Cạnh Trị – CHƯƠNG 5: DƯ ÂM – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cạnh Trị - CHƯƠNG 5: DƯ ÂM

Ánh hoàng hôn phủ lên tường thành Vân Tĩnh, ráng đỏ kéo dài như vết máu bị xé toạc trên nền trời.

Trong điện Chưởng ấn, Chính Quốc đang đọc bản tấu cuối cùng trong ngày, nét bút lạnh lùng, sắc sảo. Y vẫn chưa ăn gì suốt từ sớm, mùi trà đã nguội từ lâu, bầu không khí trong phòng phủ một vẻ im lặng chết chóc.

Nhưng y quen rồi. Quen với những ngày không cần ai cạnh bên, cũng chẳng ai dám bước vào.

Cho đến khi… một tên thị vệ đột ngột xông vào, sắc mặt hoảng loạn, quỳ rạp xuống.

\”Chưởng ấn đại nhân! Có chuyện—có chuyện ở Tây điện!\”

Chính Quốc ngẩng đầu, ánh mắt hơi cau lại.

\”Chuyện gì?\”

\”T-T-T… Thái Thượng Quân… bị thích khách phục kích ngay cổng thành! Hiện đang trọng thương, đã đưa về điện Cảnh Võ!\”

Một giây sau câu nói ấy, chiếc bút trong tay y rơi xuống.

Toàn thân y đứng sững, không ai thấy rõ gương mặt y lúc đó là gì, chỉ biết trong khoảnh khắc ấy, trái tim vốn bọc thép của Chính Quốc, run lên.

Không ai hiểu vì sao vị Chưởng ấn cao quý kia lại **bật dậy như bị thiêu đốt**, không kịp mặc thêm áo khoác, cũng không đợi ngựa đưa, **lao ra khỏi điện trong gió chiều**, gấp gáp như mang theo cả sinh mệnh.

Tại **điện Cảnh Võ**, tiếng la hét hỗn loạn. Bên ngoài bị phong tỏa bởi lớp lớp thị vệ, máu loang cả thềm đá cẩm thạch.

Thái Hanh nằm trên giường, áo giáp đã bị cởi bỏ, lưng và vai dính máu. Một mũi tên găm nơi bả vai trái, sâu đến tận xương. Mùi máu hòa vào xạ hương đậm đặc trong không khí, khiến ai bước vào cũng phải choáng váng.

Tướng quân thân cận của hắn – Triệu Lăng – quỳ dưới đất, gào lớn với ngự y:

\”Còn không rút tên?! Hắn mất máu quá nhiều rồi!\”

Ngự y toát mồ hôi: \”Tên này có độc… phải cẩn thận…!\”

Cửa điện đột ngột mở bật.

Chính Quốc **lao vào như gió cuốn**, vạt áo còn dính bụi đất chưa kịp phủi, ánh mắt sắc đến mức đâm xuyên cả người.

\”Ngươi đâu rồi! Lui ra hết cho ta!!\”

Tất cả ngự y, thị vệ đều bất động. Họ chưa từng thấy Chưởng ấn như thế—**nóng nảy, sắc lạnh, và mang theo thứ cảm xúc kinh hoàng đến hoảng loạn.**

Triệu Lăng muốn ngăn, nhưng chưa kịp mở lời thì Chính Quốc đã quỳ ngay bên giường, đôi tay run rẩy chạm vào vai Thái Hanh, đôi mắt đỏ ngầu.

\”Ngươi bị điên sao… ai cho phép ngươi ra ngoài mà không mang đủ hộ vệ?!\” – Giọng y nghẹn lại, đứt đoạn.

Thái Hanh nửa mê nửa tỉnh. Mắt hắn mở không tròn, nhưng mỉm cười yếu ớt:

\”…Ngươi đến rồi à?\”

Chính Quốc nắm lấy tay hắn, siết chặt. Bàn tay kia lạnh ngắt.

