[ Allkook] [ABO] Omega, em không thoát được bọn tôi đâu – 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Allkook] [ABO] Omega, em không thoát được bọn tôi đâu - 64

Array
(
[text] =>

– Trở về Hàn?

Jisong lẫn Song Jiyoung vô cùng bất ngờ với ý định mà Jungkook vừa nói ra. Chỉ sau một buổi tham gia đấu giá, lại có thể thay đổi quyết định của Jungkook.

Jungkook thản nhiên gật đầu, tay vỗ lưng Andy để ru bé con ngủ. Cậu cũng không hiểu nổi bản thân mình, trước đó cậu vẫn chưa ý định muốn quay trở lại Hàn, mặc dù những chuyện khi xưa đã không còn ở trong tâm trí cậu nữa. Nhưng sâu trong thâm cậu, vẫn mang một chút sợ hãi gì đó, vẫn muốn trốn tránh hiện thực.

Cuộc sống bây giờ không phải là quá ổn hay sao? Nhưng khi nhìn thấy bức tranh kia, trong lòng lại rạo rực đến như vậy. Trong tức khắc, ý định muốn quay trở lại Hàn lại xuất hiện.

– Đúng vậy. Đến lúc trở về rồi.

– Được, chúng ta cũng sẽ cùng quay về?

Jungkook không ngờ trước quyết định của Song Jiyoung, sự nghiệp của anh không phải đang rất tốt hay sao, tự nhiên lại quyết định muốn về Hàn. Nếu là Jisong, thì cậu cũng không làm lạ.

Song Jiyoung phì cười trước biểu cảm khuôn mặt cậu, anh ho khan một tiếng:
– Chỉ là nghỉ phép một thời gian dài. Dù gì cũng đã cũng đã quên hết không khí bên đó rồi.

Jungkook cũng không có ý kiến, với lại đó cũng là quyết định của Song Jiyoung, cậu không có quyền can thiệp.

Nhìn hai người nam nhân đối diện, cậu cười mỉm, rồi lại cúi xuống nhìn Andy đang ngủ trong lòng mình, trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc, ấm áp.

Sáng hôm sau, Jungkook vừa bước xuống phòng khách đã nhìn thấy ba mẹ của hai anh em nhà họ Song. Họ nhìn thấy cậu, vui vẻ gọi:
– Jungkook dậy rồi à? Ta nghe nói, con đã quyết định trở về Hàn?

Jungkook đi đến ngồi cạnh bác gái, ngay lần gặp đầu, họ đã rất thích cậu, luôn chăm sóc cậu từng chút một, muốn cho cậu cảm nhận được không khí gia đình, không phải gò bó, xa lạ. Cả bác trai lẫn bác gái rất vừa mắt với cậu, đôi khi còn hay gán ghép cậu với Song Jiyoung. Hai người họ cũng không quan tâm đến chuyện cậu là Omega đã bị “đánh dấu”. Khoa học bây giờ đã rất phát triển, cũng có thể giúp được cậu vào mỗi cơn phát tình.

Trong 3 năm qua, mối quan hệ của Jeon gia và Song gia đã trở nên thân thiết. Bác gái cũng rất ưng ý Jeon Bora, luôn miệng nhắc tới cô khi nào rảnh rỗi thì qua bên đây. Đúng là nhân duyên đôi lứa.

– Vâng. Con đã làm phiền mọi người thời gian dài rồi.

Bác gái xoa đầu cậu, trêu chọc:
– Aigooo, thằng nhóc này lớn thật rồi, còn có thể nói những câu khách sáo như vậy nữa. Cho dù con có làm phiền ta thêm vài năm nữa, hay cả đời ta đều chấp nhận. Ta còn đang mong con làm con rể của ta đây này.

– Mẹ à, đừng chọc em ấy nữa. Đỏ hết cả mặt lên rồi.

Song Jiyoung từ phòng bếp bước ra, trên tay có một khay trái cây lạnh, kịp thời giải vây cho Jungkook. Cứ mỗi lần bác gái gặp cậu, là y như rằng sẽ nhắc đến chuyện đấy liền. Jungkook chỉ có thể cười cho qua, không thể phản kháng.

