Không khí trong gian kho dày đặc mùi giấy cũ và gỗ mục, ánh sáng chỉ lọt qua một khe cửa hẹp phía trên, khiến cả căn phòng phủ một màu xám tối u ám. Những tủ sách cổ cao lớn chặn kín ba phía, chỉ để hở một lối đi nhỏ nơi hai người đàn ông quyền lực nhất triều đình giờ phút này đang đứng sát nhau trong khoảng cách chưa đến một bàn tay.
Thái Hanh im lặng nhìn Chính Quốc.
Hắn vốn dĩ không phải người dễ dàng để cảm xúc xâm lấn. Nhưng ngay lúc này, khi nhìn gương mặt kiêu ngạo đó—vầng trán thẳng, sống mũi cao, môi mỏng mím lại, cổ áo hơi mở để lộ phần xương quai xanh trắng mịn—hắn chỉ có một suy nghĩ: **vấy bẩn.**
Vấy bẩn sự thanh cao này.
Vấy bẩn cái ánh mắt nhìn thiên hạ như chẳng ai xứng để cùng thở chung bầu không khí kia.
Vấy bẩn cái thứ Alpha mùi ban mai lạnh lẽo như mây sớm ấy.
\”Ngươi lùi lại một chút đi,\” Chính Quốc lạnh nhạt nói, ánh mắt liếc sang bên phải, cố tránh tầm nhìn của hắn. \”Kho này nhỏ, nhưng không đến mức phải dính sát nhau thế này.\”
Giọng y không lớn, nhưng âm điệu lạnh lẽo đủ để khiến người khác cụp mắt. Nhưng Thái Hanh thì không. Hắn cong môi, một nụ cười đầy mỉa mai:
\”Ngươi sợ sao, Chưởng ấn đại nhân?\”
\”Ta chỉ thấy ngột ngạt.\” Chính Quốc quay đầu, ánh mắt rơi vào một quyển sổ mục nát trên giá sách. \”Ở đây có mùi gì… khó chịu.\”
Thái Hanh rướn người tới. \”Khó chịu? Hay là—kích thích?\”
Hắn cúi thấp xuống, môi gần kề vành tai trắng nõn, hơi thở nóng rực phả vào da khiến Chính Quốc hơi giật mình.
\”Ngươi—\”
\”Ngươi phát hiện ra chưa?\” Thái Hanh chặn câu nói dở bằng một câu khẽ thì thầm, mang theo mùi xạ hương đặc trưng khiến cả gian phòng chao đảo. \”Ở đây, chỉ có hai Alpha. Và không ai tới giúp ngươi đâu.\”
Chính Quốc định mở miệng phản bác, nhưng đột ngột… ngực y siết lại. Một cơn nóng kỳ lạ lan từ thắt lưng đến bụng dưới. Chân y như mềm ra, tay vô thức bấu vào giá sách sau lưng. **Không thể nào—**
Pheromone trong người y bắt đầu trỗi dậy, một cách dữ dội và vô lý. Alpha không phát tình trừ khi có vấn đề nghiêm trọng trong cơ thể. Nhưng Chính Quốc biết rất rõ mình là Alpha S, đỉnh cấp—chuyện này không thể.
\”Ngươi…\” y thở gấp, lùi một bước, mùi ban mai trong cơ thể như bị bóp nghẹt, loang ra ngoài mà không kiểm soát được. \”Ra ngoài…\”
\”Ngươi đang phát tình?\” Thái Hanh cau mày, tiến lên một bước. Hắn cũng là Alpha S, từng trải qua bao cuộc chiến, nhưng đây là lần đầu hắn thấy một Alpha khác… yếu đi vì pheromone như vậy.
Chính Quốc toan đẩy hắn ra, nhưng tay lại mềm rũ. Lưng y áp sát giá sách, gương mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
\”Đừng lại gần…\”
Nhưng Thái Hanh đã tiến sát.
Không phải vì ham muốn thể xác đơn thuần. Mà là… một bản năng sâu xa nào đó trong hắn thôi thúc: **chiếm hữu.** Khi ngươi thấy một thứ vốn cao quý, sạch sẽ, không ai chạm tới — bị nhuốm đỏ vì chính mùi hương của ngươi — ngươi sẽ không kìm được. Dù chỉ là một ánh mắt, hay một dấu cắn.
Hắn cúi xuống, môi lướt qua xương quai xanh lộ ra dưới cổ áo, một vệt hôn nhẹ như thử thách. Không cưỡng ép, chỉ là đánh dấu.
\”Ngươi đang run, Chính Quốc.\”
\”Ta sẽ giết ngươi…\”
\”Giết ta?\” Hắn bật cười, ngón tay siết nhẹ lấy eo y, nơi lớp y bào đã nhàu nát. \”Ngươi thử xem.\”
Y cắn môi. Nhưng thay vì đẩy hắn ra, cơ thể lại vô thức nghiêng về phía hắn, ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng.
\”Một Alpha không nên thế này,\” y rít qua kẽ răng.
\”Nhưng ngươi đâu còn giống Alpha nữa, khi ở trước mặt ta,\” Thái Hanh thì thầm, rồi đột ngột… **nghiến nhẹ vào vành tai y.**
Chính Quốc bật ra một tiếng nghẹn nhỏ, mắt mở lớn, trừng trừng nhìn hắn.
Trong khoảnh khắc đó, mùi ban mai ngập tràn, quyện lấy mùi xạ hương trong không gian chật hẹp. Pheromone giao nhau, không hòa hợp nhưng cũng không đẩy nhau ra. Cả hai Alpha đều bị hút về nhau như hai cực đối lập – mạnh mẽ, tàn bạo, và đầy khao khát.
\”Ngươi sẽ hối hận,\” Chính Quốc thở gấp, tay đẩy hắn ra nhưng lại yếu ớt đến buồn cười.
\”Không đâu,\” Thái Hanh nói, nhìn sâu vào mắt y. \”Chính ngươi sẽ là kẻ không quên nổi lần đầu phát tình dưới thân ta.\”
Y vùng mạnh, xoay người thoát khỏi vòng tay hắn, mở cửa kho một cách lảo đảo. Không quay lại, không nói thêm lời nào, y bỏ đi, bỏ lại một mùi hương còn vương trong không khí – vừa ngọt ngào vừa cay đắng.
Thái Hanh nhìn cánh cửa khép lại, đầu ngón tay còn dính chút hơi ấm từ eo y, lòng ngập tràn hỗn loạn. Hắn chạm vào môi mình, cười khẽ.
\”Chúng ta còn chưa bắt đầu đâu, cục cưng.\”