn, vốn định dùng tay chống vào giường, giả vờ đè lên, chỉ là một trò đánh lừa thị giác thôi. Y không ngờ Cố Duy lại cảnh giác đến mức xoay chuyển tình thế, giờ người bị động lại là y.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.