Array
(
[text] =>
Cho dù có quen với múi giờ sinh hoạt bên Mỹ thì trở về đây Jungkook thích nghi rất nhanh. Việc thay đổi đồng hồ sinh học của cậu để phù hợp với bên này không có gì là khó.
Đêm qua, thời gian máy bay hạ cánh có chút bị thay đổi, nên lúc Jungkook trở về nhà thì đã không làm kinh động đến mọi người trong nhà. Chỉ lặng lẽ lên phòng của cậu, hai anh em họ Song cũng đã được Jeon Bora cho người sắp xếp phòng trước đó.
Vừa mở mắt, quay sang thấy Andy vẫn ngủ ngon, Jungkook nhẹ nhàng bước chân xuống giường để sắp xếp hành lí.
Phòng của cậu vẫn được giữ nguyên như cũ, không có bất kì một sự thay đổi nào. Chưa kể được dọn dẹp sạch sẽ, tươm tất.
Loay hoay cũng xong đống quần áo, Jungkook mở cửa bước ra ngoài, ngó Andy một lần nữa mới đóng cửa. Vừa mới đi được hai bước chân, thì Jeon Bora từ đâu xuất hiện, nhảy cẫng lên người cậu, choàng vai bá cổ khiến Jungkook thiếu điều muốn té.
– Nhóc con, bớt phá.
– Anh hai, anh thay đổi thật đó. Xém chút nữa là đêm qua em không nhận ra rồi.
Đúng là như vậy thật, đêm qua khi Jeon Bora bước xuống xe, ngó ngang ngó dọc không nhìn thấy bọn họ, chỉ khi thấy Jisong vẫy tay cô mới phát hiện ra. Điều khiến cô không tin được chính là Jungkook- đây thật sự là anh trai của mình sao. Giữa call video và nhìn tận mắt thì đúng là sự thay đổi khó tin.
Jungkook phì cười, búng vào trán Jeon Bora một cái:
– Đây là lần thứ 3 em nói câu này rồi đó.
Cả hai trò chuyện vui vẻ bước xuống nhà, vừa đặt chân xuống phòng khách đã nhìn thấy mọi người tập trung ở đó. Bà Jeon nhìn thấy cậu, không chậm trễ một giây một phút nào nữa ôm cậu vào lòng.
– Kookie của ta về rồi. Ta rất nhớ con.
– Ba, mẹ con cũng rất nhớ mọi người.
Đây là lần đầu tiên Jungkook cảm thấy một bữa ăn sáng vô cùng trọn vẹn cùng chất lượng. Bản thân cậu cũng không ngờ rằng trong 3 năm đó, sự kết hợp của Jeon Bora cùng với Song gia lại giúp gia tộc gậy dựng lại mọi thứ. Tất nhiên, mấy chuyện liên quan đến thương trường kinh tế thì Jungkook đều làm ngơ, bởi vì nó quá rắc rối.
– Ba nói sao, công khai con với công chúng á?
Ông Jeon gật đầu, thật ra ông đã ấp ủ ý định công khai cậu từ rất lâu, nhưng vẫn còn một số chuyện vẫn chưa giải quyết được, nên ông đành phải gác nó qua một bên.
– Phải, dù gì con cũng là con trai trưởng của gia tộc, chuyện này dù đã được bưng bít từ lâu nhưng cũng sẽ đến lúc bị phanh phui.
– Nhưng mà… con là…
– Cho dù con có là ai, con mãi mãi là người của Jeon gia.
Jungkook cũng không phản đối, chỉ gật đầu. Bà Jeon thấy vậy, vội lên tiếng:
– Jungkook, chuyện con và đám nhóc kia….
– Mẹ, con không bọn họ không còn quan hệ gì nữa. Mẹ yên tâm.
Thấy bà Jeon cũng yên tâm một phần, Jungkook tiếp tục bữa ăn. Nhưng thật ra, trong lòng cậu biết rõ, công khai với mọi người về thân phận cậu, tất nhiên sẽ có mặt của bọn hắn. Không sớm cũng muộn cũng sẽ gặp mặt, đâu thể trốn cả đời mãi. Với lại, cái đất Hàn nhỏ bé này, gặp nhau là điều không tránh khỏi.
Điều Jungkook muốn thực hiện khi trở về Hàn chính là đến Busan gặp Kim Hani.
Sau khi ăn sáng xong, Jungkook đã sửa soạn tươm tất cho mình và Andy. Cùng với anh em họ Song và Jeon Bora, bọn họ quyết định chạy đến Busan trong ngày.
– Jisong, anh nhắn tin với ai mà lại lâu như vậy.
Nghe tiếng gọi của Bora từ trong xe, Jisong nhanh chóng bấm nút gửi tin rồi đi vào trong xe. Vừa đặt đít ngồi đã bị Jeon Bora lườm lên lườm xuống, đến nỗi Jungkook phải ra giải vây.