– Thằng nhóc này, ta là đang mong Jungkook làm con rể ta, con còn không nhanh nhanh bắt Jungkook về, định thua cả thằng em con sao.

Bác trai bên cạnh nhanh chóng lấy một miếng dưa đưa tới cho bác gái, nói ngọt vài câu, để đổi chủ đề.
– Được rồi, được rồi. Bà đừng thúc giục nó nữa, chuyện tình cảm là tự nhiên, đâu thể nào nói hai, ba câu là thành đôi được. Bà cứ từ từ, rồi Jiyoung sẽ dắt về cho bà một đứa.

Bác gái không thèm đôi co thêm nữa, lập tức thay đổi thái độ, quay sang nhìn cậu:
– Khi nào thì con về?

– Bây giờ chỉ cần sắp xếp công việc của anh Jiyoung nữa, bọn con sẽ lên đường.

– Ta thật lòng là không muốn con đi chút nào. Nhưng dù sao bên đấy vẫn là nhà con, có rất nhiều người mong con về.

Jungkook nắm chặt tay bác gái mà tươi cười. Cũng đúng, rất nhiều người đang chờ đợi cậu.

Khoảng 2 ngày sau, sự việc Song Jiyoung tạm hoãn công việc một thời gian khiến cho người hâm mộ không khỏi tiếc nuối, cùng với công ty chủ quản. Những bài báo tung tin khắp trên mọi mặt trận, chưa kể lại còn có một số bài báo còn nhắc đến tên của Jungkook. Cậu cũng chả thèm quan tâm, cũng đã dần quen với những sự việc như này.

Trước 1 ngày khi lên máy bay, trong lúc đang soạn đồ đạc, bác gái đã đi đến và đưa cho cậu một sợi dây chuyền có hình đôi cánh, ở giữa còn có một viên ngọc ruby đỏ. Jungkook ban đầu từ chối, vì sợi dây chuyền này là sự minh chứng cho thành viên gia tộc Song gia. Jungkook cũng đã nhìn thấy hai sợi dây chuyền này trên người của Jisong và Song Jiyoung.

– Bác gái, sợi dây chuyền này con….

– Jungkook, ta từ lâu đã luôn xem con là một phần của Song gia, dù quyết định của con có như thế nào, ta vẫn sẽ chấp nhận. Chỉ cần con hạnh phúc, ta rất vui. Cho dù con có là của ai, thì con vẫn mãi là người của Song gia.

Vỡ oà cảm xúc, cậu ôm chầm lấy bác gái, luôn miệng nói từ cảm ơn.

Thử hỏi, nếu không có Song gia, có phải giờ cậu đã biến mất khỏi thế gian này rồi không.

Sáng sớm, Jungkook cùng với Andy và hai anh em nhà họ Song ra sân bay. Sắp xếp hành lý lại một lần nữa, trước khi loa thông báo vang lên, từ xa Jungkook đã nhìn thấy bác trai và bác gái.

– Jungkook, gửi lời chào của ta đến ba mẹ con. Ta sẽ nhớ con lắm.

– Vâng, con cũng sẽ nhớ người lắm.

Andy chu miệng, vẫy vẫy tay chào hai người:
– Andy đi đây, hai người không được khóc vì nhớ Andy đâu đấy.

– Thằng nhóc này, cái gì cũng nói được. Andy phải ngoan đó biết chưa. Khi nào lớn rồi, thì nhớ qua thăm bọn ta đấy. – nói đoạn rồi quay sang hai anh em họ Song, đặc biệt là Song Jiyoung, bà dặn dò: – Chăm sóc, bảo vệ tốt cho Jungkook và Andy, con mà làm hai đứa nó khóc, thì coi chừng ta.

Song Jiyoung chỉ biết câm nín mà nén nỗi đau vào trong lòng. Không biết, ai mới là con ruột.

– Bọn con đi đây, hai người nhớ giữ sức khoẻ đó.

Máy bay cất cánh, Jungkook thở dài một lượt, ngắm nhìn khung cảnh đất Mĩ trên bầu trời lần cuối. Lần đầu đặt chân đến đây, cũng là một cảm xúc vừa lo vừa sợ, xen lẫn là một nỗi buồn không có cách nào xua tan. Bây giờ, rời khỏi đây, cũng chính là cảm giác đó, không sai lệch đi một chút.

