Array
(
[text] =>
*Tác giả: Tiến độ theo đuổi vợ ở chương này: 50%
Chương này nói về việc thỏ nhỏ về nước để chữa bệnh, sức khoẻ chuyển biến tốt hơn, và sói nhỏ cuối cùng cũng bí mật đeo nhẫn cầu hôn cho thỏ nhỏ, tạm xem như một lời cầu hôn.
–
Giang Hỗ đã vào thu, trời âm u, liên tiếp mấy ngày mưa phùn, cuốn đi cái nóng cuối hạ, trong không khí tràn ngập hơi lạnh ẩm ướt.
Nửa tháng nay Cao Đồ bận rộn sắp xếp hành lý, rồi lại dọn dẹp căn nhà thuê, khép lại ba năm cuộc sống ở nước V một cách tạm ổn. Y ngày ngày đều mệt mỏi rã rời, không chỉ đặt lưng xuống là có thể ngủ say, mà tình trạng rối loạn pheromone cũng xảy ra thêm vài lần. Có một hôm Cao Đồ thậm chí còn ngất đi khi ngửi mùi pheromone của Thẩm Văn Lang khiến hắn lo lắng đến mức mấy lần muốn lập tức đưa y bay về Giang Hỗ.
Máy bay cuối cùng cũng hạ cánh. Chuyến bay dài lại càng khiến Cao Đồ thêm mệt mỏi. Thẩm Văn Lang đành bật đèn ngủ trên máy bay riêng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt gầy đi chỉ trong vài ngày nay của Cao Đồ, nói nhỏ: “Bảo bối, dậy đi, chúng ta đến rồi.”
“Ưm…”
Cao Đồ mơ màng ngồi dậy, để Thẩm Văn Lang mặc thêm cho mình hết áo này đến áo khác lên người. Một lúc sau y mới phản ứng lại, động vai chống cự:
“Nóng quá, Thẩm Văn Lang.”
“Không nóng đâu, Giang Hỗ mấy ngày nay nhiệt độ giảm rồi, em phải mặc thêm vào không thì bị cảm mất”, Thẩm Văn Lang dỗ dành: “Ngoan, đưa tay này lên.”
“Ngoan” ư? Cao Đồ mặt nóng bừng, thần trí tỉnh táo hơn vài phần. Y giật lấy tay áo, tự mình nhanh chóng xỏ vào, nói nhỏ: “Biết rồi, em sẽ mặc.”
Lời Thẩm Văn Lang không sai, nhiệt độ ở sân bay Giang Hỗ về đêm thấp hơn nhiều, gió lạnh thổi vào tuyến thể trần trụi khiến Cao Đồ vô thức rụt cổ lại. Y nhìn sang Lạc Lạc, bé con ăn mặc ấm áp đang ngủ ngon trong vòng tay của trợ lý.
Thẩm Văn Lang cởi áo khoác của mình đắp lên cho Cao Đồ, cổ áo cashmere mềm mại ôm lấy cổ y, mang đến một chút hơi ấm: “Thấy chưa, có nên mặc thêm không?”
“Ừm”, Cao Đồ ngượng ngùng kéo kéo áo khoác, rồi hỏi:
“Áo khoác cho em rồi, anh không lạnh sao?”
Thẩm Văn Lang buồn cười nhìn y:
“Anh dù gì cũng là một Alpha cấp S, lạnh gì chứ?”
Cao Đồ lẳng lặng liếc nhìn Thẩm Văn Lang cao lớn cường tráng. Đôi khi y thực sự muốn cảm thán sự bất công của tạo hóa, tại sao lại cho Alpha khuôn mặt đẹp trai mà còn cả cơ thể khỏe mạnh như vậy…
…
Thẩm Văn Lang đặt lịch khám tại Bệnh viện số Bảy thành phố vào ngày thứ hai sau khi về Giang Hỗ. Đây là lần thứ hai Thẩm Văn Lang cùng Cao Đồ gặp vị bác sĩ Omega chủ trị kia.
Nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp vị bác sĩ này, Thẩm Văn Lang không khỏi hối hận. Khi đó bác sĩ đã nói rõ ràng như vậy, nhưng hắn lại chưa bao giờ nghi ngờ về sub-gender của Cao Đồ. Nếu lúc đó hắn đã phát hiện ra bí mật của y, liệu mọi chuyện có trở nên như bây giờ không?
Tuy nhiên có hối hận cũng vô ích, Thẩm Văn Lang lúc này chỉ nắm chặt tay Cao Đồ, lắng nghe lời chẩn đoán của bác sĩ.
Bác sĩ chủ trị vừa xem kết quả khám bệnh, vừa nghi ngờ đánh giá tên Alpha “thần kinh” đang đứng sau lưng Cao Đồ với vẻ mặt lo lắng.
Bệnh nhân Omega đáng lo ngại mà ông ba năm không gặp này đã trải qua nhiều điều, không chỉ thực sự sinh con, mà sức khoẻ còn tệ hơn năm đó. Tuy nhiên, cũng may là y dường như đã chấp nhận thân phận Omega của mình, giờ cũng không cần kê thuốc ức chế mạnh cho y nữa, chắc chắn tất cả những thay đổi này là Alpha cấp S bên cạnh y kia.
Bác sĩ mặt không cảm xúc liếc Thẩm Văn Lang: “Bây giờ cậu không ghét mùi Omega nữa à?”
Cao Đồ nghe vậy khẽ liếc hắn một cái, Thẩm Văn Lang giật mình, lắc đầu ngượng ngùng:
“Không ghét, tôi rất thích mùi của Cao Đồ.”
Bác sĩ hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
Thẩm Văn Lang lễ phép hỏi:
“Bác sĩ, dạo này Cao Đồ rất mệt mỏi, tình trạng tuyến thể cũng bất ổn, ngay cả khi tôi phóng thích pheromone Alpha cũng vô dụng. Sao lại như vậy? Có phải bệnh rối loạn pheromone của em ấy nặng thêm rồi không? Có cách nào chữa khỏi hẳn không?”
Đối mặt với một loạt câu hỏi dồn dập đầy lo lắng của Thẩm Văn Lang, bác sĩ bình tĩnh lật bệnh án rồi hỏi:
“Gần đây hai người sinh hoạt vợ chồng không?”
Tai Cao Đồ lập tức ửng hồng, y như bị bông gòn bịt miệng, ngượng ngùng không biết nhìn đi đâu. Ngược lại, Thẩm Văn Lang mặt không đỏ, tim không đập mà “Ừm” một tiếng, nghiêm túc giúp y trả lời:
“Có, ngoài kỳ nhạy cảm của tôi và kỳ phát tình của cậu ấy, chúng tôi những lúc khác cũng…”
“Hồ đồ!”
Bác sĩ đột nhiên lớn tiếng, khiến Cao Đồ ngẩn người. Một lúc sau, Cao Đồ mới khẽ hỏi:
“Sao vậy bác sĩ?”
Bác sĩ chủ trị cảm thấy máu dồn lên não. Tội lỗi! Tội lỗi quá đi mất! Ông thật sự chưa từng thấy cặp bệnh nhân và người nhà nào khiến người ta lo lắng như thế này!
“Trong thời gian điều trị rối loạn pheromone không được phép có quan hệ thân mật, trừ khi Alpha đồng ý đánh dấu vĩnh viễn lên cậu”, bác sĩ nghiêm nghị nói: “Cậu ta không biết nặng nhẹ thì thôi đi, chính cậu cũng không hiểu rõ căn bệnh này sao?”
