Array
(
[text] =>
Trans: Meng Dịu
Nếu muốn tôi làm một cái sandwich, tôi sẽ làm như thế nào?
Đầu tiên sẽ là một miếng thịt hun khói, một lá rau xà lách, một ít sốt cà chua, sau đó hai lát bánh mì để kẹp lại, thế là hoàn thành.
Nhiều hơn nữa thì sẽ nhớ bỏ thêm một quả trứng chiên vào thôi.
Không phải do tôi làm biếng mà vì ở phương diện này đầu óc tôi rất tệ, kiểu như có người đưa tôi một cái sandwich mua ở của hàng tiện lợi thì bên trong nó có thịt gà, rau diếp, trứng, dưa chuột là chuyện rất bình thường. Nhưng bảo tôi tự mua đồ về để làm sandwich thì não tôi sẽ bốc khói luôn.
Chuyện này tôi đã chứng thực rồi, khi bố tôi dạy tôi nấu ăn, vì chỉ được dạy là cà chua xào trứng nên không biết được cà tím xào cải với cà chua cũng ngon.
Có lẽ là vì khả năng ẩm thực của tôi gần như bằng 0, không làm ra được món nào đặc biệt ngon nhưng cũng không làm món nào quá tệ.
Cũng có những lúc tôi đã nghĩ liệu có phải khả năng nấu ăn của tôi đã bị Lục Hi hút mất rồi hay không, vì tôi gần như không thể nên duyên với nấu ăn được. Phải chăng ông trời không nỡ nhìn chúng tôi chết đói trong đống đồ ăn mua ngoài nên mới nhét cái kỹ năng vốn là của tôi vào người Lục Hi.
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, tôi không thể nấu ăn đều tại Lục Hi hết.
Khi trước bố dạy tôi nấu ăn, lúc đang cắt dưa chuột không may bổ trúng ngón tay, Lục Hi nhìn thấy xong trầm cảm hơn 2 tuần, mãi đến khi ngón tay tôi hoàn toàn lành lại và không để lại sẹo, tâm trạng anh ấy mới tốt lên.
Anh ấy không cho tôi cầm dao, cũng là vì lo sợ tôi sẽ bị thương, còn nghĩ tôi vi phạm lời hứa với anh ấy nên mới tức giận giữ chặt tay tôi lại.
Từ đó về sau tôi đã tự cho phép bản thân đắm chìm trong trụy lạc, có dù bố tôi có năn nỉ ỉ ôi nào là học nấu ăn là chuyện tốt các thứ thì tôi cũng chỉ xắn tay ngồi xổm trong bếp rửa bát, không hề đụng đến dao thớt nữa.
Nhìn tôi vô dụng như vậy mẹ tôi cũng tức tím người, nhưng đâu còn lựa chọn nào khác.
Nếu có vết thương nào đó trên tay, tôi tuyệt đối giấu không nổi với Lục Hi, đến lúc đó chỉ có một chữ thôi “thảm”.
“Lục Hi.”
“Hửm?”
“Em có linh cảm cái này mà ăn vô là hết nước chấm luôn…”
Tôi ở bên cạnh giúp Lục Hi khuấy một nồi cà chua trộn dưa leo- dưa leo thái hạt lựu trộn với cà chưa thái lát, thêm giấm trắng cùng muối tiêu, sau khi trộn đều lên sẽ toát lên vị bùi bùi rất hấp dẫn.
“Bây giờ chưa được ăn, kiểm tra sức khỏe xong đã, cái đó để kẹp vào trong sandwich.”Lục Hi liếc nhìn tôi, xoa đầu an ủi rồi cầm lấy cái nồi trong tay tôi, “Không cần trộn nữa, như vậy là được rồi, nhìn nữa chỉ thêm thèm thôi.”
“…Gì cơ, cái này là để kẹp vào sandwich á?” Tôi còn tưởng là làm salad chứ.
“Đúng vậy, em không thích ăn rau diếp, cà chua và dưa chuột để như thường thì hay bị rơi ra nên anh nghĩ trộn lên như này sẽ tốt hơn.”
Tôi đứng dậy ngó xem Lục Hi đang làm gì.
Anh ấy lấy cá ngừ ra khỏi hộp rồi băm nhuyễn.
Bên cạnh là chậu nước lạnh để ngâm mấy quả trứng luộc vừa được vớt ra.
Tôi đưa tay sờ thử, những quả trứng đã hết nóng rồi.
“Em bóc trứng nhá?”
“Còn nóng không?”
“Hết rồi.”
