Array
(
[text] =>
Ở Trường An được một lát, tán gẫu đủ điều với những cao thủ trong bang. Những người mới vào Hắc Báo bang cũng bàn luận vô cùng sôi nổi, nhưng hầu hết là muốn làm quen với mấy cao thủ trong top mười. Tiêu Chiến không thích cái không khí này chút nào.
Chiến Điện Hạ : Đánh boss Lôi Chân Nhân Quỷ Vương không?
Câu hỏi này có vẻ bình thường, một lời rủ rê đánh quái kiếm kinh nghiệm nhưng nó chỉ bình thường với những kẻ trong top hai mươi. Lôi Chân Nhân Quỷ Vương là đại boss của Mộng 2, sức mạnh cực đại, là quái vật mạnh nhất của game. Những kẻ có năng lực đứng trong top 20 cùng nhau hợp lại mới đánh được, kể cả top 1 cũng chưa thể đơn phương đấu đá.
Lưu Đại Nhân: A ta đi, lâu rồi chưa đá vào mông cái tên thần quỷ đó nha.
Tống Đại Hiệp: Ta một vé.
Hung Đẩu Oa: Á, các người là cao thủ, toàn chọn boss bự, sao chúng ta dám đi theo.
Lưu Phát Nhi: Đâu có bắt ngươi đi theo đâu mà than thở, Đẩu Oa ?
Ngưng Phượng Vĩ: Người yếu chúng ta cũng tụ lại tìm boss đánh đi.
Tất Cao Bồi : Đại gia ta có mặt, ta cũng muốn đánh Thần Quỷ.
Trịnh Phồn Hoa: Ngươi thật ham hố.
Tất Cao Bồi : Bánh bao, ngươi nói ta không nhìn lại ngươi hả? Đã gia nhập nhóm đánh boss của Điện Hạ từ nãy giờ.
Trịnh Phồn Hoa: =_=
Bân Tướng Quân: Điện Hạ, thêm ta vào nhóm nữa.
Chiến Điện Hạ: Đã thêm – còn thiếu một kiếm thủ.
Vương Nhất Báo: Thêm ta.
Lưu Đại Nhân: Ô ô sư hyunh, ngươi cũng tham gia ?
Lão Không Quần: Lão đây đang định đăng ký mà…..
Diệp Sư Thái : Lão già rồi, dù đứng thứ 19 nhưng già rồi, nhường lại cho người trẻ đi.
Lão Không Quần : Ta còn rất trẻ cơ mà … hu hu…..
Tống Đại Hiệp: Mố ? Ta chỉ mới đi uống nước, sao mọc ra tên của Đại Thần trong nhóm a?
Bân Tướng Quân : Mau giải thích coi, bình thường năn nỉ cũng có chịu tham gia đâu?
Vương Nhất Báo: Hôm nay rảnh, hơn nữa đi giết boss với bang để thăng hạng Hắc Báo.
Tiêu Chiến mắt chớp chớp, thì ra là vậy. Những người trong bang cùng khiêu chiến boss sẽ được cộng điểm bang phái theo cấp độ boss. Mà nếu diệt cái con Thần quỷ kia thì sẽ được rất nhiều, đá được mấy chục bang nhỏ ra khỏi bảng xếp hạng.
Tất Cao Bồi: Ngươi đúng thừa cơ lợi dụng mà.
Vương Nhất Báo: Cái này là biết nắm bắt cơ hội.
.
.
.
Nhóm của Tiêu Chiến nhanh chóng đến nơi diệt boss và cũng tiêu diệt cái tên Thần Quỷ một cách nhanh gọn, thu về nhiều chiến lợi phẩm, tiền tệ. Đặc biệt nhờ các bang viên khác cũng đi đánh boss nơi khác, nên đã kéo Hắc Báo bang từ hạng 520 lên hạng 83. Trong một đêm đá văng mấy trăm bang phái ra khỏi bảng xếp hạng.
Tất Bồi Hâm ghi một cái thông báo ở bang phái, cái gì mà bang Hắc Báo được đưa lên diễn đàn game. Tò mò, Tiêu Chiến theo đường link vào xem.
<Đệ nhất cao thủ Vương Nhất Báo lập Hắc Báo bang>
<Nhị cao thủ Lưu Đại Nhân, tam cao thủ Chiến Điện Hạ đã gia nhập Hắc Long>
<Âm mưu của Hắc Báo bang là gì ? Âm mưu của đại thần là gì ?>
<Toàn Top 10 đã gia nhập Hắc Báo>
<Cao thủ Hắc Báo đồng loạt xuất hiện ở Trường An – có kèm theo ảnh>
<70 cao thủ trong top 100 đã ghi tên ở Hắc Báo>
<Hắc Báo trong hai tiếng từ hạng 520 lên 83 – triệt tiêu bảng xếp hạng>
[NEW]
Mắt Tiêu Chiến lần này phải nói là đảo lia lịa, trong lòng còn có chút tự hào nữa. Ha, sức hút của Hắc Báo là thế này a. Bình luận cũng nhiều vô kể, lượng người xem cũng quá nhiều, thật không tượng tượng được. Mấy bang viên trong game cũng bàn luận sôi nổi về diễn đàn.