“Còn cậu nữa, là một Alpha cấp S, lại là bạn đời của cậu ấy”, bác sĩ dừng lại, như đang tìm từ thích hợp, rồi nghiêm khắc phê bình Thẩm Văn Lang: “Sao lại chăm sóc bệnh nhân như vậy? Ngay cả kiến thức cơ bản cũng không có? Gần đây cậu ấy cảm thấy mệt mỏi và pheromone bất ổn đều là do cái này, những hành vi thân mật lặp đi lặp lại thường là nguyên nhân gây ra biến chứng của rối loạn pheromone. May mà các chỉ số sức khỏe khác của cậu ấy gần đây đều ổn, nếu không bây giờ còn có thể ngồi yên trong bệnh viện sao?!”
Lần đầu tiên bị bác sĩ này mắng là “thần kinh”, Thẩm Văn Lang không thể cãi lại. Lần thứ hai lại bị mắng “không có kiến thức”, Thẩm Văn Lang càng ngậm chặt miệng, im lặng lắng nghe, sự lo lắng khiến lông mày hắn không thể ngừng nhíu lại.
Cao Đồ không nỡ để Thẩm Văn Lang bị hiểu lầm, y yếu ớt giải thích:
“Bác sĩ, trước đây tôi có khám ở bệnh viện nước V, khi đó bác sĩ ở đó nói trong giai đoạn hồi phục, đánh dấu tạm thời cũng không vấn đề gì…”
“Cậu đang trong giai đoạn hồi phục sao?”
Bác sĩ không nỡ lớn tiếng với Omega đang ốm yếu này, ông thở dài nói: “Cậu xem chỉ số này, pheromone còn chưa trở lại mức bình thường đâu!”
Bác sĩ đột nhiên nhớ ra điều gì, lại gõ mạnh lên bàn, trừng mắt nhìn Thẩm Văn Lang:
“Cậu không muốn đánh dấu vĩnh viễn cậu ấy à?”
《Hiệp ước Bình quyền ABO》 quy định, đối với Omega đã sinh con, Alpha của họ có nghĩa vụ thường xuyên tăng cường dấu vĩnh viễn và cung cấp pheromone suốt đời. Nếu Alpha này vi phạm quy định đó, bác sĩ chắc chắn sẽ không ngại tố cáo ngay lập tức để hắn phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.
“Không phải!”
Thẩm Văn Lang lập tức phủ nhận. Hắn siết chặt cánh tay Cao Đồ, giọng trầm xuống: “Trước đây cơ thể em ấy rất yếu, bác sĩ nói đánh dấu vĩnh viễn cũng phải thận trọng, tôi không dám tùy tiện đánh dấu… nên vẫn chưa làm việc này.”
“Bây giờ thì được rồi”, bác sĩ đưa ra chẩn đoán: “Với tình trạng hiện tại, bất kỳ loại thuốc nào cũng không hiệu quả bằng việc đánh dấu vĩnh viễn của cậu. Hơn nữa, độ tương thích pheromone của hai người rất cao, sau khi đánh dấu vĩnh viễn sẽ rất có ích cho việc hồi phục cơ thể của cậu ấy.”
“Ý của bác sĩ là, cách để chữa khỏi bệnh rối loạn pheromone của cậu ấy là đánh dấu vĩnh viễn?”
Trong mắt Thẩm Văn Lang lóe lên một tia sáng khó nắm bắt.
Hắn muốn đánh dấu Cao Đồ, muốn cắn vào tuyến thể mềm mại tinh tế đó đến phát điên rồi! Nhưng hắn lo lắng cho cơ thể Cao Đồ, lại sợ Cao Đồ không đồng ý nên vẫn luôn kìm nén.
“Là làm dịu chứ không phải chữa khỏi, căn bệnh này cần được chữa trị từ từ. Tuy nhiên, sau khi đánh dấu vĩnh viễn, tình trạng rối loạn pheromone sẽ giảm đi rất nhiều. Ngoài ra, không được dùng thuốc ức chế nữa”, bác sĩ nhanh chóng gõ phím máy tính: “Những điều cần chú ý tôi sẽ ghi trong bệnh án, lát nữa hai người xem lại đi.”