“Vậy thì đặt nó lên cái đĩa này đi.”
Tôi nhận lấy cái đĩa rồi nhìn lại các món ăn đầy ắp trên bàn, giống như mấy chương trình ẩm thực trên TV vậy.
Khi Lục Hi gọi tôi dậy, trông anh ấy hình như đã loay hoay trong bếp được một lúc rồi. Tôi ngồi xổm trên đất ngáp ngắn ngáp dài, còn anh ấy thì luôn tay luôn chân nướng bánh, chiên thịt xông khói, luộc trứng, lại còn mang tới loại tương tôi ngày đêm mong nhớ – tương Thiên Đảo.
Có lẽ những người dậy sớm đều rất tài ba.
Tôi đưa những quả trứng đã bóc sạch sẽ cho anh, bỗng sực nhớ ra một vấn đề: “Lục Hi, anh tính kẹp trứng vào kiểu gì vậy?”
” Nghiền ra.”
” ….. N… nghiền ra?”
Lục Hi hoàn toàn hiểu được trọng điểm trong câu hỏi của tôi: “Dùng muôi thủng.”
“Để em làm thử.” Có vẻ khá thú vị.
“Được.”
Lục Hi nói được, không hề đồng nghĩa với việc anh ấy nghĩ tôi có thể làm tốt, anh ấy trước nay dường như không bao giờ phán xét việc tôi làm, kể cả tốt hay xấu, anh ấy nói được, chỉ mang nghĩa tôi có thể tự do lộng hành thôi, dù nát bét cũng không sao.
Loay hoay một hồi, sản phầm làm ra cũng coi như thành công, tôi lấy thìa vét sạch những vụn trứng còn sót lại, cảm giác ngày càng đói rồi.
Tôi đứng dậy, đưa trứng cho Lục Hi rồi dựa đầu vào lưng anh: “Kiểm tra sức khỏe xong em nhất định ăn uống đầy đủ.”
“Được, vậy anh làm thêm hai cái nữa.” Lục Hi không do dự mà thuận theo.
“… Nhưng lỡ ăn không hết thì nó hỏng mất.”
“Anh ăn là được.”
Tí thì quên mát Lục Hi cũng là một nam nhi.
Không phải tôi không xem anh ấy là đàn ông mà là cách phân loại Lục Hi không giống với người khác, một mình anh ấy sẽ chiếm một phần, phần còn lại phân thành nam và nữ nên đôi khi tôi cũng vô thức bỏ qua thuộc tính “nam nhi” này.
Bánh mì vuông, phủ bên trên là một lớp sốt cà chua, tiếp theo là trứng nghiền, thêm một lớp rau củ trộn, đắp lên một lớp cá ngừ băm, cuối cùng phết nước tương Thiên Đảo lên lát bánh khác đặt lên và ấn nhẹ.
Cắt chéo miếng bánh và hai chiếc bánh tam giác đã ra đời.
Tôi ngẩn người cầm một cái lên coi thật kĩ mặt cắt của nó.
Sự kết hợp hài hòa của phần nhân bánh càng khiến người ta nhìn thôi đã muốn ăn rồi, trông còn ngon hơn cả bành mì kẹp bán ngoài tiệm.
…. Đúng là càng nhìn càng đói mà.
Tôi đặt chiếc bánh về chỗ cũ: “Cái này có thể bán được luôn đó.”
Lục Hi liền đánh trống lảng: “Tiểu Nhạc, đã mấy giờ rồi?”
Tôi liền chạy ra ngoài coi đồng hồ: “7 giờ rồi.”
“Cũng không còn sớm nữa, em đi sắp xếp đồ đạc đi, anh gói đồ ăn rồi chúng ta đi.”
“Vâng.”
Tôi chạy về phòng lấy cặp sách của cả hai, sau đó nước đã đun sẵn hồi sáng đổ vào bình giữ nhiệt.
Cửa phòng của bố mẹ khẽ mở, mẫu thân đại nhân y phục chỉn chu bước ra.
“Mấy đứa còn chưa đi?”
“Bọn con đi bây giờ đây, mẹ cũng định đi luôn sao?”
“Ừm, dù sao năm nay mẹ cũng không làm giáo viên chủ nhiệm, thong thả đến trường, muộn cũng không sao.” Mẹ nhún vai một cái rồi chạy vào bếp coi thành quả lao động của Lục Hi, “Oa, trông cũng ngon đấy nhỉ, mẹ xin một cái được không?”
“Bác muốn cái nào? Có bốn cá ngừ, hai thịt xông khói.”