Khung cảnh quen thuộc, ngôi mộ đó, vẫn bãi đất đó. Jungkook mỉm cười, ngắm nhìn tấm ảnh được khắc trên bia, đã 3 năm rồi đã không còn được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Kim Hani.
Jungkook ngồi bệt xuống, đặt bó hoa cúc trắng xuống bên cạnh. Nhưng Jungkook cũng không để ý, bên cạnh bó hoa của cậu, vẫn có một bó hoa khác.
– Chị Hani, em về rồi. Cuối cùng em đã có đủ can đảm để có thể trở về nơi này. Em từng nghĩ, muốn chạy trốn mọi thứ để có một cuộc sống an nhiên, nhưng cuối cùng em vẫn chấp nhận quay trở lại. Vì nơi này có gia đình, có chị, có mọi thứ.
Jeon Bora đứng ngoài cũng không ngờ rằng, Jungkook lại có thể kiềm chế cảm xúc đến như vậy. Nếu là cậu ngày trước, chỉ cần đứng trước mộ của Kim Hani thì sẽ không kiềm được mà khóc. Nhưng bây giờ thì sao, rõ ràng đôi mắt đỏ hoe nhưng lại chẳng hề có một giọt nước mắt.
– Em có đưa Jisong đến gặp chị nè. Còn có cả Song Jiyoung và Andy nữa. Mọi người đều rất nhớ chị, nếu chị vẫn còn sống thì tốt quá rồi.
Bên Mỹ, Song Jiyoung đã được nghe rất nhiều về Kim Hani, là người chị, người bạn chí cốt, là gia đình của Jungkook.
Andy được Jisong bế lên trước, bé con đứng trước mộ Kim Hani, một nụ cười tươi rói hiện lên trên khuôn mặt phúng phính, trắng nõn, bé con lên tiếng:
– Dì Hani, con là Andy, rất vui được gặp dì.
Chả hiểu vì sau bé con vừa dứt lời, mọi người không chịu được mà cùng cười. Đúng là trẻ con, làm cái gì cũng thấy đáng yêu.
Jeon Bora nhìn hình ảnh của anh mình, trong lòng có chút thương xót. Nói thật, nếu là cô nhìn vào Jungkook, sẽ thấy vẻ bề ngoài đó có sự kiên cường, độc đoán, lạnh lùng, khó gần, nhưng nếu nhìn thẳng vào đôi mắt kia, sẽ nhận thấy được sự bi thương, cô đơn, trống vắng. Tuy Jungkook luôn tỏ ra là mình ổn với mọi người, thật ra trong lòng cậu vẫn luôn để tâm đến những chuyện của quá khứ.
– Cảm giác này…
Đang đắm chìm vào trong suy nghĩ của bản thân, Jeon Bora cảm thấy lạnh sống lưng, như thể đang có ai đó nhìn về phía họ. Jeon Bora không nhịn được liền quay người ra phía sau, nhưng rõ ràng là không có một ai, chỉ có chiếc xe hơi của bọn họ. Jisong kế bên thấy cô rất lạ, liền hỏi:
– Sao thế Bora?
– Em cảm nhận được như có ai đang theo dõi mình?
– Đừng suy nghĩ lung tung, không có đâu.
Jeon Bora trấn an bản thân, mong là thế. Nhưng trực giác của con gái luôn đúng, cô nhận thấy có ai đó đang theo dõi bọn họ.
Dọn dẹp lại mộ của Kim Hani, Jungkook lúc này mới thấy sự hiện diện của một bó hoa khác, không những vậy còn là hoa tươi, chắc chắn là có người đến trước cậu. Nhưng trong trí nhớ, Kim Hani không có người thân thích, ngoại trừ…bọn họ. Nhưng cậu cũng đánh bật suy nghĩ đó ra khỏi đầu, cũng có thể là người qua đường.
– Được rồi, Hani em đi đây. Khi khác em đến gặp chị.
Jungkook luyến tiếc nhìn bức ảnh của Kim Hani lần cuối rồi mới tiến về phía xe. Chẳng mấy chốc, khi xe của Jungkook vừa lăn bánh, đằng sau đã có sự xuất hiện của một chiếc xe hơi trắng, hình như đã theo dõi họ từ rất lâu.
Cửa xe mở, bước từ trong ra là hai nam nhân ăn mặc sang trọng, khí chất ngút ngàn, ưu tú, hiên ngang. Gỡ mắt kính đen xuống, đôi mắt hướng về phía chiếc xe đang dần biến mất khỏi cung đường.
Min Yoongi đút tay vào túi quần, lưng tựa vào ô tô, lên tiếng:
– Quả nhiên em ấy đã quay trở về.
Kim SeokJin nhún vai, bình thản đáp:
– Bắt đầu công cuộc bắt thỏ con về nhà thôi.
.
.
.
.
.
Vài ngày sau, thư mời tham gia buổi tiệc của Jeon gia đã được đưa tới cho các gia tộc, trong đó có cả Tứ gia.
Và cuối cùng, buổi tiệc cũng đã đến.