\”Ngậm miệng. Còn nói được là chưa chết.\”

\”Ta không chết được… nếu ngươi còn chưa chịu nằm dưới thân ta.\”

\”Câm mồm, Thái Hanh!\” – Chính Quốc rít lên. Đôi mắt y long lên, giọng vỡ ra vì phẫn nộ, vì đau đớn – và vì một điều gì đó **không thể gọi tên**.

\”Lấy dao. Rút tên. Bây giờ.\”

Ngự y run lẩy bẩy đưa dao cho y.

\”Chưởng ấn đại nhân, nhưng mũi tên có độc, phải—\”

\”Ta nói rút tên.\”

Y không phải ngự y. Nhưng y là kẻ có tay đã mổ xác kẻ phản loạn trong đại án. Lúc này, y không còn là Chưởng ấn, mà là **người duy nhất không thể để Thái Hanh chết.**

Bàn tay y chạm vào thân tên, cắn môi đến bật máu rồi **rút mạnh.**

\”Ư–!!\” – Thái Hanh gầm lên, thân thể hắn co giật dữ dội.

Máu phụt ra, đỏ tươi.

Chính Quốc đè vai hắn xuống, thở hổn hển. Đôi tay y dính đầy máu. Áo trắng đã nhuốm đỏ, nhưng ánh mắt y vẫn không rời hắn nửa bước.

\”Áp thuốc. Giải độc. Ta sẽ ở đây.\”

Đêm đó, Chính Quốc không rời điện Cảnh Võ. Không ai dám vào.

Y ngồi cạnh giường hắn, lặng lẽ lau trán, thay khăn lạnh từng chút một. Căn phòng đầy mùi pheromone xạ hương quẩn lại, nhưng lúc này y không quan tâm.

Chính Quốc cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn gương mặt hắn—kẻ luôn đối đầu với y, luôn trêu chọc y, luôn khiến y giận đến phát điên. Nhưng giờ đây…

Hắn nằm im lặng. Môi khô nứt. Ngực phập phồng nhẹ.

Tại sao ngươi không chịu chết đi?

Y từng nghĩ vậy.

Nhưng khoảnh khắc nghe tin, trái tim y như bị bóp nghẹt.

Y không muốn thừa nhận. Nhưng sự thật là—**ngươi mà chết, ta sẽ phát điên.**

Chính Quốc cúi đầu, tựa trán lên bàn tay hắn.

\”…Sao ngươi cứ phải tự làm mình bị thương vậy chứ…\”

\”Vì ngươi… sẽ đến.\” – Một giọng nói trầm khàn vang lên.

Y giật mình ngẩng đầu.

Thái Hanh đã mở mắt, đôi con ngươi như vết sẹo hổ, ánh lên màu ngọc đen.

\”Ngươi nghe ta nói gì sao?\” – Chính Quốc hỏi khẽ.

\”Không. Nhưng… ta đoán được.\”

Chính Quốc quay mặt đi, hắng giọng, cố che đi vẻ hoảng hốt trong mắt.

\”Ngươi bớt nói nhảm. Ta ở đây chỉ vì chức vụ của ngươi không thể thiếu trong triều.\”

\”Vậy à?\” – Thái Hanh chậm rãi đưa tay lên, chạm vào tóc mai của y, \”Vậy đêm nay… ngươi sẽ ở đây cùng cái chức vụ ấy?\”

Chính Quốc sững người.

\”…Ta sẽ không để ngươi chết.\” – Y nói, rất khẽ.

Hắn cười nhẹ.

\”Vậy… ngươi đừng tránh ta nữa.\”

Chính Quốc không đáp. Nhưng đôi mắt y dịu lại, như con hồ ly buông lưỡi dao, ngồi lại bên con sói bị thương.

Ngoài trời, gió đêm thổi nhẹ. Ánh trăng rọi qua cửa sổ, in bóng hai kẻ từng gầm gừ đấu đá, giờ cùng tồn tại trong một không gian mờ tối—nơi không còn danh vị, không còn quyền lực, chỉ còn **hơi thở chạm nhau.**

Dư âm ấy… sẽ không tan nhanh.

Nhất là khi, từ giây phút Chính Quốc lao đến cứu hắn, **mọi ranh giới đã bắt đầu nứt vỡ.**

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.