Lục Hi cứ như một nhân viên bán bánh vậy.
“Thịt xông khói đi, bác thấy cá ngừ hơi tanh…. Mà một cái là được rồi, nhiều như thế cái thân già này ăn không nổi.” Mẹ lấy một chiếc sandwich được bọc nilong cẩn thận rồi mở cửa đi ra, “Hai đứa đừng có tới muộn đấy!”
Cánh của đóng sầm lại.
Phải một lúc sau, Lục Hi mới lẩm bẩm: “Đó là phần của em đó…”
Từ ngữ điệu của anh ấy có thể nhận ra anh ấy đang thấy đau khổ lắm.
“Giống nhau, giống nhau mà.” Tôi ôm lấy anh ấy. “Em cũng thích ăn nhân cá ngừ mà.”
“Đâu có giống, tất cả chỗ kia đều là của em.”
“….Thế của anh đâu?”
“Nếu em cho anh.”
Chả trách anh ấy lại cảm thấy tủi thân, loại cảm giác này sẽ tăng gấp bội khi mà đồ của tôi ít đi một cái, anh ấy tủi thân, tôi đưa cho anh ấy ít đi một chút, anh ấy càng so bì tị nạnh.
Lục Hi dùng mang bọc bọc sandwich lại rồi cho vào hộp cơm, không biết từ lúc nào đã rửa sạch việt quất, thanh long cũng được cắt thành từng lát rồi bỏ vào một hộp cơm khác, bỏ nốt hai hộp đồ ăn vào túi giữ nhiệt còn không quên cầm theo hai hộp sữa.
Không nhìn thấy tôi cũng quên luôn chuyện mang theo việt quất với thanh long.
Có điều sau khi đến trường, chúng tôi phải chờ hơn một tiếng đồng hồ mới tới lượt lớp mình khám sức khỏe.
Trong lớp oán hận bao phủ, xung quanh tràn ngập bầu không khí âm u vì đói.
Sáng nay vì dậy sớm, đồ không được ăn, nước còn chưa húp giọt nào, đầu tôi sắp bốc khói tới nơi rồi, đầu óc cứ trôi hết vào túi giữ nhiệt, kéo thế nào cũng không thoát ra được.
“Ôi, lạy chúa trên cao, xin người hãy làm chứng cho con.” Tôi lẩm bẩm, tay siết chặt lại.
“Con sẽ không gục ngã chỉ vì một cuộc kiểm tra sức khỏe cỏn con này.” Lục Hi trôi chảy tiếp lời.
“Con nhất định vượt qua được.”
“Sau đó từ nay về sau sẽ không bao giờ rơi vào cảnh đói khát như này nữa.” Sau đó còn xoa xoa đầu tôi.
Cả hai chúng tôi im lặng nhìn nhau một lúc sau đó đồng thanh cười.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc kiểm tra, tôi vừa xếp hàng vừa tự an ủi mình rằng cả sáng không ăn không uống, chốc nữa lên cân chắc chắn nhẹ đi.
Có điều đời nào giống mơ, vào thời khắc thực sự bước lên cân………….
…………..
Chí ít thì thông qua ánh mắt của Lục Hi cũng khiến tôi biết được rằng cân nặng của tôi giống của anh ấy, dù cho chuyện đó đã được cái cân này công khai.
Thôi cũng được, so với lần trước cũng nhẹ đi một chút rồi, có khi đi bộ ban đêm hữu ích thật.
Tôi cầm tờ giấy khám sức khỏe đứng một bên đợi Lục Hi, người ta đo chiều cao của anh ấy có 1.79m, thiếu 2 cm mất rồi.
Mà thôi, tôi cũng mất đi 2 cm, mọi người đều như nhau. Không chừng chiều cao trung bình của cả nước đang giảm cũng nên.
Người xếp hàng lấy máu ngày càng đông, ai cũng muốn lấy máu xong để đi ăn nên chúng tôi chuyển sang kiểm tra thị lực trước.
Thị lực của Lục Hi không tốt bằng tôi, chắc là do anh ấy đọc quá nhiều sách, cứ như này tới năm 3 không chừng anh ấy sẽ phải đeo kính mất.
Nghĩ tới bộ dạng lúc đeo kính của Lục Hi, tôi lại có chút mong đợi.
Đứng xếp hàng này nọ lọ chai, cuối cùng cũng tới cửa ải cuối: lấy máu.