Ngắm nhìn Andy ngủ trong lòng mình, trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Cuối cùng, cũng đã trở lại rồi.

.
.
.
.
.

Sau khi Jungkook sang Mỹ, Jeon Bora đã ngày đêm học tập để tiếp quản công ty gia tộc. 3 năm, khoảng thời gian không quá ngắn cũng không quá dài để Jeon Bora có thể trưởng thành và tiếp thu thêm nhiều kiến thức.

Jeon Bora cũng không ngại đối đầu trực tiếp với Tứ gia, chưa kể, có rất nhiều lần, Jeon Bora luôn công khai đá xéo lục tổng, nhưng bọn hắn chỉ có thể cười trừ cho qua, không xem xét đến. Cũng đúng, là em dâu mà.

– Mẹ, anh hai đang trên đường trở về đó.

Bà Jeon đang thưởng thức tiệc trà ngoài vườn cùng với bầu không khí yên bình thì đã bị giọng nói của Jeon Bora phá tan tất cả. Đã 20 cái nồi bánh trưng rồi nhưng chẳng khác nào đứa con nít.

– Mẹ biết rồi. Con gái con đứa, đừng có như thằng đàn ông được không?

Bà lắc đầu chán nản, cũng không thèm chú ý đến cô, vẫn thản nhiên ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.

Jeon Bora phụng phịu, định lên tiếng như nghĩ lại thôi. Cũng không chần chừ ngồi xuống uống trà cùng bà.

– Nay rảnh rỗi đến vậy sao?

– Mẹ cũng phải để cho con gái của mẹ nghỉ ngơi chứ.

– Vất vả cho con rồi.

Jeon Bora cười trừ, cũng đúng cô chỉ mới bước sang tuổi 20 nhưng đã phải gánh vác trọng trách lớn trên vai. So với những người bạn cùng trang lứa, họ vẫn phải đang đi học rồi đi làm thêm. Còn cô lúc nào cũng phải dán mắt vào những tài liệu hàng nghìn con số, rồi các vấn đề quan trọng, chỉ cần sai một con số hoặc một con chữ, sẽ đi tong ngay. Nghĩ tới thôi, đã thấy một đống áp lực.

Nhưng cũng thật may, bên cạnh cho cô còn có ba mẹ, có Song gia và còn có cả Jungkook.

– Mẹ, con muốn tác hợp anh Jungkook với anh Jiyoung.

Ly trà trên tay bà Jeon khựng lại, bà ngạc nhiên quay sang nhìn Jeon Bora, ánh mắt kiên định của cô làm cho bà có chút hoảng loạn. Từ bao giờ con bé lại có suy nghĩ táo bạo như này?

.
.
.
.
.

Tin tức của Song Jiyoung trì hoãn công việc, kèm theo đó là một số thông tin nhắc đến tên cậu đã nhanh chóng đến tai bọn hắn. Min Yoongi gấp màn hình máy tính lại, đứng dậy khoác chiếc áo vest màu nâu sẫm, tiêu soái bước ra khỏi phòng làm việc.

Khí chất cao ngạo ngút ngàn của người đàn ông này cũng với pheromone Alpha toả ra xung quanh khiến cho nhiều người không khỏi giật mình. Điều gì đã khiến Min tổng của bọn họ hưng phấn đến như vậy.

Có nhiều người tuy là Beta nhưng đôi khi vẫn không chịu nổi áp lực từ pheromone của bọn hắn mà ngất xỉu, đúng là những Alpha gen trội luôn làm người khác không khống chế nổi bản thân đến khiếp sợ.

– Đến Kim gia.

Xe của Min Yoongi dừng trước khu biệt thự sang trọng của Kim gia, hắn bước xuống, người làm nhanh chóng là nghênh đón.

– Min thiếu.

– Kim SeokJin đâu?

– Kim nhất thiếu vẫn đang ngủ trên phòng.