Đánh dấu vĩnh viễn không phải là chuyện nhỏ, nó có nghĩa là sự tin tưởng và trao gửi toàn tâm toàn ý của Omega, cùng với nghĩa vụ và trách nhiệm suốt đời của Alpha. Một khi đã đánh dấu vĩnh viễn… thì có nghĩa là cả đời này họ không thể rời xa nhau nữa.
Cao Đồ im lặng để Thẩm Văn Lang ôm vào thang máy, rồi xuống bãi đậu xe. Khi gần đến cửa xe, Cao Đồ mới lấy hết dũng khí, hỏi một cách không chắc chắn:
“Thẩm Văn Lang, anh thực sự muốn đánh dấu vĩnh viễn em sao?”
Thực sự đồng ý đánh dấu vĩnh viễn y khác với lời nói hay lời hứa, trang trọng và thiêng liêng hơn bất kỳ hiệp ước pháp lý nào, là sự chiếm hữu lẫn nhau từ thể xác đến linh hồn đấy?
“Đương nhiên là muốn rồi”, Thẩm Văn Lang trả lời không chút nghĩ ngợi. Hắn bình tĩnh nâng khuôn mặt Cao Đồ lên, dịu dàng nói: “Cao Đồ, anh phải nói bao nhiêu lần thì em mới tin, đời này anh chỉ yêu mình em thôi.”
Cao Đồ chỉ muốn xác nhận suy nghĩ của Thẩm Văn Lang, nhưng không ngờ Thẩm Văn Lang lại nói lời ngon ngọt đến như vậy. Y vẫn chưa quen với những lời này của Thẩm Văn Lang, khuôn mặt hiền lànhlập tức nóng bừng lên.
Những lời này… chỉ nên nói vào buổi tối thôi, ở bãi đậu xe vẫn có người qua lại, nếu nghe thấy thì sẽ ra sao?!
“Em bi… biết rồi”, Cao Đồ như thỏ con xấu hổ bị giật mình, né tránh ánh mắt ngày càng nóng bỏng của Thẩm Văn Lang. Y đẩy đôi môi alpha sắp dán lên mình ra, nhanh nhẹn chui vào ghế sau xe, thắt dây an toàn một cách thành thạo, như thể làm vậy y sẽ được “dây an toàn” bảo vệ, tránh xa con sói đói đang rình rập muốn nuốt chửng thỏ nhỏ vào bụng.
Thẩm Văn Lang nhìn vòng tay đột nhiên trống rỗng của mình, vừa buồn cười vừa bất lực. Hắn bất đắc dĩ gọi vào trong xe: “Cao Đồ~”, âm cuối kéo dài mang theo chút tiếc nuối chưa được thỏa mãn, vành tai Cao Đồ trong xe lại đỏ hơn một chút, Cao Đồ nói:
“Anh, anh mau lên xe đi.”
Thẩm Văn Lang thực sự nghĩ rằng bản tính dễ xấu hổ này của thỏ con phải thay đổi thôi, nếu không sau này làm sao hắn có thể khoe khoang tình cảm với y ở nơi công cộng đây?
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên đường. Hôm nay phải dậy sớm đi viện khám, trong xe lại thoang thoảng mùi diên vĩ dễ chịu khiến Cao Đồ lại có chút buồn ngủ.
Thấy thỏ con ngây ngốc gật gù như gà mổ thóc, Thẩm Văn Lang đưa tay tháo kính của y, dịu dàng nói:
“Buồn ngủ thì ngủ một lát, đến nơi anh gọi em dậy.”
Cao Đồ “ừm” một tiếng nhỏ, yên tâm tựa đầu vào ngực Thẩm Văn Lang, chờ hắn giúp y điều chỉnh ghế ngồi cho thoải mái.
Thẩm Văn Lang nhẹ nhàng đỡ y nằm xuống, rồi đắp áo vest của mình lên cho y, sau đó chống cằm ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ yên bình của y – khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, đôi môi đầy đặn khiến hắn yêu thương không ngừng.
