Array
(
[text] =>
Khi tôi đến bệnh viện thì chú Youngbae đã ở đó. Kwon Jiyong hiện tại vẫn đang trong phòng phẫu thuật. Tôi sốt ruột đi đi lại lại trước cửa, dù chú Youngbae đã vỗ vai trấn an nhưng trong lòng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác bồn chồn và lo lắng. Kwon Jiyong chưa bao giờ nhập viện như thế này, nếu có điều gì xảy ra với hắn thì tôi không biết liệu mình có thể chịu đựng nổi không?
Kim đồng hồ vẫn đều đặn xoay vòng, tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có lúc thời gian lại dài đến thế. Im lặng ngồi trên dãy ghế ngoài hành lang, điều duy nhất tôi có thể làm lúc này chỉ là chờ đợi và chờ đợi. Hóa ra tôi vẫn còn lo lắng cho hắn nhiều đến thế sao?
– Bác sĩ, bạn tôi thế nào rồi?
Tôi và chú Youngbae vội đứng lên hỏi thăm khi ca phẫu thuật kết thúc.
– Anh ta có dấu hiệu suy nhược và xuất huyết bao tử nhưng hiện tại thì ổn rồi. Thời gian này anh ta cần phải được nghỉ ngơi thật tốt và tuyệt đối không để anh ta uống nhiều chất có cồn.
Lúc này tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Khoảng 10 phút sau thì chú TOP cũng tới.
– Cậu ấy không sao là tốt rồi.
Chú TOP khẽ gật gù sau khi nghe về tình trạng của Jiyong.
– Hyung, sắp tới có lẽ anh sẽ phải vất vả rồi.
– Không sao. Anh có thể lo được. Chỉ cần cái tên kia nghỉ ngơi cho tốt thôi.
Chú TOP nhún vai thản nhiên. Thời gian tới không có Kwon Jiyong, ắt hẳn chú ấy sẽ phải rất bận rộn trong việc điều hành công ty.
– Chú, ngày mai cháu sẽ quay lại công ty.
Chú TOP và chú Youngbae bất ngờ quay sang nhìn tôi, có lẽ họ cũng đang ngạc nhiên về điều này.
– Chú, cháu quay lại được không?
Hai người họ khẽ liếc mắt với nhau, sau đó chú TOP mỉm cười gật đầu với tôi
– Dĩ nhiên. Chúng ta lúc nào cũng chào đón cháu Seungri à.
******
– Hyung, tình hình ở công ty có ổn không?
– Rất ổn thưa ngài chủ tịch.
Tôi khẽ bật cười vì câu trả lời của TOP hyung. Thời gian này thật may vì còn có hyung ấy… và cả Seungri nữa.
– Hyung, nhờ anh chăm sóc Seungri giúp em. Nhớ nhắc thằng bé ăn uống đầy đủ và đừng làm việc khuya quá.
– Rồi rồi. Cậu nghỉ ngơi đi.
Sau đó TOP hyung chào tôi rồi cúp máy. Hiện tại tôi vẫn đang tiếp tục điều dưỡng trong bệnh viện và sẽ xuất viện vào ngày mốt. Từ lúc tỉnh dậy tôi vẫn chưa gặp Seungri, tôi chỉ nghe TOP hyung bảo rằng Seungri đã quay lại công ty để phụ giúp hyung ấy trong thời gian tôi nghỉ ốm.
Tôi đã cảm thấy rất vui khi nghe tin Seungri vẫn còn ở Hàn Quốc. Tôi biết Seungri là một người trọng tình nghĩa, có lẽ em ở lại cũng chỉ vì muốn bản thân không phải áy náy về sau nhưng với tôi như thế cũng đã đủ lắm rồi. Lúc này tôi thật sự rất muốn nhìn thấy em, nhìn thấy cậu bé của tôi nhưng sau những gì đã xảy ra giữa chúng tôi thì mong ước này dường như đã trở thành một điều xa xỉ. Tôi đã không còn đủ tư cách để gặp em nữa. Giá như ngày hôm đó tôi biết kiềm chế bản thân, giá như ngày hôm đó tôi không lao đến hôn em thì hôm nay có lẽ tôi sẽ được gặp em phải không?
******
– Youngbae, cám ơn cậu đã đưa tôi về.
– Chúng ta là bạn cơ mà. Cậu khách sáo làm gì.
Youngbae khoát tay đáp lại tôi, tôi khẽ cười chào cậu ấy rồi xuống xe trở vào nhà. Youngbae muốn giúp tôi mang hành lí vào trong nhưng tôi bảo đồ đạc chẳng có bao nhiêu nên tôi có thể tự xoay xở một mình. Trong thang máy, tôi ấn vào con số quen thuộc rồi tựa lưng ra sau chờ đợi. Gần nửa tháng nay tôi đã không ở nhà, không chừng mọi thứ bên trong đã bám đầy bụi mất rồi.
Thế nhưng, trái với suy đoán của tôi, căn hộ trông thật gọn gàng khi tôi mở cửa bước vào khiến tôi có chút ngỡ ngàng. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, có lẽ TOP hyung hoặc Youngbae đã thuê người dọn dẹp giúp tôi. Khi tôi để túi hành lí xuống sofa và chuẩn bị vào phòng của mình thì âm thanh mở cửa chợt vang lên, tôi xoay người lại không khỏi sững sờ khi nhìn thấy người trước mặt. Chính là Seungri. Trên tay em còn cầm theo mấy bao xốp, có lẽ em vừa trở về từ siêu thị hay một cửa hàng tiện lợi nào đó.
– Chú đã khá hơn chưa?
Seungri lên tiếng phá tan sự im lặng giữa chúng tôi. Em thật điềm tĩnh khi đối diện với tôi trong khi bản thân tôi lại dần trở nên lúng túng khi nhìn vào em.
