Từ sau ngày Thái Hanh vô cớ chặn tay y giữa buổi họp quân, Chính Quốc **cắt đứt toàn bộ giao thiệp với hắn**.
Không còn những cuộc tranh cãi nảy lửa, không còn những lần bút tấu đáp trả bằng lời lẽ sắc bén. Chưởng ấn Phòng quân của Đại Triều – Chính Quốc – giờ đây **lặng thinh** đến mức khiến người ta bất an.
Thay vào đó, là những lời tấu gãy gọn, những quyết định lạnh lùng và ánh mắt luôn hướng ra xa khỏi nơi hắn đứng.
Thái Hanh biết y đang tránh hắn.
Không cần ai nói, hắn cũng nhận ra từng cái liếc mắt cố tình né đi, từng bước chân gấp gáp rời khỏi điện mỗi khi hắn vừa đến, từng lần phái người khác thay y tiếp hắn trong các cuộc bàn bạc. Tất cả đều là **chủ ý**.
Và cái chủ ý ấy—**khiến hắn nổi điên.**
\”Cứ như vậy hoài, ngươi tính bỏ trốn cả đời sao, Quốc Nhi?\”
Hắn đứng trong hành lang đá lạnh, tự nói một mình. Gió đầu xuân lùa qua tấm áo giáp nhẹ, mang theo mùi xạ hương nhàn nhạt. Đôi mắt đỏ nâu của hắn ánh lên như dã thú rình mồi trong bóng tối.
**
Không ai biết, Chính Quốc đang gồng mình để **kiềm chế bản thân khỏi phát tình**.
Dù là Alpha thuần chủng, từ nhỏ đã được huấn luyện để điều tiết pheromone, y vẫn không thể kiểm soát cơn hỗn loạn mỗi khi Thái Hanh đến gần. Từ hôm ở thư phòng Phòng quân, pheromone của hắn—**mùi xạ hương nồng đậm và bá đạo ấy**—đã in sâu vào não bộ y.
Pheromone của hắn như lưỡi dao cắt vào tuyến thể y. Ban đầu là ngứa ngáy, sau là nhức nhối. Đến hiện tại, y chỉ cần cảm nhận được một chút mùi, toàn bộ cơ thể liền **rung lên phản ứng.**
\”Làm sao có thể…\” – Chính Quốc ôm trán, dựa người vào vách đá sau hậu điện. Hơi thở y hỗn loạn. Mùi ban mai thanh thuần từ tuyến thể của chính y bắt đầu phát tán, càng cố kiềm lại càng bộc phát.
Y từng nghĩ chỉ Omega mới bị đánh dấu, chỉ Omega mới rơi vào trạng thái phát tình ngoài ý muốn.
Nhưng giờ—là y.
Một Alpha.
Một Chưởng ấn.
**Vì một Alpha khác.**
**
Buổi thiết triều hôm ấy, y vẫn đến. Dù mồ hôi đã đầm lưng, dù ánh mắt đã vằn đỏ vì mất ngủ, y vẫn khoác bộ triều phục xanh sẫm, lưng thẳng, ánh mắt lãnh đạm như cũ.
Thái thượng quân có mặt. Các quan lớn cũng tề tựu đầy đủ.
Thái Hanh đứng đó, đối diện với y, lặng im không nói gì. Nhưng ánh mắt hắn sắc như kiếm, đuôi mắt còn vương ý cười lạnh, như chờ đợi điều gì.
Khi một vị tả tướng trình tấu xong việc dời quân lương, Thái thượng quân nhìn về phía Chính Quốc.
\”Chưởng ấn thấy sao?\”
Chính Quốc đứng dậy, tay cầm tấu chương, mắt hướng lên long tọa.
\”Thần thấy… việc dời quân lương lúc này sẽ gây bất ổn cho tuyến phòng thủ Tây Nam, xin tạm hoãn…\”