Thẩm Văn Lang càng nhìn càng cong khóe môi. Hắn mê mẩn nghĩ, thực sự muốn giấu kín thỏ con hiền lành, không có chút công kích này đi, mãi mãi chỉ có một mình hắn ngắm nhìn, không ai được phép thèm muốn y ngoài hắn.
Không gian yên ắng trong xe bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại bất chợt. Cao Đồ đang ngủ khẽ nhíu mày. Thẩm Văn Lang lập tức bắt máy để chuông ngừng lại, hắn hạ giọng thật thấp: “Có chuyện gì không?”
Đầu dây bên kia Hoa Vịnh đang tỉa hoa dừng tay, nghi ngờ hỏi:
“Thẩm Văn Lang, anh đang lén lút làm gì thế?”
Thẩm Văn Lang trợn mắt đến muốn lật lên trời, hắn vẫn hạ giọng:
“Cao Đồ đang nghỉ ngơi bên cạnh tôi, có chuyện gì thì nói nhanh đi.”
“Ồ~”
Hoa Vịnh khẽ cười:
“Không có gì, Đậu Phộng Nhỏ ầm ĩ mấy ngày nói muốn chơi với con trai anh. Tôi vẫn nói là anh chưa về nước. Mấy ngày này anh xem lúc nào rảnh thì dẫn thư ký Cao và Lạc Lạc đến nhà tôi ăn cơm, nói thật tôi và thư ký Cao cũng lâu rồi không gặp rồi.”
Thẩm Văn Lang hừ lạnh một tiếng, không thèm nghĩ mà từ chối:
“Dạo này không rảnh.”
“Không rảnh?”
Hoa Vịnh không hiểu Thẩm Văn Lang lại lên cơn điên gì, nói một cách ôn hòa:
“Sao lại không rảnh? Thẩm Văn Lang, anh theo đuổi được thư ký Cao rồi thì muốn giấu đi, ngay cả để thư ký Cao ra ngoài gặp người cũng không cho à?”
Đừng nói nữa, vừa nãy Thẩm Văn Lang thực sự đã nghĩ đến chuyện này.
Một lúc sau, Thẩm Văn Lang nói:
“Chuyện ăn cơm để sau vài ngày nữa nói. Ngày mai tôi sẽ đưa Lạc Lạc đến chỗ cậu trước, cậu và Thịnh Thiếu Du trông nó vài ngày, tiện thể chơi cùng Đậu Phộng nhỏ.”
Hoa Vịnh cau mày không vui:
“Tôi và anh Thịnh ngày thường đã rất bận rồi, không rảnh giúp anh trông con đâu”, cậu đột nhiên nghĩ ra điều gì, giọng nói lại trở nên trêu chọc:
“Kỳ nhạy cảm của anh đến rồi sao?”
Thẩm Văn Lang mất kiên nhẫn:
“Liên quan gì đến cậu? Tóm lại là hai ngày này thằng bé không thể ở nhà, đưa đến chỗ cậu vừa hay có Đậu Phộng Nhỏ làm bạn, cậu trông nom cho cẩn thận.”
Có ai đi nhờ vả người ta lại có thái độ như thế chứ? Nhưng xét thấy Thẩm Văn Lang từng giúp đỡ mình, và bây giờ lại đang trong giai đoạn quan trọng để theo đuổi lại thư ký Cao, Hoa Vịnh quyết định không chấp nhặt với con sói ngốc này nữa, tốt bụng đồng ý:
“Biết rồi, ngày mai đưa qua đi.”
Hoa Vịnh vừa cúp điện thoại thì Đậu Phộng Nhỏ bên kia đã sốt ruột kéo quần cậu hỏi:
“Sao rồi sao rồi? Ba đỡ đầu đồng ý cho em trai đến chơi với con không ạ?”
Hoa Vịnh véo má cục bột nhỏ, tâm trạng không tốt nói:
“Đồng ý rồi, còn không chỉ đến chơi mà Lạc Lạc còn ở nhà chúng ta hai ngày nữa.”