– Cháu… đã ở đây à?
– Không được sao?
Tôi vội lắc đầu.
– Tôi chỉ ở đây trong khoảng hai tháng tháng nên chú đừng quá bận tâm.
– Vì sao?
Seungri khẽ nhướn mày nhìn tôi
– Chẳng phải thời gian này chú cần có một người chăm sóc sao?
– Cháu….thật sự muốn chăm sóc tôi?
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cỗ ấm áp. Tôi chưa từng nghĩ rằng Seungri vẫn còn muốn gặp tôi.
– Dù gì chú cũng đã nuôi lớn tôi. Tôi chỉ là không muốn mình phải mắc nợ chú thêm nữa.
– ….
– Chú nghỉ ngơi đi, sau khi cơm nấu xong tôi sẽ gọi chú.
Vừa nói em vừa xoay người đi thẳng vào bếp, tôi vẫn đứng yên tại nơi đó nhìn theo em thật lâu rồi mới trở về phòng. Tôi ngả người xuống chiếc giường quen thuộc, khóe môi cũng bất giác cong lên vì hạnh phúc. Seungri đang ở rất gần tôi, dù chỉ là bất đắc dĩ nhưng với tôi chỉ cần nhìn thấy em thế này đã là may mắn lắm rồi.
******
Kwon Jiyong đã xuất viện gần một tháng. Hiện tại hắn vẫn đang trong thời gian nghỉ ngơi, việc điều hành ở công ty vẫn do chú TOP đảm nhiệm và Jiyong sẽ lãnh đạo từ xa khi cần thiết. Tôi cảm thấy khoảng thời gian này thật giống với trước kia, chúng tôi lại cùng sống chung một dưới một mái nhà, hàng ngày lại cùng nhau ăn cơm, thỉnh thoảng trò chuyện vài ba câu và sau đó thì ai về phòng nấy.
Mỗi ngày khi tôi trở về nhà đều nhìn thấy Kwon Jiyong mỉm cười chào đón tôi, bữa cơm tối lúc nào cũng sẵn sàng trên bếp đợi tôi về khiến tôi có cảm giác rằng Kwon Jiyong mới chính là người chăm sóc cho tôi. Sức khỏe của hắn cũng đã hồi phục rất nhanh, trông hắn giờ đây có lẽ còn phong độ hơn trước. Đôi lúc tôi ước rằng phải chi hắn đừng bình phục quá nhanh, vì như thế tôi sẽ có cơ hội ở cạnh hắn nhiều hơn. Nhưng thời gian vốn dĩ không có khái niệm dừng lại, mỗi buổi sáng khi thức dậy tôi lại nhận ra ngày mình rời khỏi đây càng lúc càng gần.
*******
Nhìn vào cuốn lịch bàn đặt nơi phòng khách, tôi nhận ra chỉ còn vài ngày nữa Seungri sẽ quay lại Mỹ. Những ngày được ở cạnh em lại sắp kết thúc, dù hai tháng qua chúng tôi cũng chẳng mấy khi tiếp xúc và trò chuyện, dù rằng giữa chúng tôi đã tồn tại một khoảng cách nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy đó là một trong những khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi.
Bệnh của tôi vốn dĩ cũng đã khỏi từ lâu nhưng đôi lúc tôi vẫn cứ giả vờ như mình đang ốm để có thể níu giữ lấy em nhiều thêm một chút. Thỉnh thoảng khi nhìn thấy em lộ vẻ mệt mỏi vì những việc ở công ty tôi lại cảm thấy xót xa, một mặt tôi muốn em có thể tự do sống cuộc sống của riêng mình nhưng mặt khác tôi vẫn muốn ích kỉ giữ em bên tôi thật lâu.
Seungri và tôi đã chẳng thể trở về như trước. Những bữa tối ngồi đối diện nhau trên bàn ăn, tôi đã nhiều lần muốn nói với em một lời xin lỗi nhưng khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của em thì tôi lại chỉ biết im lặng. Sự ngại ngùng và gượng ép dường như cũng dần dần bao trùm lấy chúng tôi và đến một ngày tôi nhận ra thời gian của chúng tôi đã sắp hết. Một lần nữa tôi lại phải nhìn em rời xa khỏi cuộc sống của tôi. Ngực trái của tôi bỗng chốc lại cảm thấy nhói lên, đây là điều tôi thật sự mong muốn sao?
Không.
Chắc chắn là không.
******
Hôm nay tôi tan ca sớm hơn thường lệ nên tôi quyết định đi dạo một chút ở công viên đối diện khu chung cư chúng tôi đang sống. Tôi rảo bước dọc theo lối đi trong công viên, dù đã sống ở đây từ bé nhưng tôi lại chưa từng khám phá hết nơi này, không gian ở đây thật an tĩnh, tôi chợt nghĩ nếu có thể mỗi buổi tối cùng hắn đi dạo như thế này thì thật tốt.
Nghĩ đến Kwon Jiyong tim tôi bất giác lại chùng xuống. Thời gian qua hắn vẫn đối với tôi rất tốt nhưng tôi biết giữa chúng tôi đã sớm tồn tại một bức tường vô hình. Có những đêm một mình trong căn phòng tối tôi lại thèm cảm giác được hắn ôm vào lòng, được hắn vồ về lưng tôi giống như ngày trước. Tôi có thể nói dối tất cả mọi người nhưng tôi không thể nào lừa dối trái tim mình.
Tôi yêu hắn.
Tôi vẫn luôn yêu hắn.
Tôi muốn được ở cạnh hắn.
Nếu tôi nói với hắn bí mật này thì hắn có chấp nhận không?
[text_hash] => 5fc0954a
)