Thật đáng tiếc, món quà đó cuối cùng vẫn không có dịp dùng đến.
Bởi vì Kỷ Tú Niên cũng đi công tác. Ninh Đại hàng năm vào kỳ nghỉ đông và hè đều sẽ tổ chức cho giáo viên đi tham quan học tập, nếu gặp đúng dịp triển lãm liên kết nhiều thành phố thì thường sẽ tốn không ít thời gian.
Lần này, lịch trình vốn đã định trước là một tuần, nhưng giữa đường lại có thêm hai buổi hội thảo được sắp xếp, ngày về cứ bị đẩy lùi mãi, chưa biết được chính xác.
Hơn nữa, công việc được sắp xếp quá dày đặc, trong tình huống vốn đã có sự chênh lệch múi giờ, hai người cũng không gọi được cho nhau mấy lần.
Gần đến ngày về nước, trên đường trở về, Kỷ Tú Niên cuối cùng cũng có thời gian gọi điện cho Chu Lang.
Trên điện thoại có không ít cuộc gọi nhỡ, đều là của Chu Lang gọi đến từ trước, nàng có thể tưởng tượng được sự sốt ruột của cô, liền vội vàng gọi lại. Nhưng gọi liên tiếp mười cuộc cũng không có ai bắt máy.
Đợi đến trước lúc lên máy bay, nàng cuối cùng cũng gọi được cho Chu Lang.
\”Lang Lang, tối nay chị về rồi.\”
\”Em biết rồi.\”
Giọng nói bên kia rất nhạt, nén lại một cảm xúc không nói thành lời.
Kỷ Tú Niên nhạy bén cảm nhận được tâm trạng sa sút của cô, dịu dàng hỏi: \”Sao thế?\”
Trong chốc lát, nàng đã quên cả việc giải thích tại sao lúc trước không nhận được điện thoại.
\”Lát nữa rồi nói.\”
Trước khi cúp máy, Chu Lang lại hỏi thêm một câu: \”Chị đến lúc mấy giờ?\”
Ghi nhớ thời gian xong, cô liền cúp máy.
Chu Lang đưa tay lên xoa nhẹ ấn đường.
Hôm qua là ngày thứ mười một, Kỷ Tú Niên vẫn còn đang ở ngoài công tác, trong lòng cô thật sự không chịu nổi nữa.
Buổi tối, cô tính toán thời gian gọi điện cho Kỷ Tú Niên, bên đó chắc vẫn là buổi chiều, nhưng điện thoại reo rất lâu mà không ai nghe. Cô gắng gượng chống lại cơn buồn ngủ, chờ đến ba, bốn giờ sáng, vẫn không gọi được.
Cho đến khi chân trời hửng lên một màu xanh xám nhàn nhạt, mi mắt cô cay xè, không chống đỡ nổi mà thiếp đi, chỉ ngủ được hai tiếng đã bị đồng hồ báo thức đánh thức.
Cũng không biết là cảm giác gì, cô khó có thể hình dung được cái cảm giác không thể nắm bắt được đó.
Người này đã từng đột ngột rời khỏi cuộc sống của cô, cho dù đã qua bao nhiêu năm, cô vẫn thường xuyên mơ thấy.
Mơ thấy mình vẫn đang đi trên những con đường ở một đất nước xa lạ, tìm không thấy Kỷ Tú Niên.
Có lúc thì bỗng nhiên tìm được nàng, nhưng khi tỉnh mộng mới biết đó chỉ là hư không.
Cô nén lại những cảm xúc trĩu nặng, rửa mặt qua loa rồi đến công ty.
Buổi sáng có một cuộc họp trực tuyến quan trọng, kéo dài suốt bốn tiếng đồng hồ mới kết thúc.