“Oa!!! Tuyệt vời!!!”
Đậu Phộng Nhỏ vẫy vẫy chiếc mặt nạ Mickey chạy vào phòng khách.
Từ khi sinh ra đến nay, trừ lần Cao Đồ ở bệnh viện hai ngày, Lạc Lạc chưa bao giờ xa Cao Đồ quá lâu. Bây giờ đến một nơi xa lạ, lại đột nhiên phải rời xa cả ba và chú Thẩm, nước mắt bé con lập tức trào ra.
Cao Đồ đau lòng ôm Lạc Lạc vào lòng, nhẹ vỗ lưng bé con, nói với Thẩm Văn Lang:
“Hay là đợi một thời gian nữa đi, đợi Lạc Lạc quen môi trường mới, với lại mấy ngày nay em cũng không trong kỳ phát tình…”
“Không được”, Thẩm Văn Lang dứt khoát từ chối. Bệnh rối loạn pheromone không phải là bệnh có thể chờ đợi, không đánh dấu vĩnh viễn một ngày nào, hắn ôm Cao Đồ ngủ cũng không yên tâm. Hắn nghiêm túc nói:
“Bác sĩ đã kê thuốc xong rồi, Cao Đồ, em phải tuân theo chỉ dẫn của bác sĩ.”
Thẩm Văn Lang ngồi xuống, lại kiên nhẫn an ủi Lạc Lạc:
“Lạc Lạc, con chỉ đi nhà chú Hoa hai ngày thôi, coi như đi chơi mấy hôm, thứ Tư ba con đến đón con có được không?”
Mặc dù người lớn không nói rõ là chuyện gì, nhưng Lạc Lạc lờ mờ cảm thấy đây là chuyện rất quan trọng, và có liên quan đến sức khỏe của ba bé. Cơ thể Cao Đồ vẫn luôn không tốt, trong tâm hồn non nớt của bé, không có gì quan trọng hơn sức khỏe của ba. Lạc Lạc do dự đấu tranh một lúc lâu, cuối cùng kiên định gật đầu:
“Được ạ! Nhưng ba ơi, thứ Tư nhất định ba phải đến đón con nhé.”
“Ừm”, Cao Đồ hôn lên khuôn mặt mềm mại của Lạc Lạc, đảm bảo: “Ba sẽ đến đón Lạc Lạc ngay sáng thứ Tư, được không? Nếu Lạc Lạc nhớ ba, cũng có thể gọi điện cho ba nhé.”
“Vâng ạ!”
Hoá ra khả năng thích nghi của Lạc Lạc rất mạnh. Thẩm Văn Lang và Cao Đồ vừa đưa bé đến nhà Hoa Vịnh, Lạc Lạc nhìn thấy người bạn quen thuộc, lại bị đồ ăn ngon và đồ chơi hay ho hấp dẫn, chưa được vài tiếng đã quên đi nỗi buồn chia ly, vừa ăn bánh quy nướng thơm ngon của Hoa Vịnh, vừa xếp lego làm quen với người bạn Động Phộng Nhỏ.
…
Thuốc kích thích phát tình cho Omega là một loại thuốc bị cấm trên thị trường, chỉ có thể được sử dụng như một loại thuốc hỗ trợ điều trị trong y tế và được quản lý chặt chẽ.
Xét thấy Cao Đồ bị rối loạn pheromone và có chu kỳ phát tình không ổn định, bác sĩ chỉ kê một liều nhẹ nhất, như một chất dẫn thuốc hỗ trợ việc đánh dấu vĩnh viễn.
Lúc này trong căn biệt thự chỉ có mùi diên vĩ thoang thoảng, không ngửi thấy bất kỳ mùi nào khác.
Tiếng nước trong phòng tắm chính đã vang lên ít nhất nửa tiếng, nhưng người bên trong vẫn chưa có dấu hiệu ra ngoài. Thẩm Văn Lang đợi không yên tâm, nhẹ nhàng gõ cửa phòng tắm:
“Cao Đồ, em ổn không?”