Vương Nhất Báo: Các ngươi chơi tiếp, ta đi ngủ, đã 11 giờ rồi.
Tiêu Điện Hạ: Ta cũng off đây.
.
.
.
Tiêu Chiến gập máy tính, ngồi lên giường định nằm ngủ, chợt nghĩ đến điều gì đó.
Uông Trác Thành ?
Mải chơi game quên mất người cùng phòng đến giờ này chưa về đến nhà. Vội gọi điện cho Trác Thành.
<Tít tít tít…..>
Hoàn toàn không có tín hiệu.
Trác Thành chết tiệt, rốt cuộc đã đi đâu rồi.
CỘC CỘC CỘC
Tiếng gõ cửa thô bạo vang lên kéo Tiêu Chiến ra khỏi tâm trạng lo lắng.
“Trác Thànhhh!! A Đội trưởng?” Tiêu Chiến chạy vội ra cửa, nhìn thấy Trác Thành đang ngủ ngon lành trên lưng của vị đội trưởng độ bóng rổ-Lưu Hải Khoan mà hoang mang tột độ.
“Ahaa Tiêu Chiến, chú em là bạn cùng phòng của Thành Thành?.” Hải Khoan nhìn thấy Tiêu Chiến cũng bất ngờ, cười ngượng rồi dùng chân đẩy cửa bước vào trong.
Đặt Trác Thành xuống giường, đắp chăn cẩn thận, đặt ba lô nhỏ của cậu ở đầu giường rồi cẩn thận ra ngoài.
“Đội trưởng, Trác Thành sao lại như vậy?” Tiêu Chiến đứng trước cửa hỏi.
“Là do uống quá đà, may mà anh tìm được, chăm sóc cho Thành Thành giúp anh nhé, khuya rồi, anh về đây.” Hải Khoan ngại ngùng cười cười, vẫy tay chạy như ma đuổi.
“Đội trưởng….?” Tiêu Chiến định nói nhưng rồi lại thôi, chờ cái tên đang ngủ chết ngắc trong kia dậy là biết ngay chứ gì.
.
“Trác Thành, mau dậy khai báo, đêm qua đã đi đâu? Làm gì?” Sáng sớm vừa mở mắt ra, Tiêu Chiến lập tức dựng đầu Trác Thành còn đang trong giấc mộng đẹp dậy tra hỏi.
Trác Thành ngơ ngác dụi dụi mắt trả lời: “Ư ớ? Hôm qua tớ đến Hoa An để hát mà? Cậu cũng biết.”
“Thế sao đêm qua về đây toàn mùi rượu? Lại còn có đội trưởng Lưu?”
“Ách?!!!?! Lưu Hải Khoan làm gì ở đây?” Trác Thành như không tin vào tai mình, mắt trợn tròn.
“Là người ta cất công cõng cậu về đó tiểu tử.”
-…- Trác Thành bất động, mặt đơ ra.
“Rốt cuộc cậu và đội trưởng có quan hệ gì? Hắn gọi cậu là Thành Thành, lại nhờ tớ chăm sóc cậu, điệu bộ như gà mẹ, thật không bình thường chút nào.”
“AAAAAAAAAAAAA LƯU HẢI KHOAN TẤT CẢ ĐỀU LÀ TẠI TÊN CHÓ CHẾT ANH!!!!!”
Tiếng hét của Trác Thành làm cả khu kí túc xá vốn vắng người và yên ắng dậy hết. Nội công của một nghệ sĩ nhạc kịch thật thâm hậu a.
.
Tra tra hỏi hỏi, rốt cuộc Tiêu Chiến suýt thì ngất xỉu khi biết Lưu Hải Khoan chính là vị hôn phu đã đính ước với Trác Thành. Ha, là hôn phu đó, tức chính là người yêu của Trác Thành nhà cậu.
“Thành Nhi, tớ hiểu nỗi lòng cha mẹ cậu.” Tiêu Chiến vỗ vai Trác Thành vờ lấy tay dụi mắt như đang khóc.
“@#*, cậu hiểu cái con khỉ.”