Tôi thừa biết Lục Hi cần thời gian để chuẩn bị tâm lí, anh ấy luôn phản kháng những thứ mình ghét. Vậy nên chúng tôi ngồi trên ghế chờ trong sảnh một lúc, anh ấy luôn nhìn chằm chằm vào hai chữ “lấy máu” trên giấy khám, nhìn tới nỗi tờ giấy muốn thủng một lỗ luôn rồi.
“Lấy máu xong chúng ta ra ngoài ăn nhé? Trong phòng học chắc đông lắm.” Tôi cố đánh lạc hướng anh ấy.
Lục Hi gật đầu một cái nhưng vẫn nhìn chằm chằm tờ giấy khám sức khỏe.
“Chút nữa anh đi lấy máu trước hay em đi trước?”
“Anh.” Anh trả lời như một phản xạ có điều kiện, sau đó mới phản ứng lại, bối rối một hồi rồi mới thận trọng hỏi lại: “Hay là… em trước được không?”
“Được, không thành vấn đề, anh xếp hàng ngay sau em mà.”
Anh bĩu môi, soát lên soát xuống danh sách một hồi, cuối cùng mới hạ quyết tâm: “Đi thôi!”
Vẻ mặt anh ấy giống như đi ra chiến trường vậy.
“Anh thử nghĩ tới chuyện khác xem” Tôi rất tích cực khuyên nhủ, “Thế này nhé, đợi em lấy máu xong rồi đến lượt anh, lâu lắm chỉ mất có 1 phút, trong cái khoảng thời gian đó anh thử ngâm nga bài hát nào đó trong đầu đi, thề luôn anh chưa hát xong thì đã lấy máu xong rồi, làm vậy thời gian trôi nhanh lắm luôn.”
Có lẽ vì lời khuyên của tôi mà lúc xếp hàng Lục Hi như chìm vào trầm tư.
Tôi thấy để anh ấy im lặng suy tư như vậy tốt hơn là cứ nghĩ tới chuyện ấy, nên tôi cũng chẳng can thiệp nữa.
Sau khi lấy máu xong, tôi đứng một bên, dùng bông giữ chặt chỗ lấy máu để coi Lục Hi, không khác gì mẹ đi cùng con đến khám bệnh vậy.
Trước sự ngạc nhiên của tôi, Lục Hi không có vẻ gì là khó chịu cả, cũng không có dấu hiệu phản kháng, hay nói đúng hơn là mặt anh ấy cứ ngơ ngơ, giống như là đang thư giãn, ngay cả khi bác sĩ đưa anh ấy cái tăm bông cũng không có phản ứng nào, mọi thứ tiếp diễn cứ như một giấc mơ vậy.
Tôi chạm vào anh một cái.
“A, tiểu Nhạc?” Anh ấy cứ như bừng tỉnh từ cơn mơ rồi hỏi tôi một cách ngây ngô.
Tôi nhìn anh một hồi: “Lúc lấy máu anh nghĩ gì thế?”
“Thì nhẩm một bài hát?” Anh mím môi cười.
“Bài gì thế anh?”
“Bài hát năm tiểu học Búp bê vá chơi Piano*.”
“Tại sao lại là……”Mà bài hát đó liên quan tới cái gì đó, tôi cũng không nhớ nữa rồi.
Lục Hi cười nhẹ rồi trả lời: “Lúc trước, trong giờ học nhạc, cô giáo đã yêu cầu em đứng dậy hát. Đó cũng chính là bài hát đầu tiên anh nghe em hát.”
“….Thế, thế lúc đó em hát thế nào?”
Lục Hi nghiêm túc nhìn tôi 2 giây: “Đương nhiên là lạc điệu rồi, bởi vì lúc đó em không biết đọc bài nhạc.”
“Lạc điệu.”
“Có điều nghe cũng rất hay, sau này anh có đi lấy máu cũng có thể sử dụng cách này, lần sau có lẽ anh sẽ nhớ lại lần đầu xem Tiểu Nhạc khiêu vũ…”
“Cái chuyện này anh không cần phải hồi tưởng lại đâu.” Tôi chậm rãi nói, “Mấy chuyện đó em nhớ hết, lúc đó em đang múa Ương Ca** cùng bà lão tầng dưới thì bị anh bắt gặp.”
Lục Hi nghe rồi suốt chặng đường chỉ có cười thôi, trông rất vui vẻ.
*bài Búp bê vá chơi Piano Tiểu Nhạc từng hát:
[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video. Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
**múa Ương ca là một loại múa truyền thống của Trung Quốc.
[text_hash] => 762f4e1a
)