[Bhtt – Edit] Một Ánh Nhìn, Vạn Năm – CHƯƠNG 83 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
  •  Avatar
  • 25 lượt xem
  • 5 tháng trước
// qc

[Bhtt – Edit] Một Ánh Nhìn, Vạn Năm - CHƯƠNG 83

Khi những chiếc lá bạch quả trong sân trường dần ngả màu vàng óng, tiết trời thu cũng ngày một đậm hơn.

Nhận lời mời của sinh viên, Chu Lang và Kỷ Tú Niên đang xem một buổi biểu diễn thi đấu của đội múa học viện nghệ thuật.

Kỷ Tú Niên không phải là giáo viên chỉ đạo chuyên trách, nhưng cũng đã dành không ít thời gian và tâm huyết cho buổi biểu diễn lần này. Giờ phút này, nàng ngồi dưới khán đài, ánh mắt chuyên chú, mỉm cười vỗ tay.

Chu Lang cũng vỗ tay, nhưng lại quay sang nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: \”Niên Niên, có phải chị cũng muốn khiêu vũ không?\”

Kỷ Tú Niên gật đầu: \”Muốn, nhưng chị sẽ không đâu. Em yên tâm.\”

Luôn phải từ bỏ một vài thứ, dù cho sự từ bỏ này sẽ khiến nàng cảm thấy tiếc nuối và buồn bã.

Chu Lang nắm lấy tay nàng, đốt ngón tay hơi dùng sức.

Nhớ lại điệu múa cuối cùng nàng đã nhảy cho cô xem, môi cô khẽ mấp máy, nhưng lời nói lại không thể thốt ra.

Đợi đến khi buổi biểu diễn kết thúc, Chu Lang mới phát hiện ra cô gái múa chính lại là người quen.

\”Viện phó Chu, Kỷ lão sư.\”

Khương Duyệt mặc một chiếc váy múa eo cao màu trắng, nét mày linh động, nụ cười tươi tắn bước về phía hai người họ: \”Cảm ơn hai người đã đến xem chúng em biểu diễn. Kỷ lão sư, cảm ơn sự chỉ đạo của cô, nếu không có cô, hôm nay chúng em cũng không thể đứng ở đây.\”

Kỷ Tú Niên cười lắc đầu, giọng điệu bình thản và khoáng đạt: \”Hiệu quả sân khấu hôm nay rất tốt. So với sự chỉ đạo của tôi, điều quan trọng hơn là sự nỗ lực của các em. Sau này các em nhất định sẽ đứng trên những sân khấu lớn hơn.\”

Nàng không thể nào bước lên sân khấu được nữa, vậy thì hãy giao lại cho những cô gái trẻ này.

Trong mắt họ có tình yêu và ánh sáng dành cho sân khấu, giống hệt như chính nàng của ngày xưa.

Nói đến đây, nàng nhớ ra một chuyện, ngập ngừng một lúc rồi mới nói: \”Khương Duyệt, viện trưởng có nói với tôi là chỉ tiêu du học công phí của trường năm nay đã bắt đầu nhận hồ sơ rồi, em có thể thử xem, nếu cần tài liệu liên quan và thư giới thiệu thì cứ đến tìm tôi.\”

Khương Duyệt gật đầu thật mạnh, vành mắt đỏ hoe, bỗng nhiên cúi người gập một góc chín mươi độ: \”Kỷ lão sư, em cảm ơn cô.\”

Chu Lang đưa tay ra đỡ hờ cô bé một cái: \”Thôi được rồi, đều là chuyện nhỏ thôi. Chị ấy mới nói một câu mà em đừng có cảm động đến phát khóc thế chứ.\”

Khương Duyệt đứng thẳng người dậy, nói đùa: \”Viện phó Chu, không phải cô đang ghen đấy chứ?\”

Chu Lang: \”Nói bậy.\”

Cô đâu có đến mức phải đi ghen với một cô bé con.

Nụ cười của Khương Duyệt dần tắt đi, cô bé cũng nghiêm túc nói lời cảm ơn với cô: \”Cũng cảm ơn sự giúp đỡ của cô đối với em, đợi sau này em đi làm rồi…\”

\”Thôi được rồi,\” Chu Lang xua tay, \”Còn nói mấy lời khách sáo này nữa là chúng tôi đi đấy nhé.\”

\”Hai người…\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.