Thế đấy, một buổi sáng với cái tin…động trời này, Tiêu Chiến đầu óc ong ong, ngồi suy diễn về mối quan hệ đặc biệt kia, họ quen nhau khi nào, sao lại đính hôn được, nắm tay khi nào, hôn nhau chưa, bla bla bla.
.
Hai ngày sau, trường đại học BXG dán thông báo, sắp đến lễ hội kỉ niệm ngày thành lập trường, sẽ tổ chức nhiều hoạt động gì gì đấy. Tiêu Chiến chỉ đi ngang vô tình nhìn thấy, trong lòng cũng có chút hào hứng.
Tối về, Trác Thành hôm nay đột nhiên có mặt ở kí túc từ sớm, trước mặt là dĩa bánh kem dâu thơm phức cùng gà rán, khoai tây chiên, nở nụ cười toe toét với Tiêu Chiến.
“Trời hôm nay sắp bão a? Đừng nha, sắp có hội đó.” Tiêu Chiến vừa về phòng, cả người ớn lạnh run rẩy nhìn Trác Thành.
“Gì! Tớ có lòng tốt mua cho cậu mà…” Trác Thành vui vẻ nhào tới cửa lôi Tiêu Chiến vào trong, tay xoa xoa vuốt vuốt.
“Buông buông, cậu làm tớ nổi hết da gà rồi đó.”
“Tiêu Chiến, mau ăn, ăn nhanh cho nóng, tớ phải chờ rất lâu mới có thể mua được bánh kem của Tình Lệnh quán nha.”
“Bánh của Tình Lệnh quán? Là hảo hạng nha.” Tiêu Chiến nhanh chóng cho miếng bánh được nặn thành hình con thỏ vào miệng. Thích thú cắn cả miếng lớn nhai ngon lành.
“Chậc, Tiêu Chiến, cậu sắp chết đói hả ?” Trác Thành nhìn đứa trẻ chỉ lớn thể xác kia ăn uống mất trật tự khẽ nhăn mặt nhưng miệng vẫn mỉm cười.
“Kệ tớ, cơ mà, vì lí do gì lại mua đồ ăn? Uông Trác Thành, cậu có âm mưu gì?” Tiêu Chiến vừa ăn vừa híp mắt nhìn.
“Thông minh thông minh.” Trác Thành cười gian xảo “Chả là khoa nhạc kịch tổ chức một vở kịch “Công chúa ngủ trong rừng”, dàn nhân vật phụ còn thiếu người nên….”
“Khoa cậu thiếu người sao?” Tiêu Chiến trừng mắt nhe răng thỏ đe dọa.
“No no no, tất nhiên không phải, mọi người họ đều có việc để làm, dàn nhân vật phụ là dành cho những người khoa khác tham gia cho vui.”
“Tại sao lại là tớ?”
“Chẳng phải trước kia, lúc nào cậu cũng diễn kịch cùng tớ ư?”
“Cậu đang dùng đồ ăn mua chuộc hả ?”
“Tiểu Tán aaaaa, vì tình bạn của chúng ta, vì đồ ăn tớ mua cho cậu, vì sự tin tưởng của tớ đã kể bí mật kia cho cậu, vì ước mơ của tớ, vì tương lai của tớ, nhận lời đi Tiêu Chiến !!!!!!!”
Tiêu Chiến kinh dị nhìn Uông Trác Thành trợn mắt to hết cỡ chớp chớp năn nỉ mình, đành phải miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
“Yeah Tiểu Tán, cậu là nhất, tớ đi bốc thăm vai diễn cho cậu đây, xíu nữa sẽ báo cho cậu.”
Thế là Trác Thành hấp tấp chạy ra khỏi phòng. Mặt Tiêu Chiến ngờ nghệch vô cùng, thầm nghĩ, có khi nào Trác Thành sẽ vớ phải cá vai diễn vô cùng kinh dị cho mình không?
.
.
.
1 tiếng sau…
<Ding> <Bạn có một tin nhắn mới>
Điện thoại rung nhẹ, Tiêu Chiến đang ngồi học bài liền mở ra xem, là tin nhắn của Trác Thành.
<Tiểu Tán, cậu đóng vai phụ huynh của công chúa Adora. Vai vương hậu, đóng cặp cùng đàn anh Vương Nhất Bác.>
ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG
Ngoài trời sét đánh thật a, mưa luôn rồi kìa.
Mặt Tiêu Chiến lúc đỏ lúc đen, răng thỏ nhe ra, cầm điện thoại mà tay run run, điệu bộ kinh dị như sắp giết người.
‘‘Uông Trác Thành, lần này cậu chết chắc rồi !!’’
Trác Thành mà thấy hình ảnh này thì sẽ muốn dầm mưa ngoài trời còn hơn là về phòng…
[text_hash] => 8390cab7
)