Tuy bên ngoài nói là không lo lắng, nhưng thực chất bên trong như có hàng ngàn con kiến đang bò trong cậu. Trước 1 ngày khi buổi tiệc được diễn ra, Jungkook ăn không ngon, ngủ không yên, luôn trần trọc lo lắng. Thứ cậu sợ không phải là đối diện trước nhiều người, mà thứ cậu sợ nhất chính là đối diện trước mặt bọn hắn.
Mặc dù bản thân cậu không còn để tâm đến những chuyện quá khứ, nhưng chỉ cần đối diện với bọn hắn, thân thể cậu như không tự chụ được mà muốn xà vào lòng họ ngay lập tức, vì sao ư, là vì trong cậu có dòng máu của bọn hắn.
Cậu cứ nghĩ rằng, thời gian ở bên Mĩ có thể làm cậu quên đi bọn hắn, quên đi tình cảm này nhưng sự thật không hề như vậy. Chỉ cần đứng trước gương, nhận thấy những vết cắn kia, Jungkook lại cảm nhận được dòng máu của họ đang chảy trong cơ thể, đặc biệt là mùi phẻomone.
Mỗi lần phát tình, thứ cậu khao khát nhất, chính là cái hôn, cái ôm chứ không phải là những vỉ thuốc ức chế.
Cho nên, nếu hôm đó đứng trước mặt bọn hắn, cậu không biết bản thân sẽ như thế nào nữa.
– Em không ổn sao?
Với tâm trạng không ổn định, Jungkook luôn vò góc áo mà đi lại trong phòng, đến nỗi Song Jiyoung cùng với Jisong muốn chóng mặt.
Jungkook vội dùng bước, lên tiếng giải thích:
– Không có…chỉ là hơi hồi hộp một xíu.
– Có thật là chỉ hồi hộp? – Jisong dò xét một lượt. Là ai chứ là Jungkook, anh nắm rõ.
Jungkook gật đầu, thì đúng là cậu hồi hộp thật mà.
Đúng lúc Jeon Bora mở cửa bước vào với một đầm dạ hội màu đỏ rực, chiếc đầm body tôn lên 3 vòng nảy lửa chả Jeon Bora khiến cho Jisong nhìn đến mức đỏ cả mặt.
– Anh hai, đến lúc rồi.
Ánh đèn chả buổi tiệc nhanh chóng tập trung về phía của Jungkook. Giữa hàng trăm người, trong bộ lễ phục trắng tinh đơn giản nhưng sang trọng cùng với những tiểu tiết vô cùng tinh tế, kết hợp vẻ đẹp ưu tú, khuôn mặt góc cạnh, đường nét hoàn mĩ của Jungkook nhanh chóng thu hút được mọi ánh nhìn. Ngỡ ngàng có, say đắm có, ghen tỵ có,… Jeon gia từ bao giờ lại có một báu vật như này?
Jeon Jungkook đã trở thành trung tâm của buổi tiệc rồi.
Đứng trước sân khấu, Jungkook hít thở sâu, maknh dạng lên tiếng.
– Xin chào, tôi là Jeon Jungkook.
Jungkook thở phào khi vừa trải qua một việc vô cùng lớn lao. Khó khăn lắm mới trốn ra được vườn, nếu cứ đứng trong đó, thế nào cũng cậu bị ông Jeon kéo đi chào hỏi tất cả mọi người. Sự xuất hiện của
Song Jiyoung như một vị cứu tinh. Anh mang cho cậu ly nước, Jungkook nhanh chóng cầm lấy uống hết trong một hơi.
– Hồi hộp đến như vậy sao? Anh lúc trước khi ra mắt công chúng cũng như em vậy đó?
– Đừng chọc em nữa.
– Được rồi, đợi anh xíu để đi lấy đồ ăn cho em.
Jungkook day day thái dương, nới lỏng cà vạt, đúng mà những bộ âu phục như này, không phù hợp với cậu.
Nói đến mới nhớ, khi nãy, cậu cứ lo sợ rằng sẽ gặp được bọn hắn trong buổi tiệc. Nhưng sự thật lại không hề có, đến một cái bóng chả bọn hắn cậu cũng không thấy. Trong lòng cậu lúc ấy dâng lên hai loại trạng thái, một là an tâm, hai là mất mát.
Cũng đúng, bọn hắn bây giờ đã có Lee Nari, đâu còn quan tâm đến cậu.
Jungkook thở dài, ngước nhìn ánh trắng sáng trên bầu trời. Vẫn là khung cảnh yên bình vẫn là sự lựa chọn sáng suốt nhất.
Đằng sau vang lên tiếng sột soạt, Jungkook cũng không quay đầu lại, chỉ nghĩ là Song Jiyoung, cho đến khi giọng nói đã từ lâu không được nghe thấy vang lên, mới thành công gây được sự chú ý của Jungkook.
– Thỏ con, mừng em trở về.
[text_hash] => 58d8199e
)