Thực ra ban đầu hắn định nói tắm chung, nhưng da mặt thỏ con quá mỏng, chắc chắn sẽ không đồng ý, hắn đành phải đi tắm ở phòng tắm phụ trước, để lại phòng tắm rộng rãi trong phòng ngủ chính cho Cao Đồ.
“Em không sao”, giọng Cao Đồ có một chút căng thẳng.
Bóng người qua tấm kính một chiều của phòng tắm rõ ràng đã rụt lại về phía tường. Thẩm Văn Lang nghe thấy giọng y: “Sắp xong rồi.”
Khi Cao Đồ mặc đồ ngủ ra khỏi phòng tắm, Thẩm Văn Lang đang dựa vào đầu giường xem hướng dẫn sử dụng thuốc tiêm. Hắn chỉ quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo quanh eo, nửa thân trên để lộ những đường cơ bắp săn chắc và đẹp mắt của Alpha, đôi chân dài và thẳng tắp như một con báo gấm đầy sức sống và khỏe mạnh.
Cao Đồ đỏ mặt liếc một cái rồi nhanh chóng rời mắt, lắp bắp nói:
“Thẩm Văn Lang, sao anh, không mặc quần áo?”
Thẩm Văn Lang buồn cười nhìn y, đột nhiên có ý muốn trêu chọc con thỏ ngây ngốc này, hắn nói:
“Mặc quần áo phiền lắm.”
“Phiền ư? Không phiền mà…”
“Rất phiền”, Thẩm Văn Lang nhấn mạnh.
“Tại sao?”
“Vì mặc rồi lại phải cởi, mặc rồi cởi đi cởi lại mấy lần, em nói có phiền không?”
“Có phiền…”
Cao Đồ nhanh chóng bị lừa. Nhưng y chợt nhận ra mình bị trêu, xấu hổ tức giận gọi tên hắn:
“Thẩm Văn Lang, anh!”
Nhưng giọng nói này thực sự không có chút lực sát thương nào, nghe càng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng hơn. Thẩm Văn Lang lật người kéo Cao Đồ vào lòng, giơ ống tiêm trong tay lên, dịu dàng nói:
“Bảo bối, anh đã đọc kỹ hướng dẫn rồi, bây giờ tiêm nhé?”
“Anh sẽ rất nhẹ nhàng , sẽ không đau đâu.”
Hơi ấm nóng bỏng của Thẩm Văn Lang truyền qua lớp đồ ngủ, hòa vào hơi nóng còn sót lại trên cơ thể Cao Đồ sau khi tắm. Cao Đồ im lặng đồng ý, rũ mi mắt xuống. Thẩm Văn Lang nhận được câu trả lời từ đôi tai hơi đỏ của y, hắn nhẹ nhàng tiêm thuốc vào bắp tay mảnh khảnh, gầy gò của y.
Thuốc ở bệnh viện thường có hiệu quả tốt nhất. Chưa đầy nửa tiếng, mùi xô thơm trong phòng ngủ chính đã nồng đến mức làm người ta ngộp thở, mùi diên vĩ từ từ lan tỏa, dần dần quấn lấy mùi xô thơm. Nhiệt độ trong phòng đột nhiên trở nên nóng hơn bao giờ hết.
Người Cao Đồ cũng dần nóng bừng, y mơ màng tìm kiếm chút mát mẻ duy nhất bên cạnh, hít lấy mùi diên vĩ dễ chịu đó, khẽ gọi:
“Thẩm, Thẩm Văn Lang, em khó chịu.”
“Ngoan, phải gọi anh là gì?”
Thẩm Văn Lang nhẹ nhàng vuốt ve tuyến thể hơi sưng đỏ của Cao Đồ, dịu dàng dỗ dành Omega đang rưng rưng nước mắt trong lòng.
