Array
(
[text] =>
Nếu nhớ nhung là một tội lỗi thì thời gian chính là tội ác.
Sau khi Jungkook biến mất, Kim Taehyung không một ngày được ngủ ngon. Hắn luôn thao thức nhớ đến bóng hình cậu. Khoảng nửa năm đầu, hắn như mất hết lí trí mà đâm đầu vào rượu, thuốc lá nhưng cự nhiên lại không đụng đến nữ nhân hoặc nam nhân khác. Chỉ cần nhắm mắt, hình ảnh của Jungkook hắn lại xuất hiện trước mắt, nhưng đưa tay ra chạm vào cậu thì lại tan biến. Kim Taehyung khi ấy là phát điên rồi.
Nếu không phải nhờ phương pháp trị liệu tức thời của Jung Hoseok, thì có lẽ Kim Taehyung đã không còn là hắn nữa rồi.
Tròn một năm, Kim Taehyung bấy giờ mới có thể bình tĩnh lại, chấp nhận sự rằng cậu đã không còn ở bên cạnh hắn. Kim Taehyung lại trở về với vòng lặp cuộc sống hằng ngày. Cho đến khi hắn bất chợt nhìn thấy bức ảnh của cậu và Song Jiyoung được lan truyền trên mạng xã hội, cuối cùng hắn cũng biết đã đến lúc rồi.
Kim Taehyung đồng ý cho cậu rời xa hắn 2 năm cũng không có nghĩa hắn sẽ cho cậu rời xa hắn mãi. Thứ gì là của Kim Taehyung, thì mãi mãi là của hắn. Trừ khi hắn chết, thì sẽ được tự do.
Ngày qua ngày, tin tức của Jungkook luôn được báo cáo về cho hắn không thiếu sót một thứ. Kim Taehyung chỉ có thể kìm nén cơn tức giận vào lòng mà không thể làm được gì. Cái tên Song Jiyoung đó, lại không biết cậu đã thuộc về bọn hắn mà vẫn thân mật, cười đùa vui tươi đến như vậy. Nếu là người ngoài nhìn vào, còn nghĩ bọn họ chính là một cặp tình nhân. Thật nực cười.
“Bảo bối nhỏ, tôi cho em tự do 2 năm, để tôi bắt được thì em chết chắc.”
.
So với 3 anh em nhà họ Kim thì Min Yoongi chỉ luôn chú tâm vào công việc. Trừ khi quá sức, hắn sẽ tự mình mò đến Dark Bar mà giải sầu. Thời gian gần đây, Kim SeokJin phải lo cho Kim gia nên hai người bọn hắn cũng ít gặp nhau hơn. Nếu như không phải nói về vấn đề công việc, thì sẽ không còn chủ đề gì nữa. Lý do Min Yoongi không nhắc đến Jungkook là do hắn đã tự nhủ với bản thân: cất giấu nỗi nhớ dành cho cậu, đợi đến khi Jungkook trở về, đòi cả gốc lẫn lãi.
Mặc dù hắn không cập nhập thông tin của cậu, nhưng hắn đều biết hết. Tại sao ư, là trực giác của hắn mách bảo hắn.
Một người từng trải như hắn, đã nhận bao nhiêu cay đắng, sót xa, thì so với việc này, chí ít vẫn có thể chịu đựng được.
Có điều, nay hắn lại nhàn rỗi đến nỗi, túc trực tại văn phòng làm việc của Jung Hoseok. Nhâm nhi tách cà phê do y tá chuẩn bị, hắn nhấp một ngụm, rồi lại liếc nhìn Jung Hoseok đang xem hồ sơ bệnh án, lên tiếng cắt ngang:
– Công ty rảnh rỗi đến nỗi lại quay về bệnh viện?
Jung Hoseok liếc nhìn hắn, lười nhác trả lời:
– Có rảnh rỗi như nào cũng không bằng mày. Rảnh đến nỗi cũng không thấy bóng dáng.
Min Yoongi cười trừ, là đang trách mắng hắn đây mà. Vẫn là, chỉ có anh em bọn hắn mới dám đá kháy Min Yoongi.
– Chả phải bây giờ tao đang trước mặt mày sao.
– Sao lại đến đây? – tay vẫn lật từng trang bệnh án, vờ hỏi.
Nhận lại được sự im lặng từ Min Yoongi, Jung Hoseok bất lực không thèm nói nữa, tập trung vào bệnh án trên bàn.
Sau khi công ty ổn định, Jung Hoseok lại nhường lại vị trí cho ba hắn. Còn hắn thì quay trở lại bệnh viện. Thà hắn ngày đêm ở trong phòng phẫu thuật, còn hơn là ngồi trước màn hình máy tính, bên cạnh còn cả một đống hồ sơ toàn số rồi các hợp đồng khiến hắn nhức mắt đau đầu. Với lại, trong phòng phẫu thuật cũng giúp hắn tập trung công việc hơn, đỡ phải xao nhãn đến việc nhớ cậu.