Min Yoongi lắc đầu chán nản, giờ này vẫn còn ngủ được thì hắn cũng chịu thua. Cũng phải, Kim gia vừa mới đàm phán một hợp đồng vô cùng quan trọng, phải mất cả tuần trời chỉ để sửa hợp đồng. Khiến cho Kim tam gia không có nổi thời gian nghỉ ngơi. Bọn hắn cũng ít về nhà chung hơn, đa số đều sẽ trở về nhà riêng để nghỉ ngơi.

Lúc này, đằng sau vang lên tiếng cười nói quen thuộc, Min Yoongi quay người mỉm cười chào hỏi.

– Là Yoongi đấy sao?  – bác gái nhìn thấy cậu, mững rỡ lên tiếng.

– Bác trai, bác gái. Đã lâu không gặp hai người, hai người khoẻ chứ?

– Bọn ta vẫn khoẻ, mau vô nhà.

Min Yoongi lịch sự cúi người, chủ động nhường đường cho hai người họ đi vào.

– Con đến gặp thằng nhóc SeokJin đúng không? Nó vẫn đang ngủ, để ta cho người gọi nó dậy.

– Không cần đâu ạ. Để con được rồi, dù sao bọn con cũng có chuyện riêng cần nói.

Cúi người xin phép. Min Yoongi bước thẳng về phía phòng của Kim SeokJin.

Đứng trước cửa phòng, Min Yoongi tự nhiên mở cửa đi vào. Tầm nhìn của hắn nhanh chóng va phải chiếc giường ở giữa căn phòng. Kim SeokJin vẫn đang cuộn tròn chăn mà ôm gối ngủ, quần áo cùng với giấy tờ thì vất tứ tung trong căn phòng, là ai nói Kim SeokJin rất ưa gọn gàng, sạch sẽ? Không hề, chỉ là trước đây thôi.

Hành động rất quyết đoán và gọn gàng, Min Yoongi thành công hất tung tấm chăn ra khỏi người Kim SeokJin. Không khí mát dịu ùa vào, đụng chạm lên lànnda rắn chắc của Kim SeokJin, khiến hắn run nhẹ, đôi mày co lại, tay với xung quanh chỉ để tìm tấm chăn. Mò mãi vẫn không thấy, Kim SeokJin bực bội ngồi dậy, lúc này sự hiện diện của Min Yoongi cùng với tấm chăn của hắn mới thành công đánh thức Kim SeokJin dậy.

– Có chuyện gì lại đến đây?

Kim SeokJin từ nhà vệ sinh bước ra, bộ đồ pyjama trên người vẫn không thay đổi, tóc tai vẫn rối tung rối bời, nhưng nét đẹp không chỉn chu này vào sáng sớm có phải là quá mức đẹp rồi không. Một vẻ đẹp khiến người ta rớt mất cả đống liêm sỉ chỉ mong có thể chạm vào.

– Chuyện của Jungkook trở về Hàn, mày thật sự không biết?

Kim SeokJin nhếch mép, tay mở nắp chai nước, hắn nhấn định:
– Mọi tin tức về Jungkook, tao đều nắm trong lòng bàn tay. Có khi, cả Park Jimin và Jung Hoseok cũng biết rồi.

.
.
.
.
.
Tại sân bay….

Trời dần dần chuyển đêm, không khí lạnh ùa về. Jungkook vừa bước xuống máy bay đã bị gió lạnh thổi mạnh vào khiến cậu run lên. Andy cũng vì thế mà chịu ảnh hưởng, cậu không nghĩ rằng Hàn Quốc về đêm lại lạnh đến như vậy. Cũng may đã chuẩn bị cho Andy một chiếc áo khoác dày.

Ngồi đợi hai người kia lấy vali, Jungkook ôm chặt Andy trong lòng, bé con lại chìm vào giấc ngủ rồi.

– Đi thôi, Jungkook.

Vali đã lấy xong hết, cả 3 bước ra ngoài cổng chờ. Chỉ sau vài phút, chiếc xe có kí hiệu riêng của Jeon gi cũng đã tới. Jungkook cười trừ nhìn người con gái bước ra từ trong xe, chỉ vội nói:

– Anh về rồi.

———————————
Jungkook trở về rồi, bắt đầu ngược công thuiiiii 🥳🥳🥳🥳

[text_hash] => 4d84536b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.