“Thẩm, Thẩm Văn Lang…”
“Sai rồi”, Thẩm Văn Lang giọng trầm thấp: “Phải gọi anh là gì?”
“Ư… chồng ơi…”
“Ừm, chồng em đây”,
Thẩm Văn Lang hài lòng chuyển sang bước tiếp theo. Chỉ trong những lúc như thế này, thỏ nhỏ mới chịu bỏ qua lý trí mà gọi hai tiếng này, bình thường hắn muốn nghe còn khó hơn lên trời. Nhưng ngay cả như vậy, trên mặt Cao Đồ vẫn hiện lên vẻ ngượng ngùng khó tả, y mím chặt môi, không chịu nói thêm một lời nào nữa.
Lần ở phòng nghỉ năm đó thực sự quá thê thảm và xấu hổ, mỗi khi nhớ lại đều khiến Thẩm Văn Lang day dứt không yên. Sau này mỗi lần thân thiết, hắn đều cố gắng nhẹ nhàng hết sức, sợ lại dọa thỏ nhỏ của mình.
Nhưng bây giờ, để cắn vỡ tuyến thể sưng đỏ và yếu ớt kia, chắc chắn sẽ khiến Cao Đồ đau đớn và chảy máu lần nữa.
Có lẽ cảm nhận được sự do dự của Thẩm Văn Lang, Cao Đồ chủ động đưa chiếc cổ mềm mại, thanh tú về phía môi Alpha. Kỳ phát tình là thời điểm thích hợp nhất để đánh dấu vĩnh viễn. Sự tăng cường của pheromone sẽ làm giảm cảm giác đau của Omega, khiến sự hưởng thụ lớn hơn nhiều so với nỗi đau.
Nhưng thực ra, dù có đau đi chăng nữa, y cũng không sợ, nỗi đau này mang theo vị ngọt ngào, y cam tâm tình nguyện.
Khóe mắt Cao Đồ ươn ướt, giọng nói ôn hòa cũng hiếm khi trở nên dính dấp: “Thẩm Văn Lang, anh có hối hận không?”
Sao có thể? Sao có thể hối hận?
Việc hối hận nhất đời này của hắn là đã không sớm nhận ra tình cảm của mình, để rồi bỏ lỡ Cao Đồ nhiều năm như vậy.
Bóng dáng hai người đan xen vào nhau, Thẩm Văn Lang chìm sâu vào ánh mắt y, ôm lấy Cao Đồ một cách dịu dàng như thể y là một báu vật hiếm có. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt sau gáy y, môi và răng Thẩm Văn Lang chạm vào sau gáy Cao Đồ, cắn ra một giọt máu.
Pheromone mùi diên vĩ lập tức tràn vào cơ thể Omega, chạy dọc theo mạch máu khắp nơi. Mắt Cao Đồ tối sầm lại trong giây lát, y khẽ rên một tiếng, sau đó cảm thấy toàn thân thật thư thái, sảng khoái.
Pheromone có độ tương thích cao đã làm dịu đi rất nhiều bệnh tật và mệt mỏi trong cơ thể y. Mùi xô thơm ngày càng ổn định, quấn quýt không thể tách rời khỏi hương diên vĩ kia.
Đêm nóng bỏng không biết đã kéo dài bao lâu, liều thuốc dường như đã kích thích kỳ phát tình thực sự của Omega. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Cao Đồ chỉ cảm thấy ngón tay áp út có chút lạnh, như thể Thẩm Văn Lang đã đeo một thứ gì đó vào cho y.
Nhưng y nhanh chóng lại mất đi ý thức, trước mắt chìm vào một khoảng tối đen. Trong mơ, mùi hưỡng diên vĩ và xô thơm vẫn quấn lấy nhau, là giấc mơ ngọt ngào và yên bình nhất mà y từng có trong gần ba mươi năm qua…
*Editor: Các bạn đọc thấy hay thì vote cho mình có động lực làm tiếp nha 😄 谢谢大家 ❤️
[text_hash] => 5bc27c44
)