Nếu nhớ Jungkook cũng là một công việc có lương, hắn nguyện từ bỏ tất cả mà ngồi nhớ đến cậu. Nhưng sự thật thì mất lòng, còn nghĩ đến cậu, chỉ khiến hắn thêm hận bản thân.
Jung Hoseok cũng không còn trách Kim Taehyung, dù gì bọn hắn cũng đã chung sống với nhau từ nhỏ, quan hệ gia đình lại vô cùng gắn kết. Bọn hắn là tin tưởng nhau mới chấp nhận kế hoạch đó, đâu thể nào đổ hết lên đầu của Kim Taehyung. Đã chấp nhận việc đó, thì phải chấp nhận sự tổn thương.
Dừng việc lật hồ sơ, Jung Hoseok thả bút, ngả người ra phía sau, vu vơ hỏi nam nhân mặc vest trước mặt:
– Min Yoongi, mày đoán xem, khi nào Jungkook trở về?
– Có thể là ngày mai, ngày kia, tuần tới, tháng sau, năm sau hoặc cũng có thể là không trở về.
Jung Hoseok cười khẩy, đúng là Min Yoongi, vẫn lạc quan đến như vậy.
– Vậy mày đoán xem, đứa bé ấy sẽ giống ai?
Đôi mắt lộ rõ vẻ hứng thú, quả thật từ lúc tìm được tung tích của cậu, nhìn thấy rõ sự thay đổi của cậu, bọn hắn cũng đủ biết, đứa bé đã được sinh ra an toàn.
– Giống ai thì cũng là bé con của chúng ta.
” Jeon Jungkook, bọn tôi vẫn đang đợi em chở về.”
.
Về phía Park Jimin, hắn gần đây cũng chả khác gì Min Yoongi, công việc cứ tiến đến phía hắn dồn dập khiến Park Jimin đến ăn còn không có. Chả hiểu sao, Park Jimin lại hứng thú với mảng thời trang, hắn tự tay mở một công ty chiêu mộ các nhân tài có cũ có mới, chỉ cần là yêu thích đến thời trang và có năng lực, hắn sẽ tiếp nhận hết. Chẳng mấy chốc, sức ảnh hưởng của công ty hắn lại một lần khiến người khác ghen tị. Nhưng đây chả phải là kế hoạch của hắn sao, lại bảo chả liên quan đến Jeon Jungkook.
Nếu Jungkook hiện đang là stylist của Song Jiyoung, thì tại sao không nhân cơ hội nào mà kéo cậu về phía hắn. Chỉ để cậu là nhà thiết kế độc nhất vô nhị của Park Jimin.
Park Jimin trước giờ luôn tuân thủ theo nguyên tắc của hắn đặt ra, không ngờ chỉ vì một Omega mà thay đổi.
Cũng đúng, ai bảo bọn hắn lúc trước khinh thường Omega, còn tuyên bố rằng sẽ không đụng vào Omega, nhưng lại chỉ vì một Jeon Jungkook mà đi ngược với lời nói, đúng là nghiệp quật, quật đến nỗi tả tơi.
Vừa phải một tay lo cho công ty của gia đình vừa phải lo cho công ty riêng, Park Jimin mệt mỏi nheo mắt, dừng tất cả hoạt động mà ngả người ra phía sau. Thật nhức mắt.
Thờ dài ngắm nhìn bức ảnh được để trên bàn, vẫn là nụ cười của Jungkook làm hắn xua tan đi mệt mỏi.
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, hắn hạ lệnh cho vào. Thư kí đi đến đặt lên bàn hắn một tách cà phê, vội nói:
– Chủ tịch, thư mời gửi đến thiếu gia Jungkook lại bị từ chối.
Đây là lần thứ n trong tháng hắn đã bị cậu từ chối thẳng thừng chỉ vì muốn mới cậu về với công ty của hắn. Nhưng Park Jimin đúng là đồ mặt dày, cho dù có bị từ chối thêm n lẫn nữa, hắn vẫn kiên quyết gửi thư mời đến cho cậu. Hắn không tin Jungkook sẽ từ chối hắn mãi.
Park Jimin cười khẩy, tay ra hiệu cho thư kí ra ngoài, vươn vai vài cái rồi lại bắt tay vào với những dự án còn đang dang dở. Nở một nụ cười trừ, Park Jimin lắc cười:
” Đúng là thỏ con rất hư,”
.
.
.
.
.
Tối đến, Jungkook lựa chọn cho mình một bộ vest đỏ, tóc tai chải chuốt gọn gang, chỉn chu mọi thứ hoàn tất, ngắm nhìn một lần nữa trong gương, cậu cũng không ngờ bản thân mình lại thay đổi đến như vậy. Một người trầm tính, không thích ồn ào và những nơi đông người như cậu lại có ngày đam mê đến những buổi đấu giá, thích thú quan sát nhìn ngắm những tấm bảng giơ lên. Đúng là con người, ai cũng có lúc thay đổi.
Vừa bước xuống đã nhìn thấy Andy được Jisong bế trong lòng, đang chơi trò máy bay bay lượn. Andy nhìn thấy cậu, liền mè nheo đòi cậu bế.
– Ba thật xinh đẹp.
– Đồ dẻo miệng nhà con.
Vừa hay Song Jiyoung bước xuống, bèn lên tiếng trêu cậu:
– Andy nói đúng mà. Em rất đẹp.
Jungkook cười trừ, trao bé con cho Song Jiyoung, cậu ngước nhìn đồng hồ, cũng đã đến giờ. Tạm biệt cả 3 người rồi nhanh chóng r axe đã được chuẩn bị sẵn.
Nối tiếp sau xe của Jungkook là xe của 3 người bọn họ, Song Jiyoung cùng Jisong nay trong đời thường dắt bé con đi chơi,
Xe của Jungkook dừng trước một khách sạn 5 sao sang trọng, xung quanh có rất nhiều vệ sĩ đứng xung quanh bảo vệ. Jungkook bước xuống, thành công thu hút mọi ánh nhìn nơi đó, ánh đèn flash nhấp nháy, Jungkook nhíu mày: cũng đúng, buổi đấu giá ngày hôm nay có rất nhiều nhân vật nổi tiếng, chưa kể cậu đến đây với tư cách là người của Song gia.
Cậu chỉ không ngờ, sự đối đãi của họ dành cho cậu là quá khác biệt. Lúc vừa mới bước vào trong, Jungkook đã được nhân viên dẫn đến khu ngồi vip, riêng cậu một bàn và một người phục vụ riêng, chưa kể còn có cả bảo an. Khu của cậu còn đặt cách rất gần với sân khấu, một mình một khung trời riêng, Jungkook thầm nghĩ: vị trí của Song gia lại đặc biệt đến như vậy.
Chậc, Jungkook làm gì biết được, tất cả đều là sự sắp xếp của Kim Nam Joon. Cho dù cậu có ở đâu, ở phương trời nào, thì chỉ cần quay lại đằng sau, vẫn luôn có bọn hắn hậu thuẫn cho cậu. Chỉ là Jungkook không biết.
– Thưa ngài, đây là món quà chúng tôi dành tặng riêng cho ngài.
Jungkook ngơ người, cũng đưa tay nhận lấy món quà, lại còn có đãi ngộ này sao. Cậu rất ít khi nhận quà của người khác, hầu như là không bao giờ. Cho dù quà có đến tận tay, Jungkook cũng cự nhiên tìm lại trả cho người khác, từ bao giờ cậu là như vậy.
Cũng không mở ra xem ngay, dù gì, buổi đấu giá cũng đã bắt đầu rồi.
Trải qua gần 2 tiếng, cuối cùng buổi đấu giá cũng đã kết thúc. Mặc dù không chốt được cái gì cho bản thân cũng như cho an hem nhà họ Song nhưng cũng đủ để cậu tiếp thu thêm kiến thức của một vài món đồ. Tiện tay cầm lấy hộp quà đứng dậy trở về nhà, cũng nên về với Andy thôi.
Ôm món quà trong tay, Jungkook không chần chừ nữa, mở nắp hộp quà. Món quà trong hộp khiến cậu rất ngạc nhiên, là một bức tranh vẽ về cậu. Chỉ có điều, là ai đã vẽ cậu, đường nét tinh xảo, từng nét nhỏ nhất của đôi mắt cũng rất tỉ mỉ, đến cả sống mũi, xương quai hàm,… không sai một đường nét. Nhưng nếu nhìn vào tranh, cũng đủ biết, đây là cậu của 3 năm trước.
Cũng không suy nghĩ nữa, cất gọn bức tranh vào hộp, nhìn thành phố vào ban đêm. Đèn đường rọi sáng cả cung đường, ngoài trời đã đổ mưa, những hạt mưa lất phất rơi vào cửa kính, Jungkook thở dài, tựa đầu vào cửa kính, vẻ đẹp cô độc một lần nữa lại hiện lên. Đã 3 năm, nỗi nhớ đối với bọn hắn đã vơi dần, nhưng trong thâm tâm cậu, vẫn còn một chút cảm xúc gì đó với bọn hắn. Chả hiểu sao, bóng hình của Kim Hani lại xuất hiện trong tâm trí cậu. Rốt cuộc, là trong lòng cậu đang có điều gì uẩn khúc hay sao?
– Là nên trở về hay tiếp tục trốn chạy?
[text_hash] => 